“Bố! Bố! Bố bình tĩnh một chút… bình tĩnh một chút!”
Đồng Đại Lai bây giờ sắp tức c.h.ế.t , ngón tay run rẩy ngừng!
Cục tức nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c càng lúc càng trướng, căng đến mức sắp nổ tung !
Mẹ kiếp!
Ông lớn lên giống Tô Khởi?
Ông giống bố bà !
Giống tổ tông bà !
Đầu Đồng Xuân Cảnh to như cái đấu, chỉ thể kiên trì :
“Bố, đó… là lúc mới bắt đầu ?
Về … về chắc chắn cảm thấy bố giống ai nữa!”
Đồng Đại Lai run rẩy khóe miệng, tức quá hóa ông bình tĩnh .
Ông xem, con tiện nhân rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện thể lộ ánh sáng!
“Mày buông !”
Đồng Xuân Cảnh dám buông , sợ bố nổi điên, trực tiếp xử !
Phó Thanh Từ nhàn nhạt liếc Đồng Đại Lai đang thở hổn hển run rẩy.
Tiếp tục hỏi: “Vương Phương, nếu bây giờ Tô Khởi và Đồng Đại Lai ở mặt bà đều sắp c.h.ế.t, bà cứu ai?”
Vương Phương nửa điểm cũng do dự: “ cứu Tô Khởi.”
Đồng Xuân Cảnh trộm bố một cái, lặng lẽ leo lên giường bệnh, cả dùng cả tay lẫn chân ôm lấy bố .
Ánh mắt Đồng Đại Lai lạnh băng như c.h.ế.t chằm chằm Vương Phương.
Tiện nhân!
Phó Thanh Từ khi phá hoại tình cảm vợ chồng bọn họ, đ.á.n.h chủ ý lên quan hệ con.
Hắn hỏi: “Vương Phương, đứa con bà coi trọng nhất là ai?”
Vương Phương do dự: “Tuyết Nhi.”
Trong mắt Khổng Mật Tuyết vui vẻ, cô ngay quan trọng nhất trong lòng là cô !
Đồng Xuân Cảnh cả, Khổng Mật Tuyết cũng sẽ là khác, thể nào là .
Phó Thanh Từ như hỏi: “Vương Phương, tại bà coi trọng Khổng Mật Tuyết nhất?”
Vương Phương: “Bởi vì Phó Kiệu giống Tô Khởi nhất, để Tuyết Nhi trở thành con gái của Tô Khởi.”
Hai câu chỉ Khổng Mật Tuyết và Đồng Đại Lai chân tướng mới ý tứ.
Phó Thanh Từ thần sắc rõ hỏi: “Vương Phương, bà cảm thấy Phó Kiệu lớn lên giống Tô Khởi?”
Vương Phương chút thẹn thùng: “Tướng mạo Phó Kiệu lớn lên giống, nhưng dáng giống, khí chất giống, nếu mặt, ông chính là Tô Khởi.”
Mặt Đồng Xuân Cảnh hổ nóng bừng, nếu bố còn ở bên trong, cái phòng bệnh thật sự là một khắc cũng ở nổi nữa.
Đồng Đại Lai mặt cảm xúc , ánh mắt rời khỏi Vương Phương, ánh mắt dị thường lạnh lẽo.
Phó Thanh Từ: “Vương Phương, bà cưỡng ép Phó Kiệu ?”
Thần sắc Vương Phương chút giãy giụa, nhưng vẫn chống thôi miên: “Phải, cưỡng ép ông .”
Phó Thanh Từ thần sắc lạnh lùng bà : “Vương Phương, tại lúc đó bà còn mang theo t.h.u.ố.c?”
Biểu cảm kháng cự giãy giụa mặt Vương Phương rõ ràng hơn một chút: “ phát hiện Đồng Đại Lai thường xuyên trộm Bạch Lâm… Có một ở giường còn gọi sai tên, gọi tên cô … liền thành cho bọn họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-516-the-than-cua-to-khoi-su-that-ve-dem-dinh-menh.html.]
Biểu cảm của Đồng Đại Lai từ khiếp sợ, đến khó tin, đến ảo não tiếc nuối.
Trong mắt Phó Thanh Từ ẩn chứa màu mực trầm trọng, vẻ nghiêm khắc chợt lóe qua.
“Vương Phương, tại t.h.u.ố.c dùng lên Phó Kiệu?”
Vương Phương thần sắc bực bội: “Lúc trở về, bọn họ với , căn bản cần hạ t.h.u.ố.c!”
Phó Thanh Từ thần sắc âm trầm hỏi: “Vương Phương, tại bà thành cho bọn họ?”
Vương Phương lộ vẻ đắc ý quái dị: “Cô chính là một con tiện nhân, cô xứng với Tô Khởi!
để cô giống như , chỉ xứng ở cùng một chỗ với loại như Đồng Đại Lai!”
Đồng Đại Lai Vương Phương chọc giận, loại như ông thì ?
Ông cảm thấy kém hơn Tô Khởi!
Tô Khởi mạnh là mạnh ở xuất !
Ông nếu cũng sinh ở nhà họ Tô, ông thể bằng Tô Khởi?
Mày mắt Phó Thanh Từ âm u: “Bà tính là thứ gì? Bà cũng xứng đ.á.n.h đồng với Bạch Lâm?”
Lần Phó Thanh Từ khi hỏi vấn đề thêm tên Vương Phương, Vương Phương liền thấy lời .
“Vương Phương, Bạch Lâm và Đồng Đại Lai ở bên ?”
Vương Phương vẻ mặt tiếc nuối: “Không , lúc thấy khăn lụa giường là của Bạch Lâm, cứ tưởng phụ nữ giường là Bạch Lâm.
Về mới Dư Mai thích khăn lụa của Bạch Lâm, Bạch Lâm tặng khăn lụa cho Dư Mai.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Người phụ nữ lên giường với Đồng Đại Lai là Dư Mai, Bạch Lâm.”
Đồng Đại Lai vẻ mặt ảo não, xui xẻo, tiếc nuối.
Vương Phương con tiện nhân ! Thật sự là một chút tác dụng cũng !
Thành sự bại sự thừa!
Hại ông mơ mộng hão huyền hơn hai mươi năm!
Một sớm mộng tỉnh, cái rắm cũng !
Phụ nữ của ông , con gái của ông !
Dưới đáy mắt đen kịt của Phó Thanh Từ chậm rãi nổi lên vài phần ý .
“Vương Phương, bà gặp Phó Kiệu?”
Vương Phương: “Sau khi phát hiện đôi cẩu nam nữ ngủ cùng , liền rời khỏi nhà.
Gặp Phó Kiệu uống say, theo ông một hồi lâu.
Phát hiện ông thật sự say, liền lòng đưa ông đến nhà khách.”
Sắc mặt Phó Thanh Từ trầm xuống: “Vương Phương, bà thật sự là lòng ?”
Vương Phương lộ vẻ giãy giụa, trả lời.
Phó Thanh Từ lặp vấn đề một nữa: “Vương Phương, bà thật sự là lòng ?”
Vương Phương nhíu mày: “ gặp Tô Khởi, nhưng trong lòng một khắc nào quên ông .
Mỗi thấy Phó Kiệu, đều sẽ cảm thấy ông và Tô Khởi thật giống , cho phảng phất như thấy Tô Khởi.
Bọn họ nho nhã giống , văn chất bân bân giống , đều sẽ dịu dàng cảm ơn với , giống sẽ coi thường mấy chữ to…
Đồng Đại Lai thể ngủ với Bạch Lâm, ngủ Tô Khởi, còn thể ngủ Phó Kiệu ?”