Tần Ngưng đang hưng phấn, ánh mắt xa xa, giờ nhiều tan học phóng xe về nhà, để ý ven đường nào, nhưng xe đạp dễ thấy, Tần Ngưng lao qua bên Viên Chí Trung, Viên Chí Trung hô to một tiếng: “Tần Ngưng!”
Ai da, thật là! Tên nhóc gọi cô gì chứ!
Trong lòng Tần Ngưng châm chọc một câu, thể chậm hơn một chút, dù Viên Chí Trung còn đang mượn sách của cô, cô đạp xe đạp liền mặt bộ như , thật sự .
mà, ánh mắt Viên Chí Trung cô đúng, kiếp dù Tần Ngưng cũng là hơn hai mươi, hiểu.
Tần Ngưng cũng để ý đến .
Vì , Tần Ngưng chỉ dừng cách Viên Chí Trung năm sáu mét, đầu đáp: “A, đàn , em đây!”
Nào ngờ, Viên Chí Trung đuổi theo: “Từ , Tần Ngưng, chờ một chút, chờ , chậm tí, chờ …”
Tần Ngưng thật lòng dừng , thế nhưng, là trùng hợp gì, Viên Chí Trung mới đuổi theo vài đoạn, dây đeo túi sách bỗng nhiên đứt, cuối cùng khi hô lên ‘chờ một chút’, sách của rơi đầy đất.
Tần Ngưng lắc đầu vô cái, cuối cùng đẩy xe đạp trở về.
“Túi sách hỏng ?”
“Ừ. Sách quá nặng, nhanh đứt.” Viên Chí Trung nhặt sách, đau lòng , ngẩng đầu Tần Ngưng một cái, trong ánh mắt nhỏ còn mang theo chút u oán.
Tần Ngưng đầu đầy vạch đen, nhưng cũng chỉ thể dừng xe , giúp nhặt sách, vẻ vô tri hỏi: “Ừm mà, đàn , gọi em chuyện gì ?”
“Anh…”
Viên Chí Trung ngây dại.
, gọi cô gì? Anh chuyện gì, nhưng vẫn gọi cô, cũng vì khi thấy cô gọi cô.
“Anh… xe của em, thể cho mượn thử một chút ?” Ánh mắt Viên Chí Trung mơ hồ, đặt lên xe đạp.
Tần Ngưng sờ sờ mũi, : “Đây xe của em, là của , bởi vì nhờ em về nhà lấy chút đồ nhanh ch.óng đưa cho ông , nên mới cho em mượn để .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-105.html.]
“Em cũng đạp xe? Em thật lợi hại! Anh, vốn định hỏi em, thể cho thử một chút … nếu em còn việc, cần nữa.”
Tần Ngưng khuôn mặt Viên Chí Trung ánh chiều tà chiếu , vô cùng phiền muộn, hiểu lòng mềm nhũn.
Ai mà xanh xao khi còn trẻ chứ! Kiếp lúc cô mười lăm, mười sáu tuổi, cũng vô cùng hâm mộ bạn học trong nhà ô tô nhỏ!
Nguồn: Hina Monkeyd
Tần Ngưng : “Được , thử một chút, cũng chậm trễ mấy phút .”
“Thật ?”
“Hả! Không cho thử ư? Nhanh.” Tần Ngưng nhường tay lái.
Viên Chí Trung đặt túi sách rách xuống đất, nhanh ch.óng tới.
Anh sờ trái sờ , chân đạp thử một chút, hưng phấn vô cùng.
Dù Tần Ngưng cũng nhàn rỗi, giúp sắp xếp sách vở, kỹ, dây đeo túi sách của đứt ở gốc, nhất thời buộc , xem , chỉ thể ôm túi sách về nhà.
về nhà còn ít nhất chín dặm đường, ôm túi sách nặng như về nhà, thật sự là quá t.h.ả.m.
Tần Ngưng lắc đầu, gọi Viên Chí Trung: “Từ từ, đàn , về , đừng thử nữa.”
Viên Chí Trung vẫn hết ý đẩy xe trở : “Ai da, xe thật sự quá , thật thêm một lát.”
“Túi sách của hỏng thành như , nếu ôm về nhà quá vất vả, cầm lấy, em đưa về.”
“Thật ?!”
“Còn giả ! Đi mau , lát nữa em còn trả xe.”
Tần Ngưng đẩy xe đạp, dáng vẻ Viên Chí Trung, cũng sẽ nhảy lên xe, hơn nữa ôm sách cũng dễ nhảy, Tần Ngưng để cho ở phía , cô cố hết sức đẩy thẳng xe.
Viên Chí Trung rốt cục ngượng ngùng: “Tần Ngưng, , , thật sự xin , phiền em .”