Thập Niên 70: Cánh Đồng Nhỏ Trong Không Gian - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:01:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôi, đành chui ruộng bông .

Tần Ngưng xuống xe, nhanh ch.óng thu xe gian, chui ruộng bông, định chui qua ruộng bông vòng qua trường tiểu học.

Cô tự tin dáng mảnh khảnh của , nhanh ch.óng chui qua những cách ba bốn mươi centimet của các cây bông, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên xem hướng , cũng cây bông lay động nhiều.

, cũng vì thế, Tần Ngưng chui chui , thấy những âm thanh kỳ lạ trong khu đất hoang .

Tần Ngưng hoảng sợ, lập tức dừng , lông tóc lông tơ đều dựng , thầm nghĩ: Tiếng gì , cứ tiếng kỳ lạ, hình như là tiếng thở gấp, như là tiếng .

khi cô bình tĩnh một lúc, những âm thanh đó biến thành tiếng … tiếng của những Tần Ngưng quen thuộc… chuyện

Ôi trời, hổ quá!

Tần Ngưng xổm, dám động đậy.

Chuyện … Ôi! Những đến đây, sợ lá bông xước ?

, hai ở cùng , thật sự ngoài dự đoán!

Hừ! mà, một cô gái bình thường cao ngạo lạnh lùng, trai bình thường đạo mạo đàng hoàng, mà lưng như thế ! Khà khà, mong rằng hai động đến cô, nếu , cô chắc giúp bọn họ tuyên truyền chuyện ngoài .

Tần Ngưng cứ xổm vẽ vòng tròn đất, buộc suốt mười phút, đợi hai xong việc, lục đục rời khỏi ruộng bông.

Tần Ngưng xổm đến tê chân, thật vất vả mới chui ngoài, nhanh ch.óng đạp xe đến trường.

Tuy là đạp xe nhanh, nhưng vì đụng tình huống tình cờ gặp cặp uyên ương chậm một chút, nhưng cô đến thị trấn vẫn sớm hơn ngày thường bộ, Tần Ngưng để xe ở kho hàng , còn hái vài quả dâu tây từ gian, cố tình rải gần xe mới rời .

Nguồn: Hina Monkeyd

Lúc Tần Ngưng đến trường, trong lớp nhiều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-126.html.]

Tần Ngưng nghĩ nghĩ, để một tờ giấy tạm biệt bàn Tưởng Đan, tạm thời đến lớp đến ngoài văn phòng hiệu trưởng chờ.

Hiệu trưởng đến khá sớm, Tần Ngưng chỉ chờ ở cửa văn phòng hiệu trưởng ba đến năm phút thì hiệu trưởng đến. Thấy Tần Ngưng, ông nhiệt tình chào hỏi: “A, Tần Ngưng! Tìm thầy ?”

“Chào hiệu trưởng. Vâng, em việc gặp thầy.”

“Được, chờ chút, thầy mở cửa.”

Tần Ngưng điều chờ bên ngoài một lúc, hiệu trưởng mới gọi cô: “Vào , xuống, chuyện gì ?”

“Là thế …”

Tần Ngưng giải thích với hiệu trưởng về chuyện của cô giáo Hồ, đầy cảm xúc : “Hiệu trưởng, cô giáo Hồ là ân sư của em. Bây giờ cô gặp chuyện , em giúp đỡ cô trong khả năng của , tiếp tục dạy học sinh, cũng đội ngũ giáo viên của chúng những giáo viên tận tâm như cô Hồ.

Em tự tin thể vượt qua kỳ thi cuối kỳ khối một. Vì , xin hiệu trưởng cho phép em xin nghỉ dài hạn, em sẽ tự học ở nhà, đến kỳ thi trở thi. Được ạ?”

Hiệu trưởng khoanh tay dựa ghế cô một lúc lâu, cuối cùng gật đầu: “Em, tệ. Thứ bảy họp lớp, giáo viên chủ nhiệm của em cũng em học . Nếu , thầy đồng ý.

Chỉ là chuyện , dù cũng dễ mở đầu, nếu ai cũng về nhà tự học, trường chúng còn dạy học ? Cho nên, em cứ là… nhà việc .”

Tần Ngưng gãi đầu: “A, hiệu trưởng, em gia đình lo lắng hai tháng, em sẽ là em bệnh mãn tính, lý do vẻ hợp lý hơn.”

“Ha ha ha, em thật thú vị, tùy em thôi, nhưng đây là phương châm giáo d.ụ.c của thầy nhé!”

“Vâng , trường dạy, là em tự học thành tài, em tự học thành tài.”

Tần Ngưng nghiêm túc gật đầu , khiến hiệu trưởng cũng bật : “Ha ha ha! Em thật lém lỉnh! Được , thầy sẽ với giáo viên chủ nhiệm của em.”

 

 

Loading...