Thập Niên 70: Cánh Đồng Nhỏ Trong Không Gian - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:01:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ cần là trống, cháu đều cần nhưng thể ít hơn ba mươi cái, nhất là nhiều hơn ba mươi lăm cái. Chú nghĩ cách giúp cháu ? Tiện thể nếu thấy những bộ quần áo xanh đỏ thì chú cũng hỏi lấy giúp cháu, cần tiền thì chú cứ ứng , cháu nhất định sẽ trả .”

“Ai da, thật vô lý, cháu nhờ một bán rau như chú giúp những việc liên quan . Được , thôi.”

“Ha ha ha, chú Triệu, chú việc thì cháu vô cùng yên tâm! Nếu chú giúp cháu giải quyết chuyện , cháu sẽ thêm đồ ngon cho chú!”

Triệu Tiến Minh phàn nàn tạm biệt Tần Ngưng.

Tần Ngưng đạp xe đến tòa nhà nhỏ phía cửa hàng bách hóa, cô tò mò căn nhà tập thể ba tầng của nhưng năm bảy mươi gõ cửa nhà tầng ba.

“Ôi! Xem ai đến ? Hoá là Tiểu Tần, cháu đến . Ôi, mau .”

Lần lúc khiêng máy may quen dì Cao, lúc thấy Tần Ngưng tay trái xách một bó củ cải, tay xách một bó bắp cải, dì Cao lập tức tươi dẫn Tần Ngưng .

Tần Ngưng đưa đồ cho bà , : “Dì Cao, cháu đang định đến nhà , tiện thể mang chút đồ cho dì, thứ gì quý hiếm, chỉ là đồ tươi thôi.”

Dì Cao xúc động : “Ai da, đồ quý hiếm gì nhưng đối với những ở thành phố như dì, là quý lắm . Bây giờ đông, rau tươi ngày càng ít, mỗi ngày chợ thật khó khăn, dì cảm ơn cháu nhiều lắm!”

“Còn nữa, cháu một chút đồ ăn ngon cho dì, thật sự chỉ một chút thôi, nhiều lắm, dì đừng chê nhé.”

Nguồn: Hina Monkeyd

Tần Ngưng lấy hộp cơm trong cặp , lấy mười mấy quả dâu tây chuẩn sẵn.

Dì Cao ngạc nhiên , cầm lấy quả dâu tây, : “Đây là cái gì ? Màu sắc quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-139.html.]

Không lạ gì khi dì Cao ngạc nhiên, lúc trong nước tuy trồng dâu tây nhưng ít, ở thị trấn nhỏ hầu như thấy, đều cung cấp cho quan chức cấp cao hoặc khách nước ngoài ở các thành phố lớn.

Tần Ngưng giải thích cho bà : “Đây là dâu tây, bây giờ chỉ ở vùng ngoại ô Thượng Hải trồng trong nhà kính ni lông, tháng năm, tháng sáu mới đến mùa thu hoạch, nhưng nhà cháu trồng chơi, cũng trồng trong một nhà kính nhỏ, thu hoạch mấy chục quả, cháu mang cho dì thử, ở Thượng Hải bán hai đồng một cân, bán cho nước ngoài ăn.”

Dì Cao kinh ngạc: “Ôi trời! Quý giá quá! Đắt hơn cả thịt, dì nỡ ăn, dì sẽ cất !”

“Không cất dì, thứ để ba bốn ngày là hỏng , bởi vì vận chuyển tiện nên thị trấn chúng mới bán. Dì và gia đình mau ăn , nếu sang năm nhiều, cháu mang cho dì.”

“A , , dì sẽ ăn. … ăn thế nào? Dì ăn.”

Tần Ngưng giúp dì Cao rửa sạch, dạy bà ăn một quả, dì Cao liên tục khen ngợi: “Bảo đắt thế, ngon thật, ngon quá! Cảm ơn cháu nhiều lắm, dì mở mang tầm mắt ! Mấy quả nỡ ăn, để dành cho cháu nội cháu ngoại ăn, chúng đến nhà thiếu nhi chơi cờ, lát nữa về sẽ ăn, cháu , dì pha sữa mạch nha cho cháu uống.”

Tần Ngưng xua tay: “Không cần dì, cháu , cháu tìm giúp một cái kho nhỏ, cháu nông , lên thành phố lén lút bán rau, nhưng xe đạp chở nhiều, tìm chỗ để rau, tìm ở , cháu hỏi thăm, muộn về nhà kịp.”

“Đợi , cháu bán rau… cháu cần kho? Cần chỗ lớn ?”

“Không cần lớn, chỉ để vài trăm cân rau cải thôi. Dì nhà ai ?”

Dì Cao vỗ đùi: “Ôi chao, cần tìm gì nữa! Nhà dì! Nhà dì một căn nhà cũ ở đầu phố Nam huyện, cho thuê hai phòng, còn một phòng nhỏ để đồ cũ, nếu cháu chê thì cứ để đồ ở đó, .”

“Cái ảnh hưởng đến việc để đồ của dì chứ?”

 

 

Loading...