“Cảm ơn hiệu trưởng, em về luôn nhé, hiệu trưởng trường tiểu học sẽ dạy em cách soạn bài và giảng dạy, em một chút, thể lỡ học sinh .”
“Ai da! Em còn thể lỡ học sinh ! Ha ha ha, học nhé, thi đạt kết quả , kiến thức luôn ích, học mới xứng đáng với cô Hồ của em.”
“Vâng, học sinh xin ghi nhớ.”
Tần Ngưng kính cẩn cúi chào, rời trong ánh mắt khen ngợi của hiệu trưởng.
Vì hiệu trưởng sẽ với giáo viên chủ nhiệm, lúc giáo viên chủ nhiệm cũng dạy, Tần Ngưng cứ thế rời .
Chỉ là ngờ giữa chừng xảy chuyện , tuần cô và Triệu Tiến Minh hẹn buổi trưa, bây giờ thời gian rảnh rỗi , Tần Ngưng suy nghĩ một chút, hỏi đường đến thư viện trạm văn hóa.
Trong thư viện nhiều sách, nhưng sách của thời đại đặc điểm riêng, chẳng hạn như thiên về nông nghiệp, đậm nét màu sắc chính trị, Tần Ngưng một lúc lâu, cuối cùng chọn mượn vài cuốn sách liên quan đến nông nghiệp mới gặp Triệu Tiến Minh.
Triệu Tiến Minh đưa cho cô một cái bánh nướng: “Cô bé, cháu đến , cháu xem chú , cháu đói, ăn bánh .”
Tần Ngưng một lời nhận bánh, chỉ lo ăn, như thể chuyện gì xảy .
Triệu Tiến Minh xoa tay, chút ngại ngùng : “Cô bé, nhà cháu còn trồng dâu tây ?”
“Ừm.”
“Thời tiết , dâu tây, thật hiếm… trồng trong nhà kính ni lông ?”
“Ừm.”
“Nhiều , thể bán ?”
“Ừm.”
“Nhà cháu, còn khoai lang ?”
“Ừm.”
“Nhà cháu, còn trồng gì nữa?”
“Ừm.”
“Ôi, cô bé, còn trồng gì nữa, cháu nghỉ ăn một chút, cho chú .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-127.html.]
Triệu Tiến Minh xoay quanh Tần Ngưng, Tần Ngưng đến khi ăn hết bánh mới ngẩng đầu liếc ông một cái, lạnh lùng : “Nói cho chú gì? Nhà cháu trồng gì liên quan gì đến chú. Đây, trả xe cho chú, cháu về đây. À, đừng đến trường tìm cháu nữa, cháu học nữa.”
“À? Tại ?”
“Không tiền, xe đạp.”
“…!”
Triệu Tiến Minh chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu : “Ôi trời, cháu đừng như mà,chú sẽ kiếm xe đạp cho cháu.”
“Không cần, dù cháu cũng học nữa.”
Tần Ngưng định ngoài, Triệu Tiến Minh vội kéo cô : “Cô bé, chú cháu một chút, thế nhé, chú cho cháu mượn xe đạp của chú, đến khi chú kiếm vé xe đạp cho cháu! Được ?”
“Không cần, cháu học nữa, cần xe đạp gì? Cháu cũng tiền mua xe đạp.”
“Ai da! Cô bé, cháu gì, !”
Tần Ngưng xắn tay áo, ngẩng đầu lên 45 độ, một cách buồn bã: “Cháu gì cả, chỉ là nghĩ đến việc chú mua khoai lang của cháu với giá sáu xu một cân, bán hai hào một củ, cháu cơ hội như nhỉ?”
Triệu Tiến Minh méo môi.
Một lúc lâu , ông mới : “Cô bé, , thì vẻ chú bán hai hào một củ, nhưng cháu xem, phí vận chuyển, phí rửa, quan hệ xã hội, hai hào một củ cũng lời gì !”
“Được , lời cũng , dù cháu cũng bán cho chú nữa.”
“Đừng mà! Được , cháu gì !”
“Cháu , chú tự lo !”
“… Thế , chú bù cho cháu một trăm đồng! Được ? Đủ lương tâm ?”
Triệu Tiến Minh nhăn mặt, móc từ túi một nắm tiền, đếm một lúc, đưa cho Tần Ngưng.
Tần Ngưng nhận tiền, : “Không đủ. Nói mà giữ lời! Bây giờ chú giúp cháu lấy xe đạp mới về tận nhà, cháu mới bán đồ cho chú.”
Nguồn: Hina Monkeyd
Triệu Tiến Minh chỉ thiếu nước đập m.ô.n.g đập đùi: “Ai da! Cô bé! Cháu đừng như mà! Cháu xem chú cũng sảng khoái mà! Cháu giúp chú lấy thêm ít đồ bán ! Dâu tây ngon lắm, chú chỉ ăn ở nhà hàng lớn ở Thượng Hải thôi, cháu giúp chú lấy ít dâu tây, ? Nếu cháu lấy … hai trăm cân dâu tây, chú sẽ giúp cháu lấy xe đạp mới về nhà!”