“Được thôi. Đi nào!”
Nguồn: Hina Monkeyd
Hai khiêng thùng máy may đến nhà vệ sinh, Tần Ngưng cẩn thận đặt xuống, lấy hai củ khoai lang từ trong cặp sách ( gian) đưa cho phụ nữ, lúc mới rõ mặt phụ nữ.
Bà là một phụ nữ bốn mươi tuổi, cắt tóc ngắn kiểu giống các vận động viên bơi lội đang thịnh hành ở thành phố, da trắng mịn, quần áo chỉn chu, chắc là thành phố.
Tần Ngưng : “Dì ơi, cháu cảm ơn dì nhiều lắm, cháu ở quê lên đây mua máy may, gì để cảm ơn dì, mời dì ăn củ khoai lang nhé.”
“Ôi, cháu khách sáo quá. Được , dì nhận. Thế dì nhé.”
Người phụ nữ rời , Tần Ngưng một cật lực chuyển thùng máy may nhà vệ sinh.
, nhà vệ sinh, Tần Ngưng liền hối hận tự tát vài cái.
Cô mắc một sai lầm lớn.
Trong đầu cô, nhà vệ sinh chỉ hai khái niệm: Một là kiểu nhà vệ sinh ở kiếp , từng phòng nhỏ riêng biệt, cô chỉ cần mang thùng máy may phòng nhỏ đó, đó thu gian thần kỳ của , quá dễ ; Hai là kiểu nhà vệ sinh công cộng lớn như ở trường học hiện nay, tuy vách ngăn nhưng cũng từng đợt từng đợt, chuông học reo lên, nhà vệ sinh còn ai, thì cũng dễ dàng thu gian.
Trước khi đến, Tần Ngưng nghĩ rằng nhà vệ sinh lúc nào cũng lúc vắng , ai ngờ nhà vệ sinh ở thị trấn , cmn, trong nửa giờ lúc nào cũng !
Mọi , đầu tiên là thấy Tần Ngưng đang bịt mũi, thẳng với thùng giấy to đùng ở nhà vệ sinh, ai cũng ngạc nhiên.
Tần Ngưng thể gì bây giờ, cô cũng tuyệt vọng! Cái gần năm mươi cân, cô mang nó bây giờ?
Dù là nhà vệ sinh ở thị trấn, nhưng ở thời buổi , cũng hôi thối, vì phía mỗi hố đều là hố phân, phía chỉ là hai dải gạch cao, mùi hôi gì ngăn cản xộc thẳng mũi.
Ngửi mùi hôi suốt nửa giờ, vẫn đông đúc ngớt, cuối cùng Tần Ngưng thể chịu nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-121.html.]
Cô đột nhiên chỉ hố phân chân hét lớn: “Á! Có đang trộm.”
“Á...!”
Tất cả phụ nữ đều vội vã kéo quần lên và chạy ngoài.
Ha! Cuối cùng cũng còn ai! Tần Ngưng nhanh ch.óng đem máy may bỏ gian của , cũng giả vờ la hét “Aaaa….” chạy ngoài.
Trời ơi! Cuối cùng cũng xong! Thật với mấy chị gái đang vệ sinh dở dang.
Tần Ngưng nghĩ xin , cúi đầu bước nhanh khỏi nhà vệ sinh.
Kết quả, cô thấy gọi phía .
“Này , , đúng , là cháu đó, đợi !”
Tần Ngưng giật , chân khựng .
Không chứ, thị trấn dù cũng là thị trấn, cô hét một tiếng đó, thật sự gây chuyện gì ?
Cô chột đầu , thấy phụ nữ giúp cô khiêng máy may đang chạy tới: “Ai da, cô bé, may mà cháu còn ở đây! À, dì dày mặt với cháu chuyện , khoai lang cháu đưa, dì thể xin thêm một củ nữa ?”
Ờ... cháu sợ hết hồn!
Tần Ngưng vỗ n.g.ự.c, may mà chuyện ở nhà vệ sinh, nhưng cô lo phụ nữ hỏi về máy may, liền nhanh ch.óng đồng ý: “A, , , cháu cho dì thêm hai củ nữa.”
Tần Ngưng lấy thêm hai củ khoai lang đưa cho phụ nữ, định thì bà kéo : “Này, đợi , dì thể nhận của cháu. Lúc nãy dì , dì mang khoai lang về nhà, con dâu dì đây là khoai lang đặc biệt năm nay, gọi là... khoai lang táo! Rất đắt, trạm lương thực bán một củ nhỏ hai hào, dì nên ăn mất một củ, nhưng nhà dì hai đứa cháu, chia đều , dì mới đến thử vận may xem cháu còn ở đây , xin cháu cho thêm một củ. Con dâu dì , khoai lang đắt mà khó mua, nhiều giành mua lắm, thôi thì dì trả cháu năm hào nhé!”