Thập Niên 70: Buổi Sáng Kết Hôn Buổi Chiều Đốt Vàng Mã Cho Chồng Cũ - Chương 214: Không Sao Cả Nên Việc Gì Cũng Dám Làm

Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:22:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ chồng, đầu tiên gặp mặt cho cô một đòn phủ đầu!”

 

“Để cô cảm thấy dễ bắt nạt dễ nắm thóp! Sau cũng sẽ dễ dàng bắt nạt lên đầu !”

 

Tạ Uyển Ngọc đảo mắt liên tục, ý gì.

 

“Mẹ thích ăn sủi cảo tóp mỡ dưa chua cô từng ? Tay nghề chắc cũng tệ, buổi trưa để cô nấu cơm, chọn kỹ … Chọn mấy món thường gặp, để cô thử xem, xem cô mấy phần bản lĩnh!”

 

“Đến lúc đó, đừng chuyện, để con !”

 

Mẹ Tạ: “…”

 

Bà quả thực chút ý nghĩ .

 

Làm chồng thì ai là nắm thóp con dâu.

 

con trai bà thì khác.

 

Bà mà nắm thóp con dâu, con dâu bay mất thì ?

 

tìm một cô con dâu đền cho con trai?

 

tìm cho một cô con dâu nữa?

 

Nghĩ đến hậu quả của việc nắm thóp con dâu.

 

Mẹ Tạ rùng một cái, ánh mắt u oán về phía con gái .

 

là đồ phá gia chi t.ử!

 

Vẫn là mau ch.óng gả thôi!

 

Cái Cố Tư còn rước con gái bà về nhà?

 

Một lát , Tạ Uyển Ngọc đồng hồ: “Đã sắp mười một giờ ? Người còn tới? Còn qua đây đợi ăn sẵn ? Người còn gả ! Đã lên mặt như !”

 

Mẹ Tạ vội gọi điện thoại, bảo Nhạc Cương buổi trưa lấy thêm mấy phần thức ăn từ nhà ăn đưa về.

 

Tạ Uyển Ngọc: “…” Cô những lời để thêm đồ ăn!

 

“Thôi, vẫn là mặc cái nữa.” Mẹ Tạ c.h.ế.t đến nơi hối hận.

 

Vội vội vàng vàng cởi cái áo lông to sụ mặc cả buổi sáng .

 

Thay thành cái áo bông nhung kẻ màu đen giản dị.

 

Tạ Uyển Ngọc trân trân khí thế của tụt dốc phanh: “Mẹ! Mẹ gì? Cái áo lông mặc bao nhiêu!”

 

Mẹ Tạ: “Quần áo mười mấy năm , mặc với ! Vẫn là mặc cái áo thoải mái!”

 

Quần áo xong, Tạ Tụng Niên đưa Đồng Họa đến khu gia thuộc.

 

“Đến đến !” Mẹ Tạ thấy tiếng xe, vui mừng dậy, cả lao đón.

 

Tạ Uyển Ngọc một phen ấn , đè xuống ghế: “Mẹ, chạy cái gì? Mẹ còn sợ bọn họ chạy mất chắc?”

 

Tạ Tụng Niên dẫn Đồng Họa từ trong sân , qua sân, nhà chính.

 

Mắt Tạ tinh, lúc Đồng Họa cửa, bà thấy .

 

Ái chà chà!

 

Cô gái thật xinh xắn!

 

Giữa trán kiêu ngạo tự ti, hình thẳng tắp, là cô gái .

 

Cùng con trai bà đúng là trai tài gái sắc! Trời sinh một cặp! Quá xứng đôi!

 

Mẹ Tạ một cái, chấm Đồng Họa !

 

Tạ Uyển Ngọc cứng rắn đè .

 

Mẹ Tạ đẩy Tạ Uyển Ngọc , đón lấy, nụ vô cùng chân thành.

 

E là Tạ Tụng Niên cũng từng thấy nụ hiền từ thiết như mặt .

 

“Tụng Niên, đây là Tiểu Đồng ?” Mẹ Tạ nắm c.h.ặ.t lấy tay Đồng Họa.

 

Con dâu của bà!

 

Kiên quyết thể để con bé bay mất!

 

Tạ Tụng Niên giới thiệu hai bên một chút.

 

Mẹ Tạ nắm tay Đồng Họa, buông : “Bác sớm Tụng Niên nhắc đến cháu. Lúc ăn Tết, bác bảo nó đưa cháu về nhà ăn bữa cơm. Bác là ngày cũng mong, đêm cũng mong, thằng nhóc thối cuối cùng cũng chịu đưa cháu về nhà !”

 

Đồng Họa từ chỗ Tạ Tụng Niên đều là những chuyện liên quan đến Tạ… về mặt khá lý lẽ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-214-khong-sao-ca-nen-viec-gi-cung-dam-lam.html.]

Cho nên Tạ Tụng Niên bảo Đồng Họa chuẩn tâm lý thể sẽ chịu chút khó dễ.

 

Tạ Tụng Niên chỉ một .

 

Đồng Họa cũng quả thực chuẩn sẵn sàng khó dễ.

 

“…” Đồng Họa rụt tay về.

 

Chính là loại khó dễ ?

 

“Mau ! Đi đường mệt chứ? Có lạnh ?” Mẹ Tạ bảo Tạ Uyển Ngọc mau pha !

 

Tạ Uyển Ngọc còn hai câu phủ đầu, miệng còn mở , sai việc.

 

Mẹ Tạ nghĩ nghĩ: “Trong nhà còn sữa bột và sữa mạch nha, cháu uống chút gì? Bác bảo Tụng Niên chuẩn cho cháu!”

 

Đồng Họa vội : “Bác gái Tạ, cháu… cháu uống ạ.”

 

Tạ Uyển Ngọc pha mang tới, tức tối : “Sữa bột và sữa mạch nha đều uống, cứ đòi uống , cô cũng kén chọn thật đấy.”

 

Mẹ Tạ trực tiếp : “Nó kén chọn bao nhiêu năm nay cũng gả , thể kén chọn bằng con ?”

 

Sắc mặt Tạ Uyển Ngọc đều đổi, trừng mắt, nhầm lẫn ?

 

Người nên cho đòn phủ đầu là Đồng Họa! Không !

 

“Cháu uống của cháu , đừng để ý đến nó, con bé bố nó và nó chiều hư !” Mẹ Tạ .

 

Tạ Tụng Niên u oán một cái, lời cũng chỉ dám mặt .

 

Có bản lĩnh bà mặt bố xem!

 

Đồng Họa về phía Tạ Tụng Niên, cô từ chỗ Tạ Tụng Niên cũng như .

 

Không em gái tính tình là do chiều ?

 

Mẹ Tạ phát hiện , con trai bà mặt con dâu!

 

Trời ơi!

 

Mẹ Tạ cả sắp nứt !

 

Sao bà nuôi một đứa con trai ăn cây táo rào cây sung như chứ?

 

dám chia rẽ quan hệ chồng nàng dâu của bọn họ!

 

Mẹ Tạ thở dài : “Tụng Niên từ nhỏ che chở em gái nó. Bản nó tuổi còn nhỏ, tính tình bá đạo, cũng lý lẽ. Nuôi em gái nó càng lý lẽ hơn.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

 

Đồng Họa u oán về phía Tạ Tụng Niên: Chuyện là ?

 

Tạ Tụng Niên thật đúng là cách nào phủi sạch quan hệ, quả thực che chở Tạ Uyển Ngọc.

 

Nhà bọn họ chỉ hai em, chỉ một đứa em gái .

 

Anh thể che chở cô ?

 

“Con hồi nhỏ đúng là bá đạo, nhưng bản con lớn lên lệch lạc. Tạ Uyển Ngọc là do tự nó lớn lên lệch lạc, liên quan gì đến con?”

 

Anh ý kiến với Tạ Uyển Ngọc, chính là bắt đầu từ chuyện của Cố Tư.

 

Anh hiểu sự cực đoan của cô .

 

khiến ngẩng đầu lên mặt em.

 

Tạ Uyển Ngọc tức đến nghiến răng, !

 

còn sờ sờ ở đây đấy!

 

Mà cứ thế dìm hàng cô !

 

“Mọi đùa cũng chừng mực, nếu con giận thật đấy.”

 

Tạ Tụng Niên : “Hôm nay em ? Ở nhà cái gì?”

 

Tạ Uyển Ngọc: “Em xin nghỉ .”

 

Tạ Tụng Niên: “Không việc gì xin nghỉ chi?”

 

Tạ Uyển Ngọc liếc Đồng Họa, châm chọc : “Em đây là để thể hiện sự coi trọng đối với thanh niên trí thức Đồng ?”

 

Tạ Tụng Niên: “Em mà ở đây, sẽ cảm thấy em càng coi trọng hơn.”

 

Tạ Uyển Ngọc chịu: “Anh!”

 

Tạ Tụng Niên ánh mắt trầm trầm , trong đôi mắt lạnh lùng toát vẻ vui và áp bức.

 

“Biết , em sẽ chọc ghẹo cô .” Trong lòng Tạ Uyển Ngọc căng thẳng, uất ức khó chịu .

 

 

Loading...