Kiều Mạt Mạt mỉm , sự tự tin của Nam Cung Diệp luôn khiến cô cảm thấy an tâm.
Lúc , Tiểu Nghị dẫn nhóm Hồ Quân . Vừa thấy cô, Hồ Quân oang oang: “Chào chị dâu! Vận may của hai đúng là ai bằng, lên núi huấn luyện thôi mà cũng đụng ngay ổ tội phạm chúng đang tìm, thật bái phục!”
Khúc Lương cũng tiến lên, ánh mắt đầy vẻ ơn: “May mà gặp chị dâu, nếu giữa ngọn núi mênh m.ô.n.g , chẳng bao giờ chúng mới tìm bọn chúng.”
Nam Cung Diệp cắt ngang: “Được , chúng qua hang động thám thính xem đúng là đối tượng cần tìm . Dù thì cũng bắt hết bọn chúng . Bây giờ chúng bố trí mai phục, chờ tên đồng bọn sa lưới.”
Anh sang dặn dò hai chị em: “Mạt Mạt, ở đây nguy hiểm lắm, em dẫn Tiểu Nghị về nhà . Xong việc sẽ qua thăm hai .”
Tiểu Nghị vẫn còn đang hưng phấn, nhân cơ hội học hỏi thêm kinh nghiệm thực chiến nên nài nỉ: “Anh rể, cho em ở giúp các bắt ? Em hứa sẽ gây cản trở ạ.”
“Không Tiểu Nghị, đây là nhiệm vụ chính thức, trò chơi. Em còn nhỏ, theo chị về nhà .” Nam Cung Diệp dứt khoát từ chối. Anh bé chứng kiến những cảnh bạo lực hiểm nguy lúc , lỡ xảy chuyện gì thì ăn với Mạt Mạt.
Nga
Kiều Mạt Mạt thấy liền lên tiếng: “Tiểu Nghị, đừng phiền các nhiệm vụ. Chúng về thôi, vài ngày nữa chị đưa em lên núi huấn luyện .”
Cô sang với Nam Cung Diệp và : “A Diệp, các nhớ chú ý an . Có cần gì cứ nhắn em nhé. Các mang đủ đồ ăn ?”
Nam Cung Diệp gật đầu: “Em yên tâm, bọn lương khô, vùng cũng quen thuộc . Hai chị em về đường rừng cũng cẩn thận, mấy ngày tới nhất đừng lên núi nữa vì đồng bọn của bọn chúng vẫn xuất hiện hết .”
“Vâng, em .” Kiều Mạt Mạt sang đám Hồ Quân: “Các thành nhiệm vụ xong, nếu rảnh thì ghé nhà chơi nhé, cứ bảo Hồ Quân dẫn đường là .”
Cả nhóm đồng thanh: “Rõ! Chào chị dâu ạ!”
Nam Cung Diệp theo bóng dáng hai chị em khuất dần rặng cây mới dẫn đội tiến về phía hang động.
Về đến nhà, Tiểu Nghị lộ rõ vẻ thất vọng. Kiều Mạt Mạt hiểu tâm lý của em trai, vốn định để tự lập giải quyết vấn đề, ngờ đụng độ đội của Nam Cung Diệp khiến kế hoạch đổi.
Tiểu Nghị hậm hực: “Chị, rể cho em tham gia chứ? Em võ mà, cản trở gì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-236.html.]
“Họ đang nhiệm vụ quân sự, em xen gì? Hơn nữa bọn chúng s.ú.n.g, chút võ vẽ của em đủ để đối phó với họng s.ú.n.g .”
“Thì chúng dùng t.h.u.ố.c mê như em đấy, rắc một cái là xong hết, s.ú.n.g ống cũng vô dụng thôi.”
“Vậy ý em là cứ gặp kẻ là dùng t.h.u.ố.c mê, thế thì em khổ công luyện võ gì nữa? Cứ mang theo một bao t.h.u.ố.c mê là vô địch thiên hạ ?”
Tiểu Nghị gãi đầu ngượng nghịu: “Em ý đó, luyện võ vẫn là quan trọng nhất ạ.”
“Đừng xoắn xuýt chuyện đó nữa. Em nghĩ xem, nếu em ở đó, họ nhiệm vụ phân tâm lo cho an của em, lỡ xảy sơ suất thì ? Dù em khả năng tự vệ nhưng trong mắt họ em vẫn là trẻ con. Mấy ngày tới ngoan ngoãn ở nhà sách , đừng mơ tưởng lên núi nữa.” Kiều Mạt Mạt nghiêm giọng.
Tiểu Nghị chị đúng, nhận suy nghĩ quá đơn giản. Cậu gật đầu: “Em ạ, em sẽ ở nhà chăm chỉ học bài và luyện công.”
“Phải thế chứ. Em học giỏi, luyện võ giỏi, lớn lên chị còn dựa dẫm em đấy.”
Kiều Mạt Mạt thầm nghĩ, năm là thi đại học , nếu vì tương lai của Tiểu Nghị, cô thực sự chỉ ở thôn Thanh Phong Sơn sống đời an nhàn. Đợi khi thi đỗ, về Kinh Đô mua thêm vài căn tứ hợp viện thu tiền thuê nhà, lúc đó Tiểu Nghị cũng trưởng thành, cô thể tự do du lịch khắp nơi.
Tiểu Nghị cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Chị yên tâm, em sẽ là chỗ dựa vững chắc cho chị, mua nhà thật to cho chị, kiếm bao nhiêu tiền đều đưa chị tiêu hết!”
“Đưa chị hết thế lấy vợ thì tính ?”
Tiểu Nghị đỏ mặt: “Em lấy vợ , em ở cùng chị và rể mãi thôi.”
“Bây giờ thôi, gặp thích là quên chị ngay cho mà xem.”
“Chị ! Em nấu cơm đây!” Tiểu Nghị ngượng quá hóa thẹn, vội vàng chạy tót bếp.
Kiều Mạt Mạt bật theo. Cô trở về phòng, đóng cửa gian để tiếp tục tu luyện. Một lát , tiếng Tiểu Nghị gọi vọng : “Chị ơi, cơm chín , ăn thôi ạ!”