Kiều Mạt Mạt đang ở trong gian thấy Tiểu Nghị gọi liền khỏi gian. Cô từ trong phòng phòng khách, thấy cơm và canh dọn lên bàn: “Tiểu Nghị, em nhanh thật đấy, loáng một cái xong hai món mặn một món canh .”
“Chị, mau xuống ăn cơm , lát nữa nguội mất.”
Kiều Mạt Mạt gật đầu xuống, hai chị em ăn trò chuyện: “Chị, chúng nên mang chút đồ ăn cho rể và ? Trời lạnh thế , nếu họ đồ ăn thì ? Nếu đói sẽ càng lạnh hơn đấy.”
“Anh rể em chẳng mấy ngày chúng đừng lên núi ? Hơn nữa chúng sẽ ảnh hưởng đến họ. Mỗi họ nhiệm vụ đều sẽ mang theo lương khô. Mỗi họ nhiệm vụ đều vất vả như , em lớn lên vẫn bộ đội ? Em chịu khổ đó ?”
“Vẫn , em giống như ba, một quân nhân đúng chuẩn. Sau em sẽ huấn luyện chăm chỉ hơn. chị ơi, em hy vọng chị giống như quân y.”
“Tại thể giống như ?”
“Giống như sẽ vất vả, trong nhà em vất vả là đủ . Em sẽ kiếm tiền nuôi chị, chị cần vất vả như .”
Kiều Mạt Mạt vui mừng : “Mau ăn , trời lạnh thế , thức ăn lát nữa là nguội đấy. Sau chị sẽ nữa, đợi Tiểu Nghị lớn lên kiếm tiền nuôi chị.
Ngày mai chị trấn mua ít thịt lợn về, mua đều mang đến chuồng bò hết , ngày mai chị mua nhiều một chút về. Em cần mua gì ?”
“Chị, chị mua mấy quyển vở về , chỗ em sắp dùng hết , mua thêm một lọ mực nữa.”
“Được, sáng mai chị sớm, sáng đợi chị mua bánh bao thịt lớn về cho em ăn, em cũng cần bữa sáng nữa.”
Hai chị em ăn cơm xong, dọn dẹp nhà bếp, một lát rửa mặt, ai về phòng nấy ngủ.
Mặc dù thể lên núi đưa đồ ăn nhưng cô vẫn chút yên tâm. Về phòng đóng cửa cẩn thận , Kiều Mạt Mạt dùng tinh thần lực kiểm tra động tĩnh núi.
Cảm nhận núi động tĩnh gì, tạm thời họ chắc nguy hiểm. Mình nên lén xem thử , rõ ràng họ ở ngay đây, nếu trong lòng cũng chút áy náy.
Cô quyết định đợi Tiểu Nghị ngủ say sẽ lén lên núi xem thử, mang cho họ chút đồ ăn thức uống.
Đến một giờ sáng, Kiều Mạt Mạt kiểm tra Tiểu Nghị một chút, thấy ngủ say liền dậy mở cửa, lặng lẽ khỏi phòng khách, từ sân nhảy ngoài.
Cô chạy về phía sâu trong rừng, đến gần hang động, tiên kiểm tra vị trí của A Diệp, đó lấy ba lô từ trong gian . Trong ba lô đựng đầy bánh bao, còn hai bình nước, đó lặng lẽ về phía vị trí của .
Nga
Nam Cung Diệp cảm giác đến, hơn nữa còn về phía chỗ đang trốn. Anh lập tức nâng cao cảnh giác, cơ thể càng ẩn nấp trong bóng tối. Anh chỉ cảm giác một đến, nếu là đồng bọn trong hang động, thể chỉ một đến, lẽ nào cảm giác sai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-237.html.]
Không là Mạt Mạt đến chứ? Chỉ Mạt Mạt mới thể tìm thấy chuẩn xác như . Lỡ như Mạt Mạt thì , cho nên vẫn nhúc nhích chờ đợi, xem rốt cuộc là ai?
Kiều Mạt Mạt chuyện, cô sợ chuyện sẽ kinh động đến trong hang động, dù chỗ cách hang động khá gần. Thế là cô mạnh dạn để lộ bản , để A Diệp nhận cô.
Nam Cung Diệp thấy là Mạt Mạt, vui mừng từ trong bụi rậm nhẹ nhàng bước . Anh đến mặt Mạt Mạt, nhỏ giọng : “Mạt Mạt, ở đây nguy hiểm như , em đến?”
Kiều Mạt Mạt lấy bánh bao và nước từ trong ba lô . Bánh bao hâm nóng, bánh bao hâm nóng sẽ mùi, nếu trong hang động ngửi thấy mùi thì phiền phức.
Thế là cô cũng cẩn thận nhỏ giọng : “Em đến mang cho các chút đồ ăn thức uống, bánh bao nguội , các đành ăn tạm .”
Nam Cung Diệp cảm thấy chuyện như cũng tồi, lâu lắm gần gũi mật với Mạt Mạt. Nếu đúng lúc, ôm lấy cô từ lâu .
Nam Cung Diệp nhận lấy bánh bao và nước, giục cô mau về: “Mau về , cũng đồng bọn của bọn họ khi nào đến, ở đây an .
Mấy ngày hai đừng đến nữa, lỡ như bắt hết bọn họ , cũng khá đông, đến lúc đó áp giải bọn họ về, cũng đến nhà nữa. Sau hai lên núi cẩn thận một chút.”
“Được, các cẩn thận một chút, cũng đừng quá nóng vội, chú ý an nhé.”
Kiều Mạt Mạt xong liền lặng lẽ rút lui, đến cách xa hang động mới bắt đầu chạy. Về đến nhà, thấy Tiểu Nghị phát hiện, liền lặng lẽ về phòng đóng cửa , gian tiếp tục tu luyện.
Sáng sớm hôm , Kiều Mạt Mạt trấn một vụ ăn, đó đến quốc doanh phạn điếm mua năm mươi cái bánh bao.
Tối qua đưa hết bánh bao còn cho đám A Diệp , trong nhà còn bánh bao nữa.
Mấy ngày việc gì, thể ở nhà tự bánh bao nhân thịt lớn, tự còn ngon hơn quốc doanh phạn điếm.
Cô đeo gùi về đến nhà, trong gùi đựng đầy thịt lợn và lương thực, còn hai con cá, tay còn xách theo túi đựng bánh bao. Tiểu Nghị thấy chị về, vội vàng chạy tới giúp xách gùi đặt xuống.
Cậu đồng thời xách trong bếp, lấy từng thứ trong gùi . Nhìn những thứ lấy , Tiểu Nghị vui vẻ : “Chị, chị mua nhiều thịt thế , còn cá nữa, vẫn còn sống . Để em thả cá chậu nuôi .”
Nói xong liền lấy chậu, đặt chậu xuống đất, xách một xô nước đổ chậu, đó bắt cá, thả hai con cá chậu. Nhìn cá nhảy tanh tách trong chậu, hôm nay thể nấu một con cá để ăn, món cá cay tê, ngon dễ nguội.