Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 751: Có Hỏi Có Đáp, Tôi Sẽ Cho Bà Gặp Khổng Mật Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-01 12:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng Xuân Lôi sâu Tô Họa, “Đầu óc bà chút tỉnh táo, coi giấc mơ của là hiện thực.”

 

Thực hỏi, cô cũng mơ giấc mơ đó ?

 

mới đột nhiên đổi thái độ với gia đình?

 

mới… hận họ đến thế?

 

Một giấc mơ dù là thật, một vài chuyện xảy , thể khiến cô đổi lớn đến ?

 

Nghĩ sâu hơn nữa, Đồng Xuân Lôi dám nghĩ tiếp, cũng hỏi lời.

 

Sắc mặt Tô Họa động.

 

Lẽ nào Vương Phương cũng giống trường hợp của Cố Kim Việt?

 

Đồng Xuân Lôi thấy vẻ mặt hiểu của Tô Họa, trong lòng chùng xuống.

 

Bạch Lâm: “Mơ? Mơ gì?”

 

“Bà mơ thấy quỷ quái gì mà đổ lên đầu con gái ?”

 

Tô Họa với bà: “Mẹ, con xem .”

 

Bạch Lâm: “Mẹ cùng con! Mẹ mắng c.h.ế.t bà !”

 

Tô Họa từ chối, “Không cần , con gặp riêng bà .”

 

“Mọi cứ ở ngoài sân !” Tô Họa hiệu cho Bạch Lâm, bảo bà canh chừng.

 

Bạch Lâm hiểu , cô để xử lý Vương Phương.

 

Ánh mắt Đồng Xuân Lôi vẫn luôn theo bóng lưng của Tô Họa, cho đến khi cô trong cũng rời nửa phần.

 

Nếu Vương Phương nhớ chuyện kiếp , Tô Họa ít chuyện hỏi rõ bà .

 

Trong phòng xịt nước hoa.

 

mùi hôi thối cộng với mùi nước hoa tạo thành một mùi hôi nồng nặc.

 

Vương Phương thấy Bạch Lâm bên cạnh Tô Họa, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

thấy Bạch Lâm thêm một giây nào nữa.

 

Tô Họa xuống chiếc ghế bên giường, sắc mặt lạnh lùng hơn lúc nãy nhiều.

 

“Đồng Xuân Lôi bà mơ một giấc mơ, bà nhớ hết ?”

 

Vương Phương mở to mắt, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, bà càng tin giấc mơ là thật, “Mày… mày cũng mơ giấc mơ ?”

 

“Mày thật sự mơ giấc mơ ?” Vương Phương đầy kích động và tức giận.

 

Nếu Đồng Họa cũng mơ giấc mơ tương tự, chắc chắn là nó hại Tiểu Tuyết!

 

“Là mày! Mày… hại Tiểu Tuyết!”

 

Sắc mặt Tô Họa lạnh lùng, hề động lòng sự kích động của Vương Phương.

 

Vương Phương hung hăng chằm chằm Tô Họa, khàn giọng hét: “Tiểu Tuyết ? Tiểu Tuyết… ở ?”

 

“Có mày hại c.h.ế.t nó ?”

 

Tô Họa lừa dối Vương Phương mà hề chút áp lực nào, “Cô còn sống, cũng .”

 

Đôi mắt u ám của Vương Phương bùng phát ánh sáng kinh , “Nó ở ?”

 

Tô Họa: “Muốn , thì trả lời câu hỏi của .”

 

Ánh mắt đục ngầu của Vương Phương rơi mặt cô, “Mày hỏi gì?”

 

Tô Họa: “Kiếp chuyện Khổng Mật Tuyết bán , các bao nhiêu?”

 

Ánh mắt Vương Phương lấp lánh, kiếp ?

 

“Không… nó bán mày!”

 

Tô Họa dậy, hai lời liền kéo chăn trùm lên mặt Vương Phương, dùng sức ấn xuống!

 

Ấn đến khi tiếng động yếu dần, mới kéo chăn , để Vương Phương thở một chút.

 

Đợi Vương Phương thở đều, cô kéo chăn lên, bịt mặt bà , ấn xuống!

 

Làm như năm , trong mắt Vương Phương cuối cùng cũng từ oán hận chuyển sang kinh sợ, “… !”

 

Ánh mắt Tô Họa lạnh nhạt, “Những gì bà đều , những gì bà cũng , giấu , trừ khi bà thể chắc chắn thật sự .”

 

“Lừa thêm một nữa, bà đừng hòng Khổng Mật Tuyết ở .”

 

“Nếu bà trả lời , một dối giở trò, đảm bảo trong hôm nay sẽ cho bà thấy Khổng Mật Tuyết.”

 

Ánh mắt Vương Phương gắt gao cô, “Mày thể cho tao thấy Tiểu Tuyết hôm nay?”

 

Tô Họa khẳng định với bà , “Trên đời chỉ mới thể cho bà gặp Khổng Mật Tuyết.”

 

Vương Phương nghiến c.h.ặ.t răng, chắc chắn Tiểu Tuyết chính là Tô Họa giấu !

 

Tô Họa: “Kiếp những âm mưu của Khổng Mật Tuyết đối với , bà bao nhiêu?”

 

Vương Phương im lặng lâu, “Những gì nên đều .”

 

Tô Họa: “Cụ thể?”

 

Vương Phương: “Chuyện của nó và Cố Kim Việt… .”

 

“Nó tìm bán mày… cũng .”

 

Tô Họa: “Chuyện đám côn đồ tối ngày cưới bà ?”

 

Vương Phương: “Ban đầu chúng nó đến tìm nó đòi tiền… mới .”

 

Tô Họa định thần , hỏi những chuyện vặt vãnh nữa, thẳng: “Những chuyện nhà các đều ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-751-co-hoi-co-dap-toi-se-cho-ba-gap-khong-mat-tuyet.html.]

 

Vương Phương: “Mấy đứa con trai… , Đồng Đại Lai… một ít.”

 

Nghĩ một lúc, Vương Phương vẻ mặt phức tạp chủ động về Đồng Xuân Lôi.

 

“Sau khi mày c.h.ế.t… nó nghi ngờ chuyện của mày… điều tra…”

 

Tô Họa siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, sắc mặt hề đổi, “Điều tra gì?”

 

Trong mắt Vương Phương chút trống rỗng: “ … nó c.h.ế.t .”

 

Tô Họa nhíu mày, “C.h.ế.t ? C.h.ế.t như thế nào?”

 

Vương Phương hồi lâu .

 

Tô Họa nheo mắt, đoán: “Là Vương Quy Nhân? Hay là Khổng Mật Tuyết?”

 

Ánh mắt Vương Phương kinh ngạc cô.

 

Cô quả nhiên hết chuyện.

 

May mà bà cố ý che giấu.

 

“Là em trai .” Sắc mặt Vương Phương u ám.

 

Lông mày Tô Họa nhíu c.h.ặ.t hơn, chút tin, “Anh là vì điều tra chuyện của ?”

 

Không Đồng Xuân Lôi tin lời cô ?

 

Không còn cho cảnh cáo cô tránh xa Khổng Mật Tuyết, đừng tìm Khổng Mật Tuyết gây sự ?

 

Vương Phương lộ vẻ căm hận: “Nó thích mày… mày c.h.ế.t … nó điều tra.”

 

Nếu nó nhiều chuyện, điều tra đến nó, thì thể xảy chuyện?

 

Vương Phương ánh mắt của Tô Họa, lộ vẻ oán độc.

 

Vì một con tiện nhân c.h.ế.t, nó còn tố cáo nó!

 

Nó đúng là điên !

 

Nó ngay cả lời của Tiểu Tuyết cũng nữa!

 

Tô Họa cụp mắt xuống, trong lòng đang nghĩ gì.

 

“Khổng Lâm Lang c.h.ế.t như thế nào?”

 

Đồng t.ử Vương Phương co , né tránh ánh mắt của Tô Họa.

 

Tô Họa lạnh nhạt : “Bà nghĩ là c.h.ế.t, sẽ c.h.ế.t như thế nào chứ?”

 

Trong mắt Vương Phương bùng lên sự căm hận sâu sắc hơn,

 

“Mày hết … còn… còn hỏi tao gì?”

 

Tô Họa nhẹ nhàng : “Chơi!”

 

thích dáng vẻ bà hận , oán nhưng , tức giận bất lực.”

 

Vương Phương hận Tô Họa đến tận xương tủy, vô hối hận, tại lúc đầu đổi về g.i.ế.c c.h.ế.t nó!

 

“Tao là… nuôi của mày! Cũng là của mày!”

 

“Mày đối xử với tao như sợ báo ứng?”

 

Tô Họa: “Đối với bà, thật sự sợ trời trách thiện ác phân mà gặp báo ứng.

 

Đối xử với bà, là đang trời hành đạo, đang tích đức.”

 

Vương Phương tức đến hộc m.á.u!

 

Tô Họa: “Nói những lời vô ích , là gặp bảo bối Tiểu Tuyết của bà nữa ?”

 

Vương Phương hận đến nghiến răng, “Là… là… Tiểu Tuyết tìm .”

 

Tô Họa dừng một chút, “Tại ?”

 

Vương Phương: “Bởi vì bà thế của Tiểu Tuyết.”

 

Trước đây trong lòng Tô Họa cũng nghi ngờ , bây giờ chỉ là xác thực suy đoán mà thôi.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Vương Phương gắng sức : “Những chuyện … đều xảy ! Mày ?” Ba chữ cuối cùng đặc biệt nghiến răng nghiến lợi.

 

Ngược , nhà bà thì tan nát, tan cửa nát nhà.

 

Tô Họa: “Làm xảy ? Hay là xảy ?”

 

Vương Phương hiểu ý của cô, cũng hiểu.

 

Bây giờ bà gặp Tiểu Tuyết!

 

“Tiểu Tuyết ?”

 

Sắc mặt Tô Họa chút kỳ quái , giữa bà và Khổng Mật Tuyết, Vương Phương thiên vị Khổng Mật Tuyết, cô thể hiểu.

 

Khổng Mật Tuyết là con gái ruột của Vương Phương.

 

Còn Đồng Xuân Lôi và những khác thì ?

 

Họ là con trai ruột của Vương Phương, lẽ nào còn quan trọng bằng Khổng Mật Tuyết?

 

“Bà Đồng Đại Lai Khổng Mật Tuyết hại c.h.ế.t ?”

 

Vương Phương tưởng vẫn như , hỏi đáp, dối.

 

“Đồng Đại Lai… đáng đời! Tiểu Tuyết… là vì giúp !”

 

Tô Họa: “Còn Đồng Xuân Cảnh thì ? Cô hại c.h.ế.t Đồng Xuân Cảnh cũng là vì giúp bà ? Bà hận thể để Đồng Xuân Cảnh c.h.ế.t ?”

 

“Mai gặp

 

 

Loading...