Thập Niên 70: Cầm Không Gian Giám Định Bảo Vật Về Nông Thôn Tung Hoành - Chương 258: Cứ Mải Mê Chạy Nhảy Khắp Nơi

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:08:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm cùng khỏi cửa, nên khi Lương Quốc Hồng đến sàn đấu giá bàn chuyện giao dịch, Lương Kiều Kiều cũng dẫn theo hai chị em Lương Chí Á và Lương Chí Việt lên đường thu thập bảo vật.

 

Hương Cảng nhiều bảo vật, điểm tích lũy cung cấp cho Không Gian Giám Bảo cũng nhiều.

 

Từ khi đến đây, Lương Kiều Kiều thu hoạch bao nhiêu điểm giám định.

 

Còn điểm thu thập bảo vật, do điều kiện hạn chế nên thu hoạch nhiều.

 

Lương Kiều Kiều định ở Hương Cảng lâu, nên định khi sẽ vặt lông cừu một trận trò.

 

Hôm nay, cô ngoài chính là vì điểm thu thập bảo vật.

 

Tối hôm , trong lúc cô đang say giấc nồng, ba robot quản gia thông minh giúp cô sàng lọc xong đối tượng để vặt điểm, vì hôm nay Lương Kiều Kiều ngoài cũng mục tiêu rõ ràng.

 

Hành động thể để khác , xe sang tự nhiên tiện lái.

 

Để chiếc xe sang dùng để giữ thể diện cho Lương Quốc Hồng, ba Lương Kiều Kiều đổi một chiếc xe nhỏ màu đen bình thường.

 

Loại xe bình dân thường thấy đường phố Hương Cảng, trộn đám đông dễ che mắt khác.

 

Theo thông lệ, vẫn là Lương Chí Việt lái xe, Lương Chí Á cùng Lương Kiều Kiều ở hàng ghế .

 

Người tài xế đầy hứng khởi ở ghế hỏi: [Chủ nhân, chúng nên càn quét một vòng gần đây ?]

 

Con phố nơi khách sạn tọa lạc cũng là phố của giàu, đến đây , thể thu hoạch một phen?

 

Lương Kiều Kiều cũng suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý: “Được thôi, dù kế hoạch của chúng là một ngày một đêm, cứ cố gắng chăm sóc hết một lượt .”

 

Đối với cô, tất cả đều như , nên thể bên trọng bên khinh .

 

Hơn nữa, những đối tượng mà ba robot quản gia thông minh chọn cho cô, đều sàng lọc kỹ lưỡng theo các tiêu chí “giàu mà bất nhân, bóc lột dân chúng, tội ác đầy rẫy…”, cũng gì là thể tay.

 

Lương Kiều Kiều vì thế mà chút áp lực tâm lý nào, chỉ cảm thấy những đều đáng cô vặt sạch lông cừu.

 

Hai chị em Lương Chí Á và Lương Chí Việt cũng cảm thấy nên một vố lớn mới rời Hương Cảng, nếu chuyến coi như công cốc.

 

Nghĩ xem trong nước nghèo đến mức nào? Rồi những kẻ cuỗm tiền của trong nước trốn sang đây, ai nấy đều giàu nứt đố đổ vách, khiến cảm thấy bất công bao.

 

Ba một xe từ gần đến xa, Lương Kiều Kiều ở hàng ghế mở bản đồ tìm kho báu trong đầu, cũng quên chia sẻ bộ thông tin với ba robot quản gia thông minh.

 

Lương Chí Á và Lương Chí Việt thấy những bảo vật hiển thị trong bản đồ tìm kho báu, đều khỏi : [Chủ nhân, đừng khách sáo, vặt bao nhiêu thì cứ vặt!]

 

Nếu chúng thể cách lấy bảo vật, sớm gom sạch cho chúng .

 

Lương Kiều Kiều : “Yên tâm , cái gì cần lấy sẽ lấy hết.”

 

Bây giờ cô còn là cái gì cũng kén chọn nữa.

Mộng Vân Thường

 

Từ khi thấy nhiều bảo vật, cô chỉ kén chọn đối tượng tay, mà còn kén chọn cả lượng và mức độ quý giá của bảo vật.

 

Ba bên vặt lông cừu vui vẻ, bên Lương Quốc Hồng đang bàn chuyện giao dịch với sàn đấu giá, chỉ mà lòng ngứa ngáy.

 

Bên chán quá, vẫn là bên chủ nhân thú vị hơn.

 

Nó cũng cùng chủ nhân vặt lông cừu!

 

Lương Kiều Kiều ở Hương Cảng chơi vui vẻ.

 

một nhóm các ông cụ ở Hoa Kinh xa xôi, những chiến công hiển hách mà cô ở Hương Cảng.

 

Họ nhắc đến cô gái nhỏ tài giỏi mà chút tính đó, lo lắng cô rời Kinh thành sẽ chơi bên ngoài bao lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-cam-khong-gian-giam-dinh-bao-vat-ve-nong-thon-tung-hoanh/chuong-258-cu-mai-me-chay-nhay-khap-noi.html.]

 

Đứa trẻ quá ham chơi, tính tình định, khiến cho nhóm các ông cụ lo lắng ngớt.

 

Thực tế, chỉ Điền lão và các ông cụ khác nhớ Lương Kiều Kiều, mà nhà họ Lâm và nhà họ Lương cũng đang nhớ cô.

 

“Con bé đó suốt ngày cứ thích chạy đông chạy tây, nó là sinh viên đại học hội chợ Quảng Châu gì?”

 

, Hỏa Hồng Hoa Hạ phụ trách, cần gì một cô gái nhỏ như nó lo liệu việc?”

 

“Biết , ai bảo nó chủ ý lớn chứ…”

 

Hai gia đình tuy miệng thì cằn nhằn, nhưng thực cũng là lo lắng cô gái nhỏ quá xa sẽ an .

 

Đây là cô gái nhỏ mà nhà họ khó khăn lắm mới chờ về, họ thể lo lắng chứ?

 

Thế là, đến tối, Lương Kiều Kiều khi vặt một mớ điểm tích lũy, trở về khách sạn thưởng thức bữa tối sang trọng.

 

Ăn no uống đủ, cô tiễn Lương Quốc Hồng đang mấy vui vẻ ngoài, để nó đại diện tham dự buổi đấu giá đêm thứ hai của sàn đấu giá Peter Pan.

 

Quay , cô đang chuẩn dẫn Lương Chí Á và Lương Chí Việt ngoài tiếp tục vặt lông cừu, thì điện thoại reo.

 

Người đầu tiên gọi cho cô là Điền lão.

 

Lương Kiều Kiều thấy điện thoại nhấp nháy màn hình, lập tức dẫn Lương Chí Á và Lương Chí Việt trở phòng suite của khách sạn.

 

“Đợi một lát hẵng ngoài, điện thoại .” Cô phòng .

 

Hai chị em Lương Chí Á và Lương Chí Việt đóng cửa xong, xuống ghế sofa trong phòng khách, yên lặng chờ đợi.

 

Trong phòng, Lương Kiều Kiều nhận điện thoại: “Ông Điền, ông ăn tối ạ? Tối nay tăng ca chứ? Sao thời gian gọi cho cháu?”

 

Điền lão ở đầu dây bên thở dài: “Không cần ăn ông cũng no … Cháu xem cháu suốt ngày chạy thế? Ông Lục và lo lắng cho cháu lắm, cả nhóm ngày nào cũng đến văn phòng của ông ca cẩm.”

 

Ai bảo ông trẻ hơn đám em già đó vài tuổi chứ, chẳng là chịu trận ?

 

Lương Kiều Kiều ha hả trả lời: “Ông Điền yên tâm ạ, phiền ông với ông Lục và một tiếng, cháu đến đây là để việc lớn, chơi . Vài ngày nữa cháu về, đến lúc đó sẽ báo cáo tin cho các ông.”

 

Ba robot quản gia thông minh với cô, hai ngày nay ở sở giao dịch họ ít nhất thể thu hoạch một khoản lợi nhuận.

 

Lương Kiều Kiều định khi sẽ mang một khoản tài sản về cho quốc gia, để bơm thêm chút m.á.u cho nền kinh tế đất nước.

 

Nếu tối nay ở sàn đấu giá còn thể kiếm một khoản lớn, cô định sẽ lén lút bổ sung thêm chút vốn tài khoản chơi cổ phiếu của quốc gia, để vốn ít ỏi trong đó quá đáng thương, tiền kiếm cũng ít ỏi.

 

Điền lão yên tâm dặn dò cô: “Cháu mau về đấy nhé, từ Hương Cảng về thì về thẳng Kinh thành luôn, bên hội chợ Quảng Châu cần ở nữa.”

 

Bên đó phụ trách, cần cô lo nhiều.

 

Lương Kiều Kiều lập tức đồng ý: “Ông Điền yên tâm, cháu , muộn nhất là ngày cháu thể về đến Kinh thành .”

 

nghĩ kỹ , máy bay và tàu hỏa thời đại dễ , đến lúc đó cô trực tiếp dùng một lá bùa dịch chuyển là thể bay về trong đêm.

 

Sau khi điện thoại của Điền lão, điện thoại của nhà họ Lâm và nhà họ Lương cũng lượt gọi đến.

 

Lương Kiều Kiều lượt nhận điện, đều hứa sẽ về ngay.

 

Tình mà hai đời mới , cô đương nhiên trân trọng sự quan tâm của .

 

Nếu điện thoại của Mộ Ương vẫn luôn trong tình trạng tắt máy, cô thực còn mong chờ sự quan tâm và chăm sóc từ yêu nữa.

 

Cúp điện thoại, cô ngoài tiếp tục việc lớn!

 

 

Loading...