Kiều Mạt Mạt Nghĩ Nghĩ, “Cũng Nha, Bọn Họ Có Lẽ Không Có Bát Thừa, Vậy Em Đi Lấy Thêm Hai Cái Bát Và Hai Đôi Đũa Ra Đây, Mang Theo Cả Bánh Ngọt Hôm Nay Mua Nữa.”
Tiểu Nghị lấy bát đũa và bánh ngọt, cùng chị gái từ sân đến lán bò, bé chạy lên mở cửa, để chị gái .
Văn Thanh Ly vội vàng qua đỡ lấy một cái giỏ, “Sao cháu mang nhiều thế qua đây? Hai đứa ăn ? Không là ăn cùng chúng chứ?”
Nga
“Ây dô, con đúng là lợi hại, cái cũng đoán trúng , thời tiết lạnh lắm, bên ngoài ai, cho nên con và Tiểu Nghị qua ăn cùng .”
Kiều Mạt Mạt hì hì bọn họ, “Mọi thế nào? Có ăn uống đàng hoàng ? Đừng tiếc dám ăn, con thể kiếm nhiều đồ ăn.”
Tư Đồ Hoa qua gõ cô một cái.
“Xem nha đầu nhà chúng giỏi kìa, con tinh thần của chúng là , là ăn uống đàng hoàng , cơ thể chúng bây giờ con nuôi , ngay cả y thuật như cũng bằng con, sớm hỏi con , t.h.u.ố.c viên con cho là do con tự ?”
“ , thế nào tồi chứ, con đó là t.h.u.ố.c bệnh trừ, nếu ba bây giờ vẫn còn đang chịu khổ đấy.” Kiều Mạt Mạt đắc ý ông .
“Y thuật của con quả thực tồi, sư phụ là ai? Ta xem xem quen ?”
Tư Đồ Hoa vẻ mặt kinh ngạc cô, “Từ t.h.u.ố.c viên của con thể , chút y thuật đó của đủ xem , học y lâu như , còn bằng một nha đầu nhỏ, thật là hổ.”
“Sư… con cũng sư phụ là ai? Ông cho con , chỉ dạy con y thuật, cho con hỏi đông hỏi tây, con còn chế tác cho một ít dưỡng sinh , uống thể nuôi dưỡng cơ thể khỏe mạnh.”
Kiều Mạt Mạt lấy bảy bình dưỡng sinh đưa cho bọn họ.
“Mọi mỗi một bình, mỗi ngày uống một viên, đừng tiếc dám uống nha, uống hết con chế tác là .”
Uông nãi nãi nhận lấy t.h.u.ố.c viên, “Đây mới là mục đích hôm nay cháu qua ăn cơm cùng chúng chứ gì?
Nha đầu cháu nghĩ cho chúng , bản các cháu cũng ăn uống đàng hoàng, đừng lo lắng cho mấy chúng , việc gì thì qua đây học hỏi nhiều một chút, ông bà nội của các cháu chút bản lĩnh vẫn .
Vốn dĩ Tết với các cháu , nhưng các cháu bận, chúng thì thỉnh thoảng việc, cho nên mới chậm trễ, bây giờ việc, chút thời gian, xem xem hai chị em các cháu thời gian thì qua đây, Tiểu Nghị học thư pháp ?
Để đại gia gia của cháu dạy cháu thư pháp, đại gia gia của cháu thích thư pháp, đây việc gì thì thường xuyên ở nhà, trong đại viện lúc ăn Tết, thường xuyên đến tìm ông câu đối đấy, A Diệp là tiểu t.ử nhà họ Nam Cung ở đại viện nhỉ, thằng bé giống ông nội nó, lúc đó chúng cũng dám hỏi thằng bé, sợ mang rắc rối cho thằng bé, hai chị em các cháu là , đừng cho A Diệp .”
“Đại nãi nãi cũng là trong đại viện? Nói cho A Diệp cũng , con ở đây, những khác cũng sẽ nghĩ nhiều, tưởng là đến thăm con, nên nhận ? Dù cũng là từ một đại viện ?”
Kiều Mạt Mạt nghi hoặc, A Diệp nhận bọn đại gia gia, lẽ nào là bọn đại gia gia đổi nhiều ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ca-man-mat-the-dua-vao-khong-gian-thang-dam/chuong-131.html.]
“Chúng đến đây mấy năm , lẽ là sự đổi của chúng nhiều, thằng bé nhận cũng bình thường, thằng bé tên của chúng ?”
Uông nãi nãi hỏi cô, nếu Mạt Mạt tên cho A Diệp lẽ A Diệp sẽ nhận bọn họ.
Kiều Mạt Mạt gật đầu: “Con chỉ là Uông gia gia và Uông nãi nãi, cho tên, nếu hỏi con cho ?”
“Thằng bé nếu hỏi thì cho thằng bé , chuyện cũng .” Uông gia gia liếc bà lão, với Mạt Mạt.
“Tam gia gia của các cháu là dạy vật lý, tam nãi nãi là dạy tiếng Anh, nhưng bây giờ là mùa đông ai sẽ chú ý, ngược thể qua đây học hỏi, lúc cày bừa vụ xuân thì .”
Hà nãi nãi thấy bọn họ xong, liền với hai chị em.
“Hai chị em các cháu vấn đề gì khác hiểu thể đến hỏi , ít nhiều cũng một chút toán lý hóa.” Lý gia gia hai chị em, ăn .
“Lý gia gia của các cháu đây là hiệu trưởng ở Kinh Đô, ông nhiều thứ, các cháu hiểu qua hỏi ông chuẩn cần chỉnh.”
Hà gia gia ông bạn già của , với hai chị em.
Ăn xong cơm Tư Đồ Hoa kéo Mạt Mạt cùng trò chuyện về y thuật, trò chuyện một hồi còn xảy tranh luận.
Mấy ông lão kéo Tiểu Nghị tìm hiểu học thức của bé, kiểm tra trình độ của bé.
“Muộn quá , để hai đứa trẻ về sớm , ngày mai qua.” Uông nãi nãi thấy thời gian còn sớm, hai đứa trẻ mới về, để bọn chúng về nghỉ ngơi sớm.
Uông nãi nãi lên tiếng, mấy mới thấy thời gian quả thực muộn , hai chị em xách giỏ chào hỏi bọn họ một tiếng .
Về đến nhà, “Tiểu Nghị ngày mai chị trấn mua chút đồ, chị sẽ về sớm, em tự sắp xếp bản nhé.”
Kiều Mạt Mạt ngày mai chợ đen xem thử, xử lý một ít hàng tồn trong gian, bây giờ là năm 76, sang năm là thi Cao khảo , đến lúc đó thi về, mới tiền tích trữ tứ hợp viện chứ.
“Biết chị, sáng mai em sẽ bài tập buổi sáng.” Tiểu Nghị nghĩ đến ngày mai lên núi huấn luyện, đây mấy ngày lên núi , còn thấy nhớ nhớ.
Ngày hôm trời sáng Kiều Mạt Mạt lái xe Jeep lên huyện thành, quen đường quen nẻo trực tiếp đến chợ đen, giao dịch hơn một vạn tệ hàng hóa, lái xe về phía chợ đen trấn, cũng giao dịch hơn một vạn tệ lương thực, lái xe đến chỗ , thu gian.