Thế là Hồ Quân tập hợp bộ bọn họ , giao phó nhiệm vụ, mỗi thịt một con thỏ rừng, những còn thì dựng thêm vài cái bếp, như thể đồng thời nướng thịt. Đợi đến lúc đều ăn xong thịt thỏ, thời gian muộn .
Sắp xếp xong gác đêm, là hai một tổ, những còn thì nghỉ ngơi.
Văn Song Nhi đến gần Nam Cung Diệp, cô vẻ mặt đáng thương: “Nam Cung doanh trưởng, hang động vẻ an lắm, thể cạnh ?”
“Bên trong hang động là nhà , gì mà an , huống hồ cô cũng là một quân nhân, đừng mất mặt quân nhân.”
Văn Song Nhi ngượng ngùng lùi sang một bên, dám qua đó trêu chọc Nam Cung Diệp nữa, đành tìm một chỗ sạch sẽ nghỉ ngơi.
Ngày hôm , trời còn sáng, thu dọn xong trang của , ăn lương khô tiếp tục tiến lên.
Mọi tranh thủ khi trời tối đến căn cứ đóng quân ở biên giới, chuẩn nghỉ ngơi ở biên giới một đêm, sáng sớm mai sẽ về bộ đội.
Nam Cung Diệp dẫn Kiều Mạt Mạt đến nhà khách sắp xếp cho cô: “Mạt Mạt, bác sĩ đó thực sự quen , gặp cũng từng gặp, em đừng suy nghĩ nhiều. Chỗ rửa mặt ở cuối hành lang, em rửa mặt xong thì nghỉ ngơi cho t.ử tế, sáng sớm mai chúng sẽ rời . Lần thể cùng em về Kinh Đô , cùng họ về bộ đội. Đợi về đến bộ đội, giao nhiệm vụ xong là kỳ nghỉ , đến lúc đó đến Kinh Đô tìm .”
“Em sẽ suy nghĩ nhiều , em ở Kinh Đô đợi . Bao nhiêu ngày ngủ ngon , về ngủ một giấc cho t.ử tế .”
Nam Cung Diệp yên tâm rời , Kiều Mạt Mạt cầm quần áo , đến cuối hành lang để tắm rửa. Đến phòng rửa mặt thấy ai, cô liền tắm rửa qua loa một chút, đó về phòng đóng kín cửa, dòng suối trong gian tu luyện, chuẩn thăng cấp lên ngũ giai.
Thời gian tu luyện trôi qua nhanh, lúc trời sắp sáng, Kiều Mạt Mạt cuối cùng cũng thăng lên ngũ giai . Cơ thể nhận sự đổi lớn, tinh thần lực cũng tăng cường nhiều, bây giờ thể cảm nhận cách mười km .
Thực vật trong gian cũng nhận sự ban tặng lớn, thực vật điên cuồng lớn lên, d.ư.ợ.c liệu cũng tăng thêm năm tuổi ở các mức độ khác . Việc thăng cấp lâu khiến tâm trạng Kiều Mạt Mạt vui vẻ.
Thấy vẫn còn thời gian, Kiều Mạt Mạt thu hoạch lương thực trong gian, đem lương thực cất kho tự động để tự động tuốt hạt, đó rắc hạt giống lương thực, dùng tinh thần lực khiến linh tuyền thủy trong suối giống như trời mưa rải đều khắp bộ mảnh đất, giúp hạt giống thể sớm nảy mầm.
Cô vườn trái cây hái vài quả dâu tây, bên dòng linh tuyền thủy từ từ ăn, ăn xong rửa mặt chải đầu khỏi gian, đeo ba lô bước khỏi phòng.
Lần đến Kinh Đô bán thêm nhiều lương thực một chút, lương thực trong gian sắp chứa nổi nữa , bán thêm một ít trái cây nữa. dâu tây, đào và nho thể bán, ba loại dễ dập nát, nếu bán cho họ mà trái cây một chút dập nát nào, chẳng sẽ nghi ngờ .
Nga
Kiều Mạt Mạt cảm nhận Nam Cung Diệp đến , liền bước khỏi phòng. Vừa đến cổng lớn, cô thấy Nam Cung Diệp và Văn Song Nhi. Cô sớm Văn Song Nhi trốn ở bên ngoài, đây e là cố ý trốn để gặp Nam Cung Diệp một nữa nhỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-176.html.]
Thế là Kiều Mạt Mạt bước tới: “Văn bác sĩ đây là tìm đối tượng của gì ? Có chuyện gì cần đối tượng của giúp cô ?”
“Mạt Mạt, mới đến đây, chuẩn gọi em, ngờ Văn bác sĩ cản , cũng là vì chuyện gì?” Nam Cung Diệp vội vàng thanh minh, sợ Mạt Mạt hiểu lầm.
“Em mới đến nên em mới đây, nhưng Văn bác sĩ e là đến từ lâu , đây là ở đây chuyên môn đợi đối tượng của ?”
Văn Song Nhi khuôn mặt xinh của Kiều Mạt Mạt, vô cùng kinh ngạc. Cô gái xinh như , Nam Cung Diệp thể để mắt đến chứ. Cho dù cô mặt dày đến cũng tiện tiếp tục ở đây nữa, cô tùy tiện tìm một cái cớ rời .
Kiều Mạt Mạt Nam Cung Diệp: “Nam nhan họa thủy.”
Nam Cung Diệp cũng tiện lên tiếng, sờ sờ mũi, đắc ý : “Mạt Mạt, cũng bất đắc dĩ a, ai bảo đối tượng của em lớn lên chiêu nhân hiếm lạ chứ.”
Kiều Mạt Mạt bĩu môi : “Vậy em sẽ rạch nát mặt , xem ai còn đến hiếm lạ nữa.”
“Mạt Mạt em nỡ ? Em cũng vì khuôn mặt của mới quen , nếu mặt thể gặp nữa, em còn thích ?”
“Em thể rạch nát mặt , đợi lúc ai hiếm lạ nữa, em chữa khỏi mặt cho a, như vẫn là của em .”
Nam Cung Diệp gật đầu: “Chủ ý tồi, chỉ cần Mạt Mạt vẫn tiếp tục cần , em thế nào thì thế đó. Vậy cứ quyết định thế nhé, sẽ đợi Mạt Mạt em đích đến rạch nát mặt .”
Kiều Mạt Mạt lườm một cái: “Anh mà chọc tức em, xem em nỡ rạch nát mặt . Có chúng ? Em chuẩn xe lửa, các xe gì về?”
“Phải , cùng em xe lửa, thể cùng em vài trạm, em tiếp tục , sẽ xuống xe lửa chuyển trạm.”
“Ý là một cùng em xe lửa? Nhóm Hồ Quân thì ? Họ xe gì? Nếu vì cùng em vài trạm thì cần thiết .”
“Mạt Mạt, nhưng cùng em vài trạm xe, lúc chúng đến là lái xe đến, nhóm Hồ Quân sẽ tiếp tục lái xe về.”
“Anh cùng em vài trạm xe lửa chẳng vẫn xuống xe , cần phiền phức như . Anh và họ cùng xe về, như ở cùng cũng an hơn chút, em cũng yên tâm hơn một chút.”