Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 643: Tại Sao Không Nên Lo Chuyện Bao Đồng? Đây Là Câu Trả Lời Tốt Nhất

Cập nhật lúc: 2026-02-01 11:50:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Hồng Binh vội vàng nhỏ giọng giải thích cho tình hình hiện tại.

 

Vương Quy Nhân bây giờ phận danh nghĩa bên ngoài là "" của Trần Hồng Binh và Uông Cường.

 

Đầu óc Uông Cường vẫn còn ngơ ngác, nhưng cũng hiểu ý của Trần Hồng Binh.

 

Chính là bây giờ giả bệnh, giả một nhà, để trốn tránh sự truy bắt của những .

 

Cũng đúng, quan hệ một nhà là giả.

 

bệnh của là thật, thực sự bệnh đến mức suýt chút nữa thì " bán muối"!

 

“Chỉ cần thể giúp chú Vương, cũng .” Trong lòng Uông Cường sôi sục như sông cuộn biển gầm.

 

Bệnh cũng mắc , nguy hiểm cũng lội qua , tiếc gì vài câu xuôi tai.

 

Trần Hồng Binh liếc Vương Quy Nhân: “Cậu đừng gọi chú Vương nữa, gọi thẳng là ! Phải tập cho quen, nếu lỡ sơ ý lộ tẩy mặt ngoài thì .”

 

Mắt Uông Cường trợn tròn: “... Không ngoài thì cần thiết nhỉ?”

 

Trần Hồng Binh cách nào , đây là ý của Vương Quy Nhân.

 

“Ai cần thiết? Gọi nhiều mới quen miệng . Cậu xem bây giờ mặt mũi ngượng ngùng đỏ bừng, cứ như chuyện gì mờ ám bằng. Con cái nhà ai gọi mà còn ấp a ấp úng dám mặt hả?”

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Uông Cường vẻ mặt choáng váng rên rỉ: “... là bệnh nhân, ch.óng mặt, đau đầu... nghỉ ngơi , quen , tập cho quen .”

 

Vẻ mặt Trần Hồng Binh cứng đờ, hổ ngẩng đầu khuôn mặt lộ chút cảm xúc nào nhưng gây áp lực cực lớn của Vương Quy Nhân.

 

Cho dù thể thốt một tiếng "", nhưng cũng thể gọi cái mùi vị tự nhiên thiết quen thuộc.

 

Ánh mắt Vương Quy Nhân lẳng lặng rơi Trần Hồng Binh.

 

Không động tác gì, nhưng khiến Trần Hồng Binh nhớ tới lúc Vương Quy Nhân dùng s.ú.n.g chĩa .

 

Sống lưng Trần Hồng Binh cứng , cảm nhận một luồng áp bức.

 

“Vậy... gọi nhé?” Trần Hồng Binh còn khó coi hơn .

 

Trong đôi mắt đen kịt của Vương Quy Nhân, ánh mắt trầm xuống, khẽ gật đầu.

 

Nếu thể lựa chọn, Trần Hồng Binh cũng ngại gọi Vương Quy Nhân là bố!

 

Có một ông bố như , nửa đời của cần lo nghĩ gì nữa!

 

gọi là , thật sự ngượng đến mức da gà da vịt nổi hết cả lên!

 

nghĩ thế , ngoài ai thể ngờ ba con bọn họ là giả?

 

“Mẹ...” Trần Hồng Binh vài phần thẹn thùng.

 

Tiếp theo đó, Trần Hồng Binh và Uông Cường luân phiên mặt Vương Quy Nhân, gọi hàng trăm tiếng "".

 

Mãi mới gọi tiếng "" trở nên quen thuộc thiết, ngay cả ánh mắt cũng mang theo một cỗ ý vị hiếu t.ử hiền tôn.

 

Đáng thương cho Uông Cường bệnh còn khỏi, giày vò đến ngất , bệnh tình nặng thêm, thể ở thêm trong bệnh viện vài ngày.

 

Những ngày ở bệnh viện thực sự thoải mái hơn thuê nhà trọ nhiều, ngay cả gọi điện thoại cũng tiện hơn.

 

Mấy an phận ở trong bệnh viện vài ngày.

 

Một bệnh nhân viêm phổi, trong nhà hai đều ở bệnh viện chăm sóc thì quá gây chú ý.

 

Trần Hồng Binh dần dần bệnh viện qua đêm nữa, theo đề nghị của Vương Quy Nhân, đổi một lá thư giới thiệu đóng dấu sẵn để tìm chỗ trọ mới.

 

Chỗ chính là nhà của Tiểu Trương, nhân viên phục vụ nhà khách đó.

 

Hồi khi Vương Quy Nhân và Tiểu Trương uống rượu ăn sủi cảo đêm giao thừa, ông từ miệng Tiểu Trương rằng hai chị gái của đều lấy chồng, trong nhà phòng trống.

 

Vương Quy Nhân thông qua giao tiếp hiểu tính cách của Tiểu Trương, ông chọn đ.á.n.h cược một .

 

Tiểu Trương đó ông , nhưng khi xem bức tranh vẽ tay, chắc chắn sẽ tranh là ông .

 

Vương Quy Nhân để Trần Hồng Binh theo dõi Tiểu Trương.

 

Khi Tiểu Trương hề khai ông , ông cược thắng.

 

Những ở Kinh Đô cần thể diện, công bố chuyện ông giả c.h.ế.t.

 

Gán cho ông cái danh tội phạm g.i.ế.c cực kỳ hung ác.

 

Loại , bình thường dám trêu chọc, Tiểu Trương gan bé càng dám lo chuyện bao đồng.

 

Vương Quy Nhân cược thắng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-643-tai-sao-khong-nen-lo-chuyen-bao-dong-day-la-cau-tra-loi-tot-nhat.html.]

Nếu cược thua, đối với kẻ phản bội bán là Tiểu Trương, ông cũng sẽ cho kết cục của việc bán ông .

 

Tiểu Trương hai ngày nay phận của Vương Quy Nhân dọa sợ.

 

Chưa từng nghĩ đời thể ở cự ly gần ăn sủi cảo, uống rượu cùng một tên tội phạm g.i.ế.c cực kỳ hung ác như .

 

như Vương Quy Nhân nghĩ, khi Tiểu Trương thấy bức tranh vẽ tay thì dám gì cả.

 

Ngay cả nhà, cũng tiết lộ nửa chữ.

 

Áp lực trở thành dũng khí, càng trở thành động lực, nó chỉ trở thành bệnh án.

 

Tiểu Trương sợ đến phát bệnh, cả đêm ngủ .

 

Bà nội Tiểu Trương tưởng Tiểu Trương thấy thứ gì sạch sẽ, mấy đêm gần đây đều lén gọi hồn cho Tiểu Trương.

 

Khi Trần Hồng Binh đến nhà họ Trương, trong tay xách theo một cân đường đỏ, một cân bánh gà và một con gà sống mua ở chợ đen.

 

Cho dù là tháng Giêng, điều kiện nhà họ Trương tệ, nhưng phần lễ của Trần Hồng Binh cũng nhẹ.

 

Người nhà họ Trương tưởng Trần Hồng Binh là bạn của Tiểu Trương, trực tiếp dẫn phòng Tiểu Trương.

 

Tiểu Trương đêm ngủ , ban ngày ngủ chập chờn.

 

Khi Trần Hồng Binh đến, Tiểu Trương nhận .

 

Chưa kịp gì, Trần Hồng Binh khoác vai bá cổ :

 

“Trước đây chúng cùng uống rượu, cùng ăn sủi cảo! sủi cảo dưa chua nhà ngon, chẳng bảo đến nhà ăn sủi cảo ? Hôm nay giữ lời hứa đến đây !”

 

Tiểu Trương ngủ ngon, đầu óc phản ứng chậm, mãi đến khi Trần Hồng Binh ghé tai cái tên Vương Nhân.

 

Tiểu Trương suýt chút nữa thì sợ tè quần!

 

Đây chẳng là tên của tên tội phạm g.i.ế.c ăn sủi cảo uống rượu với ?

 

Bà nội Trương thấy thì vui, sủi cảo trong nhà đều do bà bao.

 

Người trẻ tuổi khen sủi cảo ngon, chẳng là đang khen bà !

 

“Cháu thích ăn sủi cảo dưa chua, bây giờ bà nấu cho cháu ngay!” Bà nội Trương nhiệt tình .

 

Trần Hồng Binh vui vẻ : “Vậy thì cảm ơn bà nội Trương nhiều ạ! Cháu chỉ mê mỗi món !”

 

Bà nội Trương dỗ dành càng vui hơn, bước đôi chân nhỏ hưng phấn nấu sủi cảo cho khách.

 

Người nhà họ Trương khác đều chúc tết , chỉ còn hai bà cháu.

 

Mồ hôi lạnh của Tiểu Trương túa : “Anh gì? hề ngoài cả!”

 

Trần Hồng Binh quanh phòng Tiểu Trương, xuống giường .

 

“Đừng vội, chỉ đến thuê phòng thôi.” Trần Hồng Binh lấy một trăm đồng nhét tay Tiểu Trương, “Thuê nửa tháng.”

 

Một gian phòng chỉ tốn hai đồng là thuê , một trăm đồng thuê nửa tháng.

 

Nghe như bánh từ trời rơi xuống, nhưng cái bánh độc.

 

Tiểu Trương cảm thấy tiền như hòn than nóng, trả tiền.

 

“Nhà phòng trống! Các tìm chỗ khác ...”

 

Trần Hồng Binh hì hì : “Hai chị gái của chẳng đều lấy chồng , chẳng một gian phòng trống ?”

 

Mặt Tiểu Trương trắng bệch, hận thể tát c.h.ế.t bản ngày hôm đó!

 

Cậu gây họa lớn cho gia đình !

 

Cậu dẫn sói nhà!

 

“Cậu yên tâm, chỉ cần an phận một chút, miệng c.h.ặ.t một chút, lợi ích thiếu .” Trần Hồng Binh lấy một xấp tiền, đặt tay .

 

“Nếu an phận...” Trần Hồng Binh vanh vách công việc và địa chỉ của từng trong nhà họ Trương.

 

Thậm chí cả trường học của cháu trai , thậm chí cả địa chỉ nhà bà ngoại ...

 

Trán Tiểu Trương rịn mồ hôi, môi còn chút m.á.u, tê liệt vô lực phịch xuống giường.

 

Cậu sự lựa chọn...

 

Trần Hồng Binh từ đó thuận lợi lấy phận bà con xa của nhà họ Trương ở trong khu tập thể Huyện ủy.

 

Tính thì cách nhà họ Cố tám chín hộ gia đình.

 

 

Loading...