Thập Niên 70: Cánh Đồng Nhỏ Trong Không Gian - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:01:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Triệu Tiến Minh ngẩng đầu, cuối cùng cũng tìm cơ hội chế nhạo cô: “Cháu? Cháu dạy học sinh đ.á.n.h trống? Không cháu nên dạy bọn chúng tính toán ? Cháu giỏi thật đấy!”

Tần Ngưng để ý đến lời giễu cợt của ông : “À, đó trọng điểm, mấu chốt là trống! Nói nhanh , ở trống?”

“Những thứ như còn thể tìm thấy ở ? Cục Văn hóa, Cung Văn hóa, Trạm Văn hóa, v.v. Để chú nghĩ xem... , chú một quen ở trong Cung Văn Hoá. Hmm... Để lát nữa chú xe lên huyện hỏi thử cho cháu nhé?”

“Chú xe huyện ? Đưa cháu cùng !”

“À…”

Triệu Tiến Minh vốn định từ chối, nhưng Tần Ngưng : “Cháu sẽ hỏi họ hàng của cháu xem thế nào để kiếm rau tươi cho chú. Nếu thoả thuận thoả thì hôm nay chú sẽ rau để bán.”

Không còn gì để nữa, thái độ của Triệu Tiến Minh vội vàng ngoắt 180 độ: “A, còn gì thể hơn nữa. Vậy thì cháu gửi xe đạp .”

“Không cần, chú chở cả xe đạp theo cho cháu . Như cháu huyện tìm họ hàng sẽ dễ dàng hơn.”

“Con bé ! là một con cáo nhỏ! Chú đây là con cáo già nghìn năm cũng thể cháu. Được , , thôi.”

Chiếc xe của Triệu Tiến Minh cũng chỉ là một chiếc xe tải nhỏ lấy từ một khách sạn trong thành phố. Người lái xe trông như lái máy bay ở kiếp , kiêu ngạo. Đối với Triệu Tiến Minh cũng bày bộ mặt khinh khỉnh chứ đến Tần Ngưng.

Chiếc xe tải chỉ một ghế lái và một ghế phụ ở phía , Tần Ngưng cũng điều, tự xung phong phía thùng xe.

tài xế Tần Ngưng chở theo cả xe đạp, mặt mày vẫn khó chịu: “Cẩn thận đấy, đừng trầy sơn ở thùng xe.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-138.html.]

Tần Ngưng giả vờ như hiểu, gật đầu : “Ừ, cảm ơn nhắc nhở. quý chiếc xe đạp mới của , trầy chút sơn nào .”

Tài xế giận dữ lườm cô một cái ghế lái.

Tần Ngưng cũng còn cách nào khác đành nhẫn nhịn. Ở thời đại , lên thành phố một là bộ hai là thuyền, xe đạp là xa xỉ lắm . Được ô tô là chuyện thể khoe khoang ba ngày ba đêm, tài xế âu cũng cái vốn để kiêu.

Tần Ngưng nhanh ch.óng triển khai xong vụ tìm trống, dù bây giờ cũng là đầu tháng mười hai , còn hơn hai mươi ngày nữa trường sẽ biểu diễn, nhưng mỗi tuần cô chỉ ngoài một ngày, lo xong chuyện tìm trống sớm thì đây.

Nếu xe của Triệu Tiến Minh cô cũng đạp xe . Bây giờ xe, cô thể tiết kiệm hơn chín mươi dặm đường, thì còn kêu ca cái gì? Chịu khổ thì chịu khổ thôi.

Nguồn: Hina Monkeyd

Trong khi đó, Triệu Tiến Minh dù ghế phụ nhưng leo lên thùng xe, dùng bìa cát tông lót m.ô.n.g, thùng xe với cô, : “Haiz, chú lên đây với cháu. Để con cáo nhỏ như cháu một phía thùng xe chú cũng yên tâm.”

Tần Ngưng cảm động tuy miệng vẫn cảm ơn, nhưng đường cô vẫn lấy một ít khoai lang và củ cải khô cho ông . Khiến suốt cả đường Triệu Tiến Minh cần xin cô thêm khoai lang và củ cải khô bán.

Trên đường , Tần Ngưng mới cho Triệu Tiến Minh tên của và chuyện cô đang là giáo viên dạy tại trường tiểu học Tiến Lên. Đây coi như là một sự tin tưởng đối với Triệu Tiến Minh.

Hơn mười giờ thì đến thành phố, tài xế thẳng nhà nghỉ của huyện.

Tần Ngưng đợi Triệu Tiến Minh xử lý xong việc, với ông : “Chúng chia hành động nhé, chú hỏi giúp cháu chuyện trống, cháu giúp chú tìm họ hàng để hỏi rau, ?”

“Được. cháu loại trống gì? Chú chỉ bán đồ thôi, đ.á.n.h trống!”

 

 

Loading...