Triệu Tiến Minh vui vẻ mở cửa, thấy khoai tây, súp lơ xanh, củ cải và một vài thứ khác vô cùng vui mừng, một khuân vác hàng đó lên cân, bận rộn đến nỗi mùa đông mà đầu cũng đổ đầy mồ hôi.
"Ê ê, chỗ ba nghìn cân? Chỉ một nghìn ba trăm cân thôi! Cô bé cháu lừa chú ?"
Triệu Tiến Minh bận rộn nửa ngày, vẫn lòng.
Nguồn: Hina Monkeyd
Tần Ngưng sức châm chọc: "Chú! Chú cũng nghĩ xem, cháu chỉ là một cô gái nhỏ, giúp chú chạy xe cả một đêm, chú lời cảm ơn thì thôi, còn chê ít? Không còn những thứ khác ? Cháu cho chú , đến cuối cùng cháu đạp xe nổi nữa, còn sợ hỏng xe của chú đấy! Hơn nữa, vé xe đạp, phiếu máy may ? Chú đưa cho cháu ?! Đợi chú đưa phiếu cho cháu, cháu giúp chú chở hết đến đây.”
Triệu Tiến Minh một phen Tần Ngưng như , những tức giận, còn : "Ấy chà chà, lợi hại! Cô bé, cháu chuyện thật khéo nha, cháu học gì, theo chú bán hàng , một năm kiếm ngàn đồng là chuyện nhỏ."
Tần Ngưng "chậc" một tiếng: "Mắt hạn hẹp! Thôi , chuyện với chú nữa, chú tính toán , đưa tiền cho cháu, chiều nay cháu còn thi nữa!"
"Được , chú tính toán đây.”
Cuối cùng, Triệu Tiến Minh đưa cho Tần Ngưng một trăm đồng: "Còn thiếu một chút, đưa cháu chẵn . Ngày mai, ngày cháu giúp chú chở cho đủ, nhất định chú sẽ đưa phiếu xe đạp và phiếu máy may cho cháu."
"Được. Chú để xe đạp nhé, lát nữa tan học, cháu còn chở khoai lang đến."
"... Được . Cháu đạp xe cẩn thận đấy!”
"Biết . Vậy chú nhanh ch.óng lo phiếu cho cháu , cháu xe của , sẽ mượn xe của chú nữa."
"Ai da, cháu , phiếu xe đạp là khó kiếm nhất..."
"Được , cháu đây!" Tần Ngưng thấy Triệu Tiến Minh nuốt lời, vội vàng bỏ .
Buổi chiều thi tiếng Anh, Tần Ngưng nghĩ điểm thi tính tổng điểm, liền hết tất cả các câu trong đề, hai tiết cuối là tiết tự học, giáo viên giao bài tập về nhà xong lập tức rời , chấm bài thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-109.html.]
Giáo viên , trong lớp lập tức vang lên tiếng "rì rầm", thì chuyện, thì sách giải trí, còn Tần Ngưng tranh thủ thời gian vẽ truyện tranh của .
Đới Hồng Hà đầu , thấy Tần Ngưng đang vẽ tranh, lập tức thán phục, cuối cùng, một đám bạn học vây quanh xem Tần Ngưng vẽ tranh.
Bị vây quanh khiến Tần Ngưng tự nhiên, bèn cất đồ vẽ nữa, thấy thế mới giải tán, Tưởng Đan tiến đến nhỏ: "Này, cho xem tranh của , , trình độ chuyên nghiệp đấy!"
"Ha ha! Cảm ơn lời khen.”
" mà , tiếc quá, bây giờ xuất bản sách trả tiền nhuận b.út, nếu thì thật sự thể bán lấy tiền!"
"Cái gì?! Không trả nhuận b.út nữa ?!"
Ban đầu Tần Ngưng chuyện với Tưởng Đan, hồn nhiên mơ mộng, tưởng tượng xem tiền sẽ gì, đây là niềm vui lớn nhất trong mấy ngày nay của cô, nhưng Tưởng Đan , cô cảm thấy như như đột nhiên từ trời rơi xuống đất, cả đau nhức.
"Tưởng Đan, gì cơ?"
Bạn học Tần Ngưng từ trời rơi xuống, dám tin tai , còn túm lấy cánh tay Tưởng Đan, sốt ruột hỏi.
Tưởng Đan đầu bốn phía, đưa tay lên miệng, nhỏ giọng :
"Nhìn kìa, nhỏ tiếng thôi, may mà đều đang chuyện. là , bây giờ sách báo tiền nhuận b.út nữa, nếu tranh của thể bán tiền đấy."
"Sao tiền nhuận b.út nữa? Sao thể tiền nhuận b.út ? Vậy những thứ …”
Tần Ngưng vốn định , những gì tiểu thuyết xuyên , cái thời đại sách kiếm tiền, đều là lừa ? lập tức ý thức điều gì đó đúng, bèn đổi lời: "Vậy, những nhà thơ, nhà văn gì đó thì , họ dựa cái gì để sống? Không thể nào ?"