Tới thị trấn, Tần Ngưng thẳng đến kho hàng, lấy chìa khóa "loảng xoảng loảng xoảng" mở khóa , nhanh ch.óng chuyển khoai lang và một ít súp lơ xanh, củ cải, măng và mấy thứ khác ngoài.
Đầu tiên, chia khoai lang trong gian thành mười đống nhỏ lượng tương đương , đó lấy một đống đặt lên cân, ước chừng xem nặng bao nhiêu cân, còn cứ thế mà cân theo thôi.
Làm xong những việc , Tần Ngưng khóa xe đạp trong kho mới đến trường.
Trong lớp học, một nửa học sinh, đang nhỏ giọng chuyện.
Mà Tần Mai Phương, ở trong đó.
Tần Ngưng ngẩn , hơ! Còn tưởng cô sẽ đến trường nữa, mà đến, đây là đang toan tính gì nhỉ?
Tần Ngưng mới xuống chỗ của , Tần Mai Phương thừa dịp xung quanh cô bạn học nào, nghiêng gần, nghiến răng, thấp giọng uy h.i.ế.p : "C.h.ế.t tiệt, mày cứ chờ đó cho tao! Tao với tao !”
Giọng điệu và vẻ mặt khi chuyện của cô , ngoại trừ ác độc và thô lỗ đến mức cho thể chịu , ánh mắt còn vô cùng hung hãn, như thế cùng Tần Ngưng là kẻ thù đội trời chung, trong mắt mang theo đầy lệ khí, mày c.h.ế.t tao ngừng.
Trong lòng Tần Ngưng vô cùng chán ghét, bỗng nhiên lớn tiếng, : "Cậu cái gì cơ? Cậu bảo gì?”
Tiếng lớn khiến tất cả học sinh đang trong lớp đều đầu Tần Mai Phương và Tần Ngưng.
Tần Mai Phương nào ngờ Tần Ngưng như , cô vẫn luôn cho rằng, Tần Ngưng là nên sợ , chuyện kiểm tra cặp sách là do giáo viên bênh vực Tần Ngưng, lúc giáo viên ở đây, từ đến nay Tần Ngưng đều sợ mấy trai của cô , cô như , lẽ Tần Ngưng nên cúi đầu gì mới đúng chứ!
Tần Mai Phương nhất thời kịp phản ứng, mặt đỏ bừng, lời.
Tần Ngưng nào tha cho cô , tiếp tục lớn tiếng: "Vừa gì? rõ, cái gì mà ‘Mày đợi đấy cho tao, tao với trai tao ', là ý gì? Cậu bảo gì?”
Những lời đe dọa thô tục hạ lưu đó, mặt , Tần Mai Phương rốt cuộc cũng dám . Cô bốn phía, lập tức c.ắ.n răng phủ nhận: "Tao !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-108.html.]
"Ồ, thì . Nếu còn tưởng sáng sớm tinh mơ c.h.ử.i đổng đó!”
"Mày! Mày cứ đợi đấy cho tao!" Tần Mai Phương chỉ ngón tay cô, nghiến răng nghiến lợi.
Tần Ngưng ngoáy lỗ tai, thản nhiên : "Kỳ lạ thật! Sao bảo đợi, , các bạn học, các bạn thấy tiếng gì ? Đây rốt cuộc tiếng ?"
Nguồn: Hina Monkeyd
Các bạn học đang đều phá lên, là bạn nào lên tiếng trêu chọc: "Không tiếng , là tiếng đanh đá đấy.”
Ha ha ha!
Mọi trong lớp học đều phá lên.
Mặt Tần Mai Phương trướng như gan heo, nhưng cũng nhịn xuống, chỗ của lấy sách che mặt, tiếng nào nữa.
Hừ! Ai đe dọa ai chứ!
Khóe miệng Tần Ngưng nhếch lên, căn bản để tâm.
Hôm nay kỳ thi tháng, Ngữ văn, Toán, Lý, Hóa đều thi, điểm thi sẽ cộng tổng để xếp chỗ , buổi chiều cũng sẽ thi tiếng Anh, nhưng tính tổng điểm, thời đại tiếng Anh một tuần chỉ hai ba tiết, môn học chính.
Tần Ngưng cũng bàn đầu, cho nên, lúc bài thi, cô bỏ trống câu cuối cùng của ba môn Toán, Lý, Hóa, .
Đến giữa trưa, Tần Ngưng khỏi trường học, đến kho hàng để gặp Triệu Tiến Minh.
Triệu Tiến Minh đợi sẵn ở cửa kho hàng, thấy Tần Ngưng, nhanh ch.óng đưa cho cô một cái bánh nướng: "Nào nào, ăn chút bánh ."
Mặc dù còn nóng hổi, nhưng cũng là sự chu đáo của Triệu Tiến Minh, Tần Ngưng cảm ơn, nhai bánh, đưa chìa khóa cho ông : "Ừm ừm, cháu ăn đây, chú mở cửa xem qua cân hàng .”