Thập Niên 70: Cầm Không Gian Giám Định Bảo Vật Về Nông Thôn Tung Hoành - Chương 216: Dọn Dẹp Chiến Trường, Manh Mối Về Di Tích Cổ Bên Kia Núi

Cập nhật lúc: 2026-01-27 20:06:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lương Quốc Hồng và Lương Chí Á sang ngọn núi bên cạnh, Lương Kiều Kiều mở [Bản đồ tầm bảo] dùng điểm đ.á.n.h dấu bám sát theo họ.

 

Cô và hai nữ cảnh vệ thì yên đỉnh núi, kiên nhẫn chờ các đồng chí Cục An ninh Quốc gia tới.

 

Đội trưởng Mạnh nhận điện thoại, phận Lương Kiều Kiều đặc biệt, nên khi xuất phát báo cáo lên chỗ Điền lão, ngoài dự đoán nhận chỉ thị "lập tức tới chi viện".

 

Mười phút , mấy chiếc xe nhất của Cục An ninh Quốc gia bộ xuất động, gầm rú lao khỏi thành phố.

 

Nhìn thấy mấy chiếc xe treo biển đặc biệt chạy qua, tinh mắt đều nhịn ngoái .

 

Đám Cục An ninh Quốc gia vội vội vàng vàng như thế, cũng nơi nào xảy trọng án đại án?

 

Người chuyện đều , vụ án bình thường mời Cục An ninh Quốc gia mặt, mà một khi họ mặt, thì chứng tỏ vấn đề lớn lắm .

 

Mà hiện tại Cục An ninh Quốc gia một xuất động nhiều xe như , còn là dáng vẻ hỏa tốc, xem vụ án nhẹ.

 

Người chuyện: Xem , đầu tìm ngóng kỹ xem cụ thể là vụ án gì.

 

Trên đỉnh núi.

 

Lương Kiều Kiều và hai nữ cảnh vệ đợi lâu, bụng khó tránh khỏi chút đói.

 

Lương Kiều Kiều theo thói quen móc mấy món ăn vặt từ trong túi đeo chéo tùy : "Ái Hồng, Ích Trung, ăn chút gì ."

 

Hôm nay một màn leo núi đ.á.n.h , thể lực tiêu hao nhẹ, cũng đến lúc nên bổ sung chút gì đó .

 

Vương Ái Hồng và Mạnh Ích Trung ngơ ngác nhận lấy: "Cô mang mấy thứ ngoài từ lúc nào thế?"

 

Hai các cô chỉ nhớ mang theo s.ú.n.g bên , thật đúng là để ý mục tiêu nhiệm vụ gói ghém đồ ăn vặt từ lúc nào.

 

Lương Kiều Kiều hì hì nhét đồ miệng: "Trong túi thói quen mang theo đấy."

 

Thực tế là trong [Không Gian Giám Bảo] của cô thường xuyên tích trữ hàng, loại ăn trong thời gian ngắn hết .

 

Cô thuận tay móc ba chai nước [Linh tuyền] gian đựng bằng chai đồ hộp rửa sạch, đưa cho mỗi nữ cảnh vệ một chai, chai cuối cùng giữ cho .

 

Vương Ái Hồng và Mạnh Ích Trung nhận lấy, "ừng ực ừng ực" tu hai ngụm lớn, ngoài dự đoán phát hiện nước ngọt thanh.

 

Hình như chỉ cần Lương Kiều Kiều ở cùng các cô, thì nước uống khẩu vị sẽ đặc biệt .

 

Đợi cô rời lâu , các cô ngay cả uống nước cũng thấy nhạt nhẽo vô vị.

 

Hai nữ cảnh vệ:... Quả nhiên, chúng chính là những cảnh vệ yêu nghề kính nghiệp.

 

Ba tảng đá lớn đỉnh núi ăn ăn uống uống, mặt đất bên cạnh la liệt mấy gã đàn ông hoặc hoặc bò.

 

Rất nhanh, chân núi truyền đến động tĩnh.

 

Lương Kiều Kiều và hai nữ cảnh vệ cúi đầu xuống, chỉ thấy mấy chiếc xe dừng bên cạnh xe việt dã của các cô, mười mấy hai mươi gã đàn ông hình vạm vỡ cao lớn từ xe bước xuống, cắm đầu chạy lên núi.

 

Vương Ái Hồng và Mạnh Ích Trung thấy dáng và cách ăn mặc chút quen thuộc của những , lập tức đoán hẳn là nhân lực Lương Kiều Kiều gọi tới giúp đỡ.

 

Quả nhiên Lương Kiều Kiều híp mắt một câu: "Anh trai Quốc An tới ."

 

Hai nữ cảnh vệ : Muốn trâu bò thì vẫn là mục tiêu nhiệm vụ của các cô trâu bò, một cú điện thoại là thể sai khiến của Cục An ninh Quốc gia.

 

Lương Kiều Kiều bận rộn thu dọn tàn cuộc .

 

Ý niệm của cô chuyển, lập tức trả bộ vật tư trong hang động mà cô thu thập [Không Gian Giám Bảo] về chỗ cũ.

 

Sau khi [Không Gian Giám Bảo] thu thập bảo vật xong, cô xem qua .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-cam-khong-gian-giam-dinh-bao-vat-ve-nong-thon-tung-hoanh/chuong-216-don-dep-chien-truong-manh-moi-ve-di-tich-co-ben-kia-nui.html.]

Đám địch đặc nhiệm thu thập đều là những thứ cô mấy hứng thú, cho nên cần thiết giấu của riêng.

 

Trong đó cái máy điện báo cũ kỹ là vật chứng nhất, còn một b.út máy giấy tờ các loại, đều để cô kiếm một đợt [Tích phân].

 

Những thứ khác như ngoại tệ và vàng thỏi, trong gian của cô thiếu, thực sự cần thiết tham chút đó.

 

Duy nhất khiến cô cảm thấy bất ngờ là, trong hang động chứa mấy món đồ rõ ràng là sản phẩm của xưởng mới Hồng Hỏa Hoa Hạ, ví dụ như một chiếc xe đạp điện nhỏ, một cái tủ lạnh, một cái máy giặt, còn một cái nồi cơm điện... Cũng đám quỷ Tây dương quản ngại vất vả chuyển những thứ lên núi, thu trong hang động là để gì?

 

Các đồng chí Cục An ninh Quốc gia chân cẳng nhanh, trong nháy mắt lên đến đỉnh núi.

 

Người dẫn đầu ngẩng khuôn mặt chữ điền quen thuộc sang, chính là dáng vẻ Lương Kiều Kiều quen thuộc.

 

"Đồng chí Lương Kiều Kiều!"

 

Lương Kiều Kiều hì hì vẫy tay: "Anh trai Quốc An, các tới !"

 

Một đám đàn ông thô kệch nữa trêu chọc lập tức đỏ mặt: "Tới ."

 

Đồng chí Lương Kiều Kiều thể mang thành tích cho họ, là một đồng chí , chỉ là thích trêu một chút.

 

Người đợi đến, Lương Kiều Kiều và hai nữ cảnh vệ đều dậy, dẫn đường thuyết minh.

 

Đội trưởng Mạnh nhíu mày , chia nhân lực, để một bộ phận đưa mấy gã đàn ông mặt đất hoặc c.h.ế.t hoặc còn thoi thóp xuống núi.

 

Còn một bộ phận, theo Lương Kiều Kiều cùng về phía hang động phía .

 

"Nghe đồ đạc bên trong ít, mấy chuyến mới chuyển hết . Ồ, đúng ..." Lương Kiều Kiều dẫn đến bên cạnh , ngón tay chỉ xuống chân núi phía bên , "Ở đó còn một chiếc trực thăng, chắc cũng là đồng bọn của bọn chúng lái tới."

 

Đội trưởng Mạnh và một đám đồng chí Cục An ninh Quốc gia thò đầu xuống chân núi, chỉ thấy một chiếc trực thăng đầu cắm xuống đất đuôi chổng lên trời cắm bãi đất hoang, máy bay bốc khói nghi ngút, cũng máy bay còn sống .

 

Một đám :... Cứ cảm thấy, đám địch đặc nhiệm mỗi gặp cô nhóc chắc chắn kết cục .

 

Đội trưởng Mạnh móc một chiếc điện thoại di động do xưởng mới Hồng Hỏa Hoa Hạ sản xuất, lập tức gọi một cuộc điện thoại: "Lão Thương, bên một chiếc trực thăng cần các qua đây chuyển về..."

 

Vài câu dặn dò xong, ông dẫn theo Lương Kiều Kiều xuống hang động.

 

Khi thấy trong hang động phần lớn đều là sản phẩm mới do Hồng Hỏa Hoa Hạ sản xuất, lão Mạnh lập tức theo bản năng nheo mắt .

 

Đám địch đặc nhiệm ẩn nấp ở đây chắc cũng ngắn , tích trữ nhiều sản phẩm mới như , để trực thăng tới, bọn chúng gì?

 

Lương Kiều Kiều mới quan tâm đám đó , dù hiện tại rơi tay Cục An ninh Quốc gia, tin rằng cô sẽ sớm đáp án thôi.

 

Các đồng chí Cục An ninh Quốc gia bắt đầu chuyển đồ ngoài, hai nữ cảnh vệ cũng giúp đỡ.

Mộng Vân Thường

 

Không ai nỡ để Lương Kiều Kiều bê đồ nặng, cô đành tùy tiện ôm mấy món đồ lặt vặt khỏi hang động.

 

Trong đầu, tiếng truyền âm quen thuộc vang lên: [Chủ nhân, bên dấu vết của con , nhưng dường như di tích kiến trúc cổ.]

 

Xem , ngọn núi bên cạnh , Lương Quốc Hồng và Lương Chí Á dường như phát hiện .

 

Lương Kiều Kiều đỉnh núi, đón gió dùng ý niệm mở [Bản đồ tầm bảo], tầm mắt theo bóng dáng hai robot quản gia, cuối cùng ở một bãi đất trống lớn gần đỉnh núi phát hiện dấu vết nền móng dường như còn sót nhiều năm.

 

"Đây là nơi nào ?" Lương Kiều Kiều dùng ý niệm giao lưu với hai robot quản gia.

 

Lương Quốc Hồng và Lương Chí Á vòng quanh tại chỗ mấy vòng lớn, chắc chắn lắm : "Quy mô kiến trúc ở đây trông nhỏ, ít nhất bằng một nửa tòa nhà của cô trong gian, vài chỗ còn nóng bốc lên."

 

Lương Kiều Kiều nền móng cũ rải rác trật tự trong [Bản đồ tầm bảo], miêu tả của hai robot quản gia, trong lòng kìm nảy một ý nghĩ nào đó.

 

Lẽ nào...

 

Cô thực sự may mắn như ?

 

 

Loading...