“Được, hàng sẽ đến tìm các , còn gặp .”
Tiểu Lưu thấy Kiều Mạt Mạt xa , với lão đại: “Hai của chúng thấy ? bảo em tìm thử nhé?”
“Đi , chúng thể lười biếng , chắc là ở ngay gần đây thôi, phái hai canh giữ nhà kho, những còn đều tìm .”
“Biết lão đại.”
Tiểu Lưu các em, “Hai các canh giữ ở đây, những còn theo tìm quanh đây thử xem.”
Tìm một vòng, Tiểu Lưu phát hiện hai đó ở trong một góc.
Nga
“Tìm thấy , cần tìm nữa.”
Đây là ngủ là hôn mê ? Hắn bước tới vỗ vỗ mặt họ, hai vẻ mặt mờ mịt , đó rùng một cái, họ ngẩng đầu liền thấy lão đại cũng đến , vội vàng bò dậy nghiêm.
Họ run rẩy lão đại, lão đại sẽ trừng phạt họ thế nào.
“Hai các là thế nào? Gác đêm mà cũng thể ngủ , hàng hóa xếp trong nhà kho , các giám sát kiểu gì ? Họ đến lúc nào? Đi lúc nào? Các e là một chút cũng nhỉ?”
“Lão đại, chúng cũng là chuyện gì, cũng là ngủ thế nào?”
“Hai các ai ngủ ?”
Hai , đều lắc đầu, họ thực sự là ai ngủ .
“Các lắc đầu là ý gì hả? Không thể nào các cùng lúc ngủ chứ? Điều thể nào? Ngủ thể cùng lúc ngủ ? Chuyện vấn đề đấy lão đại?”
Tiểu Lưu từ từ phân tích, cảm thấy chuyện đơn giản, chẳng lẽ là trúng t.h.u.ố.c mê?
Tiểu Lưu thể nghĩ đến, lão đại chợ đen cũng nghĩ đến, xem đó đơn giản a.
“Xem là các kỹ năng bằng , sẽ trách các , Tiểu Lưu tìm vài , nhà kho vận chuyển một ít hàng hóa đến chợ đen bán, liên lạc với Tiểu Cường một chút, hàng đến , bảo đến chở hàng.”
Lão đại chợ đen phân phó xong liền về chợ đen.
Kiều Mạt Mạt lặng lẽ lẻn nhà, đóng kín cửa, tiến gian ngâm trong nước suối, tiếp tục tu luyện, thăng cấp ngũ giai chỉ thiếu một cơ hội, bây giờ cô cứ thời gian, sẽ tiến gian tu luyện, thăng lên ngũ giai , thì sẽ thêm nhiều bảo đảm, tinh thần lực cũng sẽ mở rộng hơn, phương viên mười km đều thể , tìm A Diệp sẽ càng nắm chắc hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-169.html.]
Sáng sớm hôm , Kiều Mạt Mạt ăn sáng xong, chỉ đeo một cái ba lô, tạm biệt nhà, lên xe của Lý thúc, sân bay máy bay.
Đây là thứ hai cô máy bay khi đến thời đại , đến sân bay, tạm biệt Lý thúc, Kiều Mạt Mạt đeo ba lô trong sân bay.
Lão gia t.ử chào hỏi , nên phái đưa Mạt Mạt sân bay, Kiều Mạt Mạt tìm thấy máy bay, máy bay dễ nhận , dù cũng sự khác biệt với máy bay chở khách, tìm , rõ ý định, liền lên máy bay, thấy trong máy bay nhiều , cô liền tìm một góc xuống.
Trên máy bay hai phụ nữ, thấy cô lớn lên xinh như , các nam đồng chí máy bay đó còn họ, bây giờ bộ đều đầu mới lên máy bay, trong lòng lập tức chút ghen tị.
“Hồ ly tinh.”
Kiều Mạt Mạt liếc họ một cái, gì, lời đau ngứa , cô tâm trí mà để ý, bây giờ quan trọng nhất là tìm A Diệp, những liên quan khác, cô mới lười để ý.
Một câu những máy bay đều thấy, họ Kiều Mạt Mạt, hai phụ nữ , nữa, ăn ý ngay ngắn, lập tức, bên trong máy bay im phăng phắc, cho đến khi lên máy bay, mới phá vỡ cục diện yên tĩnh .
“Người đến đông đủ ? Vậy chúng bây giờ xuất phát thôi, xin ngay ngắn, máy bay chuẩn cất cánh.”
Cơ trưởng một lượt, đếm , thấy đông đủ, liền khởi động máy bay, bay về phía biên giới.
Những máy bay hôm nay, mấy đều là nhờ quan hệ mới lên máy bay, nên bao nhiêu .
Bay bốn năm tiếng đồng hồ, mới đến sân bay biên giới tỉnh Vân, Kiều Mạt Mạt xuống máy bay, tiếng cảm ơn với cơ trưởng, liền về phía rừng mưa nhiệt đới tỉnh Vân mà lão gia t.ử với cô.
Kiều Mạt Mạt sử dụng tinh thần lực kiểm tra xung quanh, đến nơi hẻo lánh, lấy đồ ăn chuẩn sẵn từ trong gian , ăn xong uống linh tuyền thủy, cô liền vận khí thi triển khinh công, chạy trong rừng mưa nhiệt đới, chỉ thấy một trận gió thổi qua, thấy bóng dáng.
Cô chạy dùng tinh thần lực kiểm tra địa hình, lúc tinh thần lực sắp cạn kiệt, liền lấy một viên Hồi lực từ trong gian ăn, ăn xong tiếp tục chạy.
Trong lúc đó rót một cốc lớn linh tuyền thủy từ trong gian uống, đó tiếp tục tìm kiếm, mắt thấy trời sắp tối, vẫn tìm thấy, hướng đúng ?
Dùng tinh thần lực cũng kiểm tra thấy , cứ tìm như một ngày, vẫn tìm thấy, càng tìm thấy , trong lòng càng nóng nảy, đây chính là cái gọi là quan tâm tất loạn, như , cô đành dừng , tiến gian tu luyện, để bản tĩnh tâm .
Thu công xong, trong gian một bộ đồ thể thao màu đen chịu mài mòn, một đôi giày chạy bộ màu đen, b.úi tóc lên, đội một chiếc mũ đen, lấy một chiếc khẩu trang đen đeo .
Thu dọn xong đeo ba lô khỏi gian, thấy trời tối đen , đêm tối đối với cô mà cũng giống như ban ngày, ảnh hưởng chút nào đến việc tìm kiếm của cô, màu đen của cô hòa một với đêm tối, khiến khó mà phát hiện.