"Vâng, ạ."
Vậy là Tần Ngưng đỡ cô Hồ khỏi cổng trường.
"Cô Hồ, cô đợi chút, em đẩy xe đạp qua đây, cô lên em chở về."
"Hả? Em xe đạp ? Vừa nãy cô thấy?"
"Không của em, em mượn đấy. Cô khỏe mà, cô ."
"Ôi... hôm nay thật là... thôi, ơn lớn cảm ơn, còn dài."
Tần Ngưng đặt cô Hồ lên ghế , dám đạp, sợ ngã. Dù ghế cứng một chút nhưng vẫn hơn cô Hồ lê từng bước về nhà.
Trên đường, cô Hồ yếu, cả dựa ghế , Tần Ngưng cố sức đẩy cô về.
Nhà cô Hồ ai, chỉ tiếng yếu ớt của một em bé từ phòng trong vọng .
Cô Hồ lập tức tuột khỏi xe, loạng choạng nhà xem con.
Tần Ngưng yên tâm, khóa xe theo .
Chỉ thấy một em bé nhỏ bọc trong chăn, ngủ giường , nhà cửa lộn xộn. Cô Hồ vội cho con b.ú, kịp chào Tần Ngưng.
Tần Ngưng cảnh đó, thấy xót xa cho cô Hồ. Cô thu dọn những gì thể, thấy cô Hồ ôm con mệt mỏi dựa giường, mặt mày nhợt nhạt, liền giả vờ ngoài lấy túi sách, lấy từ gian cái bánh bao .
"Cô Hồ, cô ăn gì đúng ? Ăn cái bánh bao lót ."
"...Tần Ngưng, cô cảm ơn em." Cô Hồ cái bánh bao, cúi đầu, nước mắt bất giác rơi xuống.
Tần Ngưng nhẹ nhàng khuyên: "Cô Hồ, ở cữ , việc đều cách giải quyết, đừng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-116.html.]
nước mắt cô Hồ như chuỗi ngọc đứt, cứ liên tục rơi, may là cô vẫn ăn. Vừa ăn , Tần Ngưng chỉ cạnh, im lặng.
Nguồn: Hina Monkeyd
Đợi cô Hồ ăn xong, Tần Ngưng lấy nước rửa mặt rửa tay cho cô , phát hiện bếp nhà cô giọt nước nóng nào.
May mà Tần Ngưng luôn trữ nước nóng trong gian, cô lén lấy một ít, dám quá nóng, pha với nước lạnh cho buốt tay, mới đưa cho cô Hồ.
Cô Hồ ăn xong, rửa mặt, con cũng ngủ, tinh thần trông khá hơn.
Cô dựa giường, u uất với Tần Ngưng: "Thật ngờ, lúc khó khăn nhất của cô, là một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi giúp đỡ. Ôi! Tần Ngưng , phụ nữ thật khó! Con cô sinh non, cô..."
Tần Ngưng cô nhiều, cô cho ý kiến gì, chỉ lặng lẽ lắng , hiểu đại khái đầu đuôi câu chuyện.
Nông thôn, mâu thuẫn lớn, chỉ là em nhiều, chị dâu nhiều thì mâu thuẫn gia đình nhiều. Cô Hồ là học, lúc cãi trong nhà nhường nhịn, xem là yếu đuối.
Trong gia đình lớn như , một yếu đuối thì dễ bắt nạt, phớt lờ.
Vì thế, trong gia đình ăn chung (ở đây nghĩa là chia nhà, em chị dâu ăn chung bữa, là thời đại ăn chung bữa ăn của thập niên 60), cô Hồ dù bầu, đôi khi đói lả cũng ưu tiên đặc biệt, còn thường xuyên vài câu.
Vì cô càng trân trọng công việc ở trường hơn, hy vọng khi chuyển chính thức, thu nhập tăng, trong nhà thể đối xử hơn, hoặc thể chia nhà riêng.
những mâu thuẫn nhỏ lẻ thường xuyên trong gia đình, trải qua thời gian dài, trở thành nỗi đau dai dẳng, là khổ sở.
Tâm trạng ủ dột kéo dài, khiến cô Hồ sinh non, con tuy lớn nhưng nhiều nước ối, lúc sinh cũng khá nguy hiểm, sinh cô yếu.
đó vấn đề chính, cô Hồ vì sinh non, phá vỡ kế hoạch ban đầu. Ban đầu cô định dạy đến khi sinh, nghỉ hơn một tháng t.h.a.i sản, đúng lúc trường nghỉ, sang năm cô sẽ chuyển chính thức.
giờ con sinh non, ai dạy , trường tìm giáo viên mới thế cô , cô sợ, kéo thể yếu đuối dạy, hiệu trưởng chịu, mới xảy chuyện Tần Ngưng thấy.
Cô Hồ còn : "Cô thể mất công việc , hôm qua cô nghĩ cả đêm, nếu trường nhận cô nữa, cô sẽ mang con nhảy sông, thì, nhà còn chỗ cho con cô sống... hu hu!"