Buổi trưa sư đoàn trưởng Tạ nhà.
Tạ Uyển Ngọc nắm thóp Đồng Họa một chút, bèn nháy mắt với cô .
“Mẹ thích ăn sủi cảo tóp mỡ dưa chua cô từng ! Cô bây giờ một ít cho , cũng mở mang tầm mắt chút.”
Tạ Tụng Niên khách khí : “Hôm nay Đồng Họa là khách, hai ngại để khách xuống bếp ?”
Tạ Uyển Ngọc : “Anh, là đúng .”
Dưới ánh mắt đe dọa của Tạ Tụng Niên, Tạ Uyển Ngọc đổi một ý khác.
“Đồng Họa là do đưa về, cô tính là khách, cô tính là một nửa nhà họ Tạ chúng .”
Mẹ Tạ thấy vui vẻ: “, Tiểu Đồng ngoài, là .”
Tạ Uyển Ngọc : “Anh, thích ăn món , sẽ đến chút chuyện nhỏ cũng nỡ để cô chứ? Đây rốt cuộc là cưới vợ về? Hay là rước tổ tông về?”
Mẹ Tạ cũng nhất định ăn ngay, nhưng con dâu nấu cho bà bữa cơm, yêu cầu cũng quá đáng chứ?
Bà còn chuẩn ba phần quà gặp mặt đấy!
Bà một phần! Lão Tạ một phần! Còn con gái bà một phần!
Đồng Họa : “Sau cơ hội sẽ , hôm nay mệt động tay chân.”
Đồng Họa để ý con nhà họ Tạ cô thế nào.
Dù cô cũng thật sự gả đây.
Không cả, cho nên gì cả.
Hơn nữa biểu hiện càng an , biểu hiện mới nguy hiểm.
Trong lòng Tạ Uyển Ngọc vui vẻ, Đồng Họa Đồng Họa!
Cô thanh cao ngạo mạn đến tận đầu nhà họ Tạ chúng !
“Cô là lái xe mệt? Hay là xe mệt quá?”
Sắc mặt Tạ Tụng Niên trầm xuống: “Em ăn thì tự , lớn tướng , cái gì cũng trông cậy khác ?”
Tạ Uyển Ngọc uất ức : “Cô cũng khác! Em cũng là cho cô mà! Sợ cô cảm thấy trèo cao nhà chúng . Đặc biệt cho cô cơ hội thể hiện. Ai ngờ cô căn bản đều để ý.”
Tạ Uyển Ngọc một cái: “Hơn nữa cũng con ăn, là ăn. Anh thể bảo đối tượng của cho một bữa sủi cảo ăn ? Chúng vì đối tượng của , mà bảo lấy bao nhiêu cơm nước từ nhà ăn về .”
Là ruột quan trọng?
Hay là đối tượng quan trọng?
Đối tượng còn cửa, để ruột mắt ?
Đồng Họa bỗng nhiên : “Những món ăn do bác gái Tạ tự chuẩn ? Anh Tạ! Không với , tay nghề nấu nướng của bác gái Tạ ? Không và bác gái Tạ chắc chắn tiếng chung ? Không để đến nếm thử món tủ ?”
Tạ Tụng Niên tuy từng những lời , nhưng thể tiếp lời!
“Mẹ bình thường nấu ăn tay nghề thực sự , món tủ đặc biệt ngon!”
Đồng Họa hồ nghi hỏi : “Vậy tại hôm nay…”
Tạ Tụng Niên nháy mắt với , đừng mất mặt! Đừng kéo chân của !
Vốn dĩ còn chút tức giận, Tạ hai bọn họ kẻ tung hứng trực tiếp cho chột .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-215-cho-ven-manh-cua-toan-dua-vao-cai-mom.html.]
Tay nghề nấu nướng của bà… nấu cơm chín , tính là tay nghề ?
Bà nấu ăn ngon, ảnh hưởng đến con trai bà tán vợ ?
Bà nếu như món tủ thì bây giờ?
Đồng Họa vẻ mặt nghiêm túc, đắn hỏi: “Bác gái Tạ, bác cái gì về cháu ? Bác thích cháu ? Bác đồng ý cháu và con trai bác ở bên ? Nếu sớm bác đồng ý, cháu thể nào nhận lời con trai bác.”
Mẹ Tạ cũng lên , vội vàng : “Bác đồng ý! Bác chấp nhận! Bác đồng ý!”
Mẹ Tạ hoảng loạn một phen!
Hung hăng trừng mắt Tạ Tụng Niên một cái, c.h.é.m gió tay nghề bà ?
Đồng Họa hồ nghi : “ đồng chí Tạ hôm nay những món ăn đều là đồ ăn nhà bếp ?”
Mẹ Tạ về phía con gái: “…”
Không bảo nó cút về , đúng là sai lầm !
“Bác hôm nay thực sự là quá bận, sợ phát huy .” Mẹ Tạ vắt hết óc tìm lý do cho .
Tạ Uyển Ngọc thấy đúng .
Sao tới lui đảo ngược ?
Mẹ cô mới là chồng!
Nhà ai con dâu còn cửa, chỉ trỏ chồng món tủ cho cô ăn?
Quá bắt nạt khác !
“Mẹ là sư đoàn trưởng phu nhân, ở nhà vẫn còn nhiều việc .” Tạ Uyển Ngọc dè dặt .
Mẹ Tạ: “… chính là khá bận, đợi cháu tới, bác chắc chắn cho cháu một bữa món tủ.”
Tạ Uyển Ngọc hắng giọng nhắc nhở bà cố gắng của , mới là chồng!
Mẹ Tạ bây giờ màng đến chuyện ăn sủi cảo dưa chua nữa.
Bây giờ Đồng Họa đòi ăn món tủ của bà, bà tạ ơn trời đất !
Tạ Uyển Ngọc : “Anh, chuyện là ? Mẹ ăn bữa sủi cảo dưa chua, khó khăn như ? Nói toạc , cô chính là chứ gì?”
Đồng Họa : “Đồng chí Tạ xem xuống bếp như . Hay là cho bác gái bữa sủi cảo dưa chua? Vừa khéo bác gái cũng cho mấy món tủ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Mẹ Tạ nổi nữa, bà đây là tránh trái tránh , vẫn con gái đưa tròng.
“Trên bàn nhiều đồ ăn như cũng chặn miệng con? Con lắm lời thế hả? Miệng con thể nhiều thế hả?”
Tạ Uyển Ngọc uất ức quá chừng: “Con đây còn vì cho ?”
Mẹ Tạ: “Mẹ cần con cho , chỉ cần con câm miệng!”
Tạ Uyển Ngọc tức giận đẩy bát bỏ .
Mẹ Tạ : “Chưa ăn xong cơm con đừng ngoài!”
Tạ Uyển Ngọc tức đến mức lửa giận bốc lên ngùn ngụt, trực tiếp đóng sầm cửa phòng.
Tạ Tụng Niên ám chỉ : “Mẹ, tính tình của Uyển Ngọc cũng nên quản , nếu tưởng bên ngoài mắng là ai?”
Mẹ Tạ: “…”