"Ngày hôm nay em thứ mấy trong kỳ thi tháng?" Viên Chí Trung đột nhiên hỏi.
Nguồn: Hina Monkeyd
Tần Ngưng dừng , đầu: "Sao ?"
Viên Chí Trung lớn, lúm đồng tiền bên trái sâu như một hố đen:
"Ha ha, chỉ hỏi thôi! Em , mỗi thi tháng, các thầy cô thường nhờ lớp trưởng lớp chấm bài cho học sinh lớp đấy!"
Tần Ngưng nhíu mày.
Cô hiểu , cô rằng cô bài cuối mà điểm cao như , hóa là do Viên Chí Trung . Anh còn dám đến khoe khoang với cô?!
Tần Ngưng mím môi: "Vậy… Anh bài cuối môn Toán, Lý, Hóa cho em hả?!"
Ánh mắt Viên Chí Trung rực sáng, chút ngượng ngùng, chút tự đắc gãi đầu: "Ha ha, hết, chỉ giúp em một chút thôi. Em cho , giờ em thứ mấy?"
Nói xong, Viên Chí Trung Tần Ngưng đầy kỳ vọng.
"Nhiều chuyện!"
Tần Ngưng lạnh lùng hai từ , lên xe đạp .
Viên Chí Trung sững .
Anh trong ánh hoàng hôn, bóng Tần Ngưng dần khuất xa, lâu lâu, cho đến khi ánh hoàng hôn in bóng mặt, vẫn đó…
Còn Tần Ngưng về nhà, trời tối, thấy trong làng ai, liền nhanh ch.óng đẩy xe về nhà vì cô kế hoạch mới.
"A! Gái, cái xe đạp của ai ? Đẹp quá!"
Tần A Nam thấy Tần Ngưng về, nhanh ch.óng đặt chậu gỗ xuống, xem xe đạp.
Tần Ngưng : "Mẹ, thử ?"
"Được... nhưng... thôi, xe thế , hỏng thì ? Của ai ?"
Tần A Nam vui vẻ đồng ý nhưng ngại ngùng rụt tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-118.html.]
"Của bạn con, con với cô lắm, cô cho con mượn , nhưng mai trả . Mẹ, con cố gắng đem về cho xem đó, cứ chạm , hỏng ."
"Ôi, thật đấy! Thế thì chạm một chút thôi, đúng là con gái bản lĩnh, thể mang xe đạp về cho chạm."
Tần A Nam chạm xe một lúc lâu, cuối cùng cưỡng nổi tò mò, bắt đầu vòng quanh sân sự hỗ trợ của Tần Ngưng.
"Ồ ồ ồ, đổ , bên trái, bên trái, , một chút, ha ha ha!"
Hai con tập một hồi lâu, Tần A Nam thực sự hào hứng, ăn cơm cũng để xe trong bếp, cầm bát ngắm xe.
Tần A Nam : "Gái, nếu nhà cũng một chiếc xe đạp thì bao. Đáng tiếc, cần hơn một trăm đồng!"
Tần Ngưng đáp: "Mẹ, sẽ thôi. Nếu , con sẽ dạy ."
"Ôi trời, gì hơn trăm đồng mà mua chứ! Đắt quá. Hôm nay nhờ con mà thể xe đạp quá vui !"
Tần A Nam chuyện ngừng xe đạp mà ăn cơm, như thể xe đạp là món ăn .
Tần Ngưng : "Mẹ, mai là chủ nhật, nhưng con đến nhà bạn trả xe, con hứa với cô sẽ dạo cùng cô , nên thể về trễ, thấy ?"
"Được! Con cứ chơi! Không chơi lúc còn trẻ thì chơi khi nào? Cứ ! cẩn thận, chỗ ít thì đừng đến, trời tối về nhà nhé!”
"Con , . Nếu con thấy món gì ngon, con sẽ mua về cho ."
Đến lúc , Tần A Nam mới Tần Ngưng: "Ôi con gái ngoan của , , để đưa con ít tiền."
"Không cần, , tiền con vẫn còn."
"Phải cần, nếu bạn con mua đồ ăn, con , buồn lắm! Mẹ mua nổi xe đạp, nhưng vài đồng thì ... cầm lấy, dù con dùng, tiền trong túi cũng thấy vui."
Trong lòng Tần Ngưng chợt mềm , chua xót ấm áp, nhớ kiếp ruột của cũng . Cô lặng lẽ nuốt nỗi chua xót, nhận tiền, : “Vậy , , con sẽ để trong túi, nếu dùng đến, con sẽ trả .”
Tần A Nam trách yêu: “Đồ ngốc, cần . Con cứ giữ mà dùng, dù học cũng cần đến.” tiếp tục ngắm nghía chiếc xe đạp.
Tần Ngưng cho Tần A Nam việc từ thứ Hai tới, cô sẽ học nữa. Cô định chờ đến tối thứ Hai mới , lúc đó, từ chỗ hiệu trưởng mang sách vở về, Tần A Nam sẽ dễ chấp nhận hơn.