Ôi, nhắc đến chuyện cô cảm thấy cay đắng. Những quả dâu tây lớn nhanh, ăn cũng ngon nhưng khi hái cúi xuống hái từng quả một.
Nếu hái để ăn thì còn , nhưng hái mấy chục cân bán lấy tiền thì ai mà cúi xổm cả ngày ? Mệt lắm!
Nguồn: Hina Monkeyd
Hiện tại Tần Ngưng đang tận hưởng lợi ích của việc trồng trọt trong gian, nhiều thứ chỉ cần rải và nhổ là thể thu hoạch. Chỉ dâu tây là cúi xổm thu hoạch, cô hái một hai là hái nữa!
Triệu Tiến Minh vẫn đang nài nỉ: "Cô bé, chú trả năm đồng một cân! Thế nào?"
Năm đồng là một mức giá cực kỳ cao. Một cân thịt giá bao nhiêu chứ?
Tần Ngưng : "Được... Không cần , còn nhiều, cháu một chuyến cũng phiền."
Tần Ngưng là việc hái phiền phức! Năm đồng một cân thì ? Nếu hái giúp cô thì cô cũng ngại, nhưng gian thể cho khác .
Triệu Tiến Minh sốt ruột, chắp tay cầu khẩn: "Không , mấy cân cũng bán cho chú , ? Mười đồng! Mười đồng một cân! Giá đời , chú chỉ lấy lòng lãnh đạo thôi, kiếm tiền kiếm tiền mà! Bà cô ơi, chú mang cho cháu một chiếc xe đạp mới, cháu thể đạp một chuyến về lấy một ít tới đây ?"
Nhìn thấy Triệu Tiến Minh lớn tuổi cầu xin như , thậm chí mở miệng là bà cô, Tần Ngưng : “Được, , chú đợi ở đây, cháu về nhà xem một chút. À, trong nhà kính của cháu trồng một ít rau cần, chỉ là giá...”
Triệu Tiến Minh trợn tròn mắt: “Rau cần? Trời ơi, một đồng, một cây! Đắt hơn cả thịt. Chú nữa, chú kiếm lời, chú là lỗ vốn! Chú chỉ thành sứ mệnh nịnh nọt tiếp khách của nhà nghỉ thôi! Cháu nghĩ xem, nếu thịt rồng thì chú cũng kiếm bằng , còn giá cả cái gì, mau lấy .”
“Được , cháu sẽ về xem ruộng nhà thứ gì độc lạ , chứ?”
“Cháu đúng là cháu gái ruột của chú mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-137.html.]
“Xì! Lại như nữa! Được , đợi cháu chút nhé!”
Tần Ngưng leo lên chiếc xe đạp mới, thong dong đến bưu điện gửi đồ, đó đến trạm văn hoá trả sách, còn đến cửa hàng vải mua một ít vải đỏ. Sau khi xong tất cả những việc cần , cô tìm một chỗ khuất , mở gian sắp xếp một ít dâu tây, rau cần và một vài loại rau tươi khác. Ước chừng ba mươi cân thì tìm Triệu Tiến Minh.
Nhìn thấy đồ, Triệu Tiến Minh vui mừng khôn xiết, sảng khoái rút ba mươi đồng đưa cho cô.
Tần Ngưng lấy một nắm củ cải khô tẩm gia vị từ trong túi đưa cho ông : “Cho chú ăn thử, cháu .”
Triệu Tiến Minh tiện tay bỏ một miếng cho miệng, đó ông ngừng một chút, cầm nắm củ cải khô một hồi, Tần Ngưng một hồi lâu, : “Cô gái nhỏ, rốt cuộc cháu là thứ gì biến thành ? Chú xem lưng cháu cái đuôi nào ? Tại củ cải khô của nhà cháu cũng ngon hơn khác ? Nào nào nào, cho chú thêm một ít , ngon quá, cho thịt cũng đổi!”
Tần Ngưng bĩu môi: “Không cho! Không miễn phí ?! Nhà cháu còn tẩm thêm gia vị, đương nhiên là ngon !”
Triệu Tiến Minh nịnh nọt: “Này, củ cải khô của cháu thể bán đấy! Lần nhớ thêm cho chú nhé?”
“Đợi cháu rảnh . Cháu chuyện nhờ chú, khi nào chú thành phố thì hỏi thăm giúp cháu một chút.”
Thấy ông mắc câu, Tần Ngưng liền bắt đầu thương lượng các điều khoản.
Triệu Tiến Minh cũng từ chối: “Cháu , chuyện gì?”
“Chú chỗ nào thể mượn tất cả các loại trống ? Lần cháu huyện thấy chơi trống lưng nhưng mượn ở . Bây giờ cháu là giáo viên tạm thời, cháu dạy bọn trẻ chơi trống.”