Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 512 +513: Cha Vợ Tính Kế Con Rể, Cố Tư Được Minh Oan

Cập nhật lúc: 2026-02-01 18:37:24
Lượt xem: 354

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Dã xua tay: “Sao thể việc ? Cũng thể ở đây ăn chực uống chờ mãi.”

 

Trên mặt Đồng Họa chút bốc hỏa, cô Cố Tư một cái thật sâu.

 

Cố Tư vội vàng giải thích: “Không , …”

 

Tô Dã cắt ngang lời : “Rau đều rửa xong , nó cứ đòi chờ con về , là con nấu ăn nó thích ăn hơn!”

 

Cố Tư vẻ mặt khiếp sợ đầu bố vợ!

 

Rõ ràng là để nấu cơm, Họa Họa về nhà là thể ăn ngay!

 

Rõ ràng là bố vợ chờ Họa Họa về nấu cơm, ông thích ăn cơm Họa Họa nấu!

 

Đồng Họa vui Cố Tư một cái: “Bố, để con nấu cơm!”

 

Cố Tư cũng tiện cáo trạng ngay mặt bố vợ, vội vàng theo bếp.

 

Cố Tư đến phòng bếp, Đồng Họa liền đóng cửa phòng bếp .

 

“Suỵt!” Đồng Họa dấu tay với , dỏng tai áp cửa động tĩnh phòng khách.

 

Xác nhận bố cô qua đây, cô mới thẳng dậy như việc gì.

 

Cố Tư , cũng vội giải thích nữa, Họa Họa căn bản là tin lời ông .

 

“Bố em gây phiền phức cho !” Đồng Họa áy náy .

 

Trước đó bố cô còn ngay mặt cô mà hành hạ Cố Tư.

 

Bây giờ đều là mặt một đằng, lưng một nẻo, âm thầm hành hạ Cố Tư.

 

Ý vui vẻ từ l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Tư lan tỏa , ánh mắt Đồng Họa dịu dàng đến mức thể dìm c.h.ế.t .

 

Anh ôm trong lòng, trân trọng hôn lên hôn xuống, cảm giác tin tưởng vô điều kiện thật sự là quá tuyệt vời.

 

“Sao em lời bố là giả?”

 

Với thiết lập nhân vật của bố vợ, cũng giống chơi loại tâm cơ .

 

Vừa Cố Tư suýt chút nữa phản ứng kịp, trong mắt , bố vợ là một “cao nhân”, chơi trò hai mặt với !

 

Còn ngay mặt , dùng loại toan tính nông cạn để hãm hại !

 

Thật sự là cho Cố Tư mở rộng tầm mắt!

 

Đồng Họa che miệng : “Trên bàn một đống vỏ hạt dưa lớn như , là ông ăn chứ gì?

 

Cắn nhiều hạt dưa như thế, còn thời gian việc? Hơn nữa ăn hạt dưa!”

 

Cố Tư bất đắc dĩ : “Có chỗ nào đắc tội với bố ?”

 

Đồng Họa nhỏ: “Em với bố em nhận cũng bao lâu, em sợ bây giờ vạch trần ông , sẽ ông thẹn quá hóa giận, cảm thấy em hướng về , còn thể ảnh hưởng tình cảm cha con chúng em…”

 

Lời còn hết, Đồng Họa cảm thấy chút đạo.

 

Cố Tư cô từng sống những ngày tháng ở nhà họ Đồng, nên đối với cha ruột yêu thương cô , cô đặc biệt để ý hơn một chút.

 

Chỉ cần Đồng Họa tin , những cái khác một chút cũng để ý.

 

Huống chi dựa hai bố vợ chỉ điểm cho , chiếm hết tiện nghi .

 

Chịu chút ấm ức thì tính là gì?

 

“Chỉ cần em trong sạch là .”

 

Đồng Họa nhịn bật , nhón chân cọ cọ mặt .

 

Hai trốn trong phòng bếp nhỏ hẹp, ánh mắt quấn quýt, , hôn một lúc lâu mới nhớ tới chuyện nấu cơm.

 

Cho dù là nấu cơm, Cố Tư cũng ngoài.

 

Đứng ở lưng cô, một tay ôm eo cô, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô chuyển động cái xẻng cùng xào rau.

 

Rõ ràng thêm một , tay chân đều tiện.

 

hai đều để ý, giờ khắc , sự ngọt ngào trong lòng bọn họ, còn ngọt hơn cả kẹo đường.

 

Ăn cơm xong, Cố Tư .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Đồng Họa ở trong nhà, dở dở hỏi: “Bố, tại bố hành hạ ?”

 

Tô Dã : “Không vui ?”

 

Đồng Họa trầm ngâm : “Vậy con chắc chắn hướng về bố ! Con chỉ sợ nhiều quá, con sẽ nhịn mà thương hại …”

 

Trong mắt Tô Dã toát vài phần ý : “Bố đối xử với nó tệ một chút, con đối xử với nó một chút ?”

 

Đồng Họa trừng lớn mắt, còn thể như ?

 

mà biểu hiện của Cố Tư… hình như đúng là bố cô trúng ?

 

“Bố sợ đợi bố già trả thù bố, phụng dưỡng bố? Còn ngược đãi bố ?” Đồng Họa buồn cố ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-512-513-cha-vo-tinh-ke-con-re-co-tu-duoc-minh-oan.html.]

 

Tô Dã lạnh: “Con cái gì để ăn? Bố cần nó phụng dưỡng?”

 

Đồng Họa ha ha : “Con nuôi bố! Chúng trông cậy !”

 

Trong lòng Tô Dã chua xót buồn bã, mặt hiền từ cô: “Bố chỉ chờ con phụng dưỡng bố thôi.”

 

Trong lòng Đồng Họa vui vẻ, cô chắc chắn sẽ phụng dưỡng ông!

 

Tô Dã nhắc nhở cô một câu: “Tuy Cố Tư hiện tại đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Cố.

 

quan hệ cha con dứt là thể dứt , nó theo con đường quan.

 

Nếu dán cái nhãn bất hiếu, quan hệ gia đình xử lý , phẩm chất đạo đức vấn đề.

 

Thì đối với việc bổ nhiệm và thăng chức của nó ảnh hưởng lớn.

 

Thân phận của nó chú định thể quá tuyệt tình với gia đình ruột thịt, nếu chính là tự hủy hoại tiền đồ.”

 

Triều đình quy định rõ ràng, bổ nhiệm quan viên, đầu tiên xem xét phẩm chất đạo đức và hình tượng cá nhân của quan viên, kiên trì đức tài vẹn , hơn nữa lấy đức đầu.

 

Đồng Họa nghĩ đến nhà họ Cố, sắc mặt rõ ràng liền , buồn bực vui.

 

Tô Dã : “Bố xem bát tự cho cha nó , cha nó còn ba năm tuổi thọ.”

 

Đợi cha Cố Tư c.h.ế.t, Cố Tư sẽ còn nỗi lo về nữa.

 

Ông c.h.ặ.t đứt đường con cháu của nhà họ Cố, chỉ chừa một đường sinh cơ.

 

Trừ khi con của Cố Tư đổi sang họ Cố, nếu nhà họ Cố sẽ con nối dõi nữa.

 

Ông sẽ dễ dàng tay với nhà Cố Tư nữa, để tránh chôn b.o.m nổ chậm cho con gái .

 

Chung quy sống với con bé cả đời là Cố Tư.

 

Chương 513: Muốn c.h.ế.t ? Để tiễn một đoạn!

Đồng Họa trợn tròn mắt, ba năm ? “Ba, ba bát tự của cha Cố Tư?”

Tô Dã đáp: “Cố Tư đấy.”

Lòng Đồng Họa chút phức tạp: “Ba cho ?”

Tô Dã ngạc nhiên: “Sao ba cho ? Để đối xử với ông già hơn khi ông còn sống chắc?”

Đồng Họa cứng họng, cô cũng ý đó.

Tô Dã tiếp: “Chuyện con cứ coi như . Nếu hỏi, con cứ bảo là ba từng với con.”

Đồng Họa lắc đầu: “Ba hỏi xin bát tự của cha còn thắc mắc, chắc chắn cũng sẽ hỏi con .”

Tô Dã gật đầu: “Hôm nay con ngoài gì thế? Tâm trạng hình như ?”

Đồng Họa kìm mà nhếch môi: “Con tố cáo Phó Thanh Từ, công an bắt ông !”

Tô Dã lớn: “Cái đầu nhỏ của con đúng là giống ba!”

Được khen, Đồng Họa sướng rơn trong lòng: “Thân phận của Phó Kiều đổi, Phó Thanh Từ chắc chắn sẽ tống nông trường cải tạo lao động.”

“Cộc cộc!”

Khi hai đang trò chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Đồng Họa đợi ba phòng mới mở cửa.

“Sao ?” Thấy Đồng Xuân Lôi, Đồng Họa lập tức nhíu mày, vẻ bài xích hiện rõ mồn một.

Đối với Đồng Xuân Lôi, việc dò hỏi nhà của Cục trưởng Cục Nông nghiệp Cố Tư chẳng gì khó khăn.

“Không mời nhà ?”

Đồng Họa chắn ngay cửa: “Anh là cái thá gì chứ? Tại mời nhà?”

Đồng Xuân Lôi cau mày: “Trong nhà cô khác ?”

Đồng Họa bật chế giễu: “Trong nhà ai ai thì liên quan gì đến ?”

Đồng Xuân Lôi trầm giọng: “ ác ý với cô, cô cần bài xích như !”

Đồng Họa mỉa mai: “Anh nghi ngờ là kẻ sát nhân mà còn bảo ác ý? Anh đúng là lột da mặt bên trái dán sang bên , một bên dày mặt, một bên hổ!”

Mặt Đồng Xuân Lôi phủ một lớp sương lạnh, ánh mắt cũng thâm trầm hơn: “Nếu thì cây ngay sợ c.h.ế.t !”

Đồng Họa hừ lạnh một tiếng: “Khổng Mật Tuyết là đứa con hoang do bác sĩ Phó và sinh . Cái c.h.ế.t của bác sĩ Phó, nếu g.i.ế.c diệt khẩu thì cũng là cha g.i.ế.c hả giận!”

Sắc mặt Đồng Xuân Lôi sa sầm xuống: “Đồng Họa! Cho dù cô thế của , nhưng cha cũng cha cô suốt hai mươi năm. Không công sinh cũng công dưỡng. Cô coi thường và vô lễ với họ như , sợ đàm tiếu ?”

Đồng Họa lạnh: “ mặc kệ đang dùng đạo đức để bắt ch.ót đang đe dọa . sống vì ánh mắt miệng lưỡi của kẻ khác. Vận mệnh của trong tay .”

Đồng Xuân Lôi nhíu mày: “Chẳng lẽ cô cũng quan tâm đến việc ảnh hưởng danh tiếng của Cố Tư?”

Đồng Họa bật , với vẻ đầy giễu cợt: “Các cứ thử hủy hoại danh tiếng của Cố Tư xem! sẽ đem hết chuyện nam trộm nữ điếm của nhà họ Đồng các rêu rao sạch ngoài!”

“Đứa con hoang Khổng Mật Tuyết sinh thế nào?” “Vì Đồng Xuân Thụ điên?” “Đồng Xuân Cảnh vì về nông thôn?” “Anh vì bênh vực ai mà đuổi khỏi quân ngũ?”

“Cả nhà các , lôi bất cứ ai cũng đều là vết nhơ! Xấu hổ ai, nên ít vác mặt ngoài gặp thì hơn!”

Những lời của Đồng Họa thành công khiến mặt Đồng Xuân Lôi đen kịt .

“Người giúp cô ở bệnh viện tên là Tô Thuyên ?”

Đồng Họa vẻ suy nghĩ: “Giúp ?”

Đồng Xuân Lôi: “Người giúp cô lúc gặp cô đầu ở bệnh viện .”

Đồng Họa bừng tỉnh: “À, là vị ân nhân bụng đ.á.n.h đến hộc m.á.u đó hả?” Cô tiếp: “Hóa tên là... tên gì cơ?”

Đồng Xuân Lôi phân tích biểu cảm của cô: “Tô Thuyên.”

“Tô gì? Thuyên gì cơ?”

Đồng Xuân Lôi cô đầy thấu hiểu, như thể thấu tâm can: “Hắn ở chuồng lừa của đại đội Hồng Ngưu.”

Đồng Họa kinh ngạc: “Hóa , hèn gì giúp , hóa quen!”

Đồng Xuân Lôi tin: “Cô ở đại đội Hồng Ngưu lâu như quen ?”

Đồng Họa vặn : “Anh tưởng ai cũng giống nhà họ Đồng các , thích qua với hạng đó ?”

Đồng Xuân Lôi sâu mắt cô: “Sau khi Phó Kiều c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t.”

Đồng Họa mất kiên nhẫn: “Sau khi Phó Kiều c.h.ế.t, cũng trúng gió liệt giường suýt c.h.ế.t đấy thôi! Có cha g.i.ế.c luôn để hả giận nhưng bà mạng lớn nên sống sót ?”

Bất kể Đồng Xuân Lôi gì, Đồng Họa đều chặn họng ngay lập tức.

Anh chỉ đành từ bỏ việc vòng vo, thẳng vấn đề: “Hiện tại một cơ hội để chứng minh sự trong sạch của cô...”

Lời dứt Đồng Họa cắt ngang: “ cần tự chứng minh sự trong sạch của , chính mới là cần chứng minh tội!”

Đồng Xuân Lôi: “...”

Đồng Họa thấu tận tâm can: “Lần đừng để thấy ở cửa nhà nữa, nếu sẽ hắt nước vo gạo mặt đấy!”

Nói xong, Đồng Họa mạnh tay sập cửa !

Đồng Xuân Lôi lùi một bước, bắt đầu gõ cửa. Chẳng mấy chốc, cửa mở!

“Phó Thanh Từ...”

Đồng Xuân Lôi mở miệng, Đồng Họa tạt ngay một gáo nước rửa nồi mặt !

Mặt Đồng Xuân Lôi đen như sắt nguội: “Có cô là tố cáo...”

Đồng Họa lạnh lùng : “Anh là cái thứ gì chứ? Anh lấy tư cách gì mà cửa nhà chất vấn ?”

“Đỉa đói mà đòi đeo chân hạc, cá lòng tong mà tưởng là hải sản ?”

“Biến xa ! Đồ đen đủi! Phì!”

Đồng Họa mắng nhiếc một trận đóng sầm cửa ! Đồng Xuân Lôi tức đến mức gân xanh trán giật liên hồi.

“Cộc cộc cộc!”

Tô Dã từ trong phòng bước , nhưng Đồng Họa đẩy ông trong.

Khi mở cửa nữa, tay Đồng Họa lăm lăm một con d.a.o phay: “Muốn c.h.ế.t ? Để tiễn một đoạn nhé?”

Loading...