Nộp bài sớm
Kiều Mạt Mạt cầm bài thi xem xét một phen, nàng thêm nửa giờ, một tiếng rưỡi hẳn là sẽ ảnh hưởng quá lớn, vì thế nàng liền cất kỹ b.út, đem bài thi nộp lên bục giảng rời .
Những khác trong phòng học thấy thế, cũng vội vàng bài, hiện tại đều nộp bài , khẳng định thời gian còn nhiều lắm, bọn họ khẳng định là vội vàng bài .
Kiều Mạt Mạt khỏi phòng học, thấy A Diệp cũng vặn , xem A Diệp cũng giống như , đều cố kỵ những thí sinh khác.
Nam Cung Diệp Mạt Mạt: “Mạt Mạt, chúng về ?”
Kiều Mạt Mạt gật gật đầu, hiện tại trở về, chẳng lẽ ở chỗ vây xem ? Đương nhiên là trở về hơn một chút .
Hai trở căn nhà thuê, thấy vợ chồng chủ nhà đang nấu cơm, liền tự trở về phòng.
Ở bên ngoài thế , trong phòng mỗi đều khác ở, cũng cảm thấy , cho nên hai cũng sang phòng đối phương.
Ở bên ngoài Nam Cung Diệp lo lắng Mạt Mạt sẽ lạnh, cho nên hai đành ai về phòng nấy.
Các thanh niên trí thức lục tục đều trở , Triệu Khả các nàng trở về liền thấy Mạt Mạt giường đất : “Mạt Mạt, em sớm trở ?”
Kiều Mạt Mạt: “Không , em cũng là mới trở về lâu, mau lên giường đất một lát .”
Lúc , đều hỏi đối phương thi thế nào, nếu ảnh hưởng đến tâm trạng, buổi chiều thi sẽ .
Cho nên bọn họ từ đều xong , mỗi môn thi xong, đều hỏi thi .
Lúc cơm của vợ chồng chủ nhà cũng xong, bọn họ ăn cơm xong cũng nghỉ ngơi, trở về trong phòng lên giường đất, tiếp tục xem môn Chính trị buổi chiều thi.
Hai ngày thi nhanh trôi qua, Kiều Mạt Mạt thu dọn xong ba lô của , khỏi phòng, thấy A Diệp chờ ở bên ngoài .
“A Diệp, chuẩn ?”
Nam Cung Diệp: “Ừm, Mạt Mạt, đưa các em bắt xe , đó hội họp cùng bọn Quân Tử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-326.html.]
Nga
Kiều Mạt Mạt: “Đâu cần đưa, chúng nhiều như , sẽ việc gì . Anh vẫn là nên sớm một chút hội họp cùng bọn Hồ Quân mới , nếu để bọn họ chờ lâu, liền .”
Nam Cung Diệp: “Như cũng , chúng liền ở Kinh Đô gặp mặt . Lần gặp , Mạt Mạt chính là vợ của , đến lúc đó liền thể cùng Mạt Mạt ở chung một chỗ. Thật ngày đó sớm một chút đến.”
Kiều Mạt Mạt xung quanh: “Anh hiện tại lá gan đủ lớn nha, cũng sợ thấy chê . Chỗ các chính là xa hơn so với em về thôn nhiều, các chú ý an đấy.”
Nam Cung Diệp: “Không việc gì, nhiều tới tham gia Cao khảo như , bộ đội chính là phái xe tới đón, giống các em còn xe khách trở về . Người đông xe ít thế , nếu các em lên xe, thể ở trong thành phố thêm một đêm hẵng về.”
Kiều Mạt Mạt gật đầu: “Đây đúng là một ý , lát nữa chúng sẽ với chủ nhà một tiếng, nếu chúng thì họ hãy dọn dẹp nhà cửa, còn nếu thì chúng ở thêm một đêm.”
Nam Cung Diệp: “ , như thế hơn, dù bây giờ đều thi xong, ai cũng vội vàng trở về, ở bến xe chắc chắn sẽ đông, ngày mai về đương nhiên hơn.”
Kiều Mạt Mạt: “Biết , em trẻ con, em sẽ với họ, ngày mai hãy về, để tránh về làng muộn, họ bộ cũng dễ dàng, yên tâm , mau hội hợp với Hồ Quân bọn họ, đường chậm một chút nhé.”
Kiều Mạt Mạt tiễn khỏi sân về phòng, với Triệu Khả và những khác: “Khả Khả tỷ, hôm nay xe chắc chắn đông, chúng nên với chủ nhà một tiếng, chúng ở đây thêm một đêm nữa , các chị thấy thế nào?”
Triệu Khả và những khác gật đầu, điều cũng : “Vậy chúng hỏi các thanh niên trí thức Triệu xem ?”
Kiều Mạt Mạt: “Vậy chị hỏi , chúng ở đây chờ, nếu họ đồng ý thì để thanh niên trí thức Triệu hỏi. Dù trong bếp vẫn còn một ít lương thực, tối nay chúng thể tự nấu cơm, cũng coi như ăn mừng chúng kết thúc kỳ thi đại học.”
Triệu Khả gật đầu, vội vàng chạy ngoài hỏi Triệu Bân và những khác: “Thanh niên trí thức Triệu, hôm nay thi xong, xe chắc chắn đông, hơn nữa xe về đến trấn trời cũng tối, về làng chắc chắn thấy đường, chúng nên với chủ nhà một tiếng, tối nay chúng ở thêm một đêm ? Còn nữa Mạt Mạt , hôm nay chúng thể tự nấu cơm, coi như là ăn mừng chúng kết thúc kỳ thi đại học. Các thấy thế nào?”
Triệu Bân cảm thấy như cũng : “Vậy với chủ nhà một tiếng, hôm nay chúng thuê thêm một đêm nữa, buổi tối cần họ giúp nấu cơm, đến lúc đó chúng xem trong bếp rau gì, cần ngoài mua thêm chút gì về .”
Triệu Khả liên tục gật đầu, thật quá, tối nay thể thả lỏng tâm trạng, ăn một bữa cơm ngon, cần lo lắng về vấn đề học tập nữa.
Triệu Bân thẳng đến nhà bếp tìm chủ nhà: “Đồng chí, hôm nay muộn , chúng về đến trấn còn một đoạn đường xa, buổi tối quá tối, sợ thấy đường, nên chuẩn ở đây thêm một đêm nữa, tối nay chúng chuẩn tự nấu cơm, coi như ăn mừng kết thúc kỳ thi đại học.”
Chủ nhà xong đương nhiên vui mừng, kiếm thêm hai đồng cũng : “Được, chúng về , sáng mai chúng sẽ đến lấy chìa khóa.”
Triệu Bân thấy ông đồng ý liền lấy hai đồng đưa cho ông .