Sau khi Cố trở về, ít lời tiếng mặt cha Cố.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Chuyện nhỏ như mà Cố Tư chú ruột cũng quản! Sau còn con trai phụng dưỡng tuổi già tống táng cho chú ? Còn cho một đứa cháu trai con thừa tự cho chú ? Chú cũng xứng ! Ông với bố ông! Kim Việt là con trai , chỉ cần ruột đồng ý, Cố Tư đừng hòng chiếm nửa điểm hời của con trai !”
Cha Cố xong cũng ảnh hưởng, cảm thấy Cố Tư bạc đãi con trai .
Đã là con trai ông phụng dưỡng tuổi già tống táng cho Cố Tư, thì Cố Tư tự nhiên cũng nên coi con trai ông như con đẻ mà chăm sóc.
Đâu chuyện chỉ thực hiện quyền lợi mà thực hiện nghĩa vụ?
“Ông rõ với bố ông, Cố Tư mà còn như nữa, chuyện đồng ý , đều chấp nhận .”
“Bản cúi đầu mặt Cố Tư, là với chú , nhận. con trai thấp hơn khác một cái đầu mặt chú !”
Cha Cố mất kiên nhẫn : “Bà la lối cái gì? Bây giờ chẳng việc lo cho con trai là quan trọng nhất ?”
Mẹ Cố phẫn nộ: “Lo cho con trai đương nhiên quan trọng, nhưng chẳng em trai ông chịu quản ?”
Cha Cố cứng họng: “ tìm bố chuyện.”
Mẹ Cố nhắc nhở ông : “Những lời , ông sót một chữ cho bố ông ! Ông mà , đến lúc thì còn khó hơn đấy.”
Cha Cố sắc mặt khó coi đến nhà cũ.
Ông cụ Cố đang sắp xếp bàn cờ.
Cha Cố bồi ông chơi một ván.
“Bố, Cố Tư cứ tiếp tục như , chuyện nhà chúng con, con chủ nữa .” Cha Cố .
Ông cụ Cố gì.
Cha Cố thấy , trong lòng càng thêm thuận: “Nếu chú coi con trai con như con đẻ mà đối đãi thì cũng thôi. Cố Tư căn bản coi con trai con gì, chuyện bàn , coi như bỏ !”
Ông cụ Cố ánh mắt trầm trầm cha Cố: “Cứ theo ý .”
Tuy một hảo hán ba giúp, nhưng nếu giúp đỡ, cũng chỉ thể dựa bằng dựa .
Sắc mặt cha Cố lập tức đổi, ngẩng phắt đầu bố .
Ông cụ Cố sớm thấu suy nghĩ thật sự trong lòng cha Cố.
Có lẽ chỉ ông thấu, mà Cố Tư cũng rõ.
Chỉ vợ chồng bọn họ cứ tưởng là thông minh, còn khác đều là kẻ ngốc.
“Bố, Cố Tư gì ?” Cha Cố hỏi.
Ông cụ Cố lên pháo.
Cha Cố thuận tay bay tượng, hộ chủ.
Ông cụ Cố lên mã, : “Anh cảm thấy một đứa con trai thì ghê gớm lắm ?”
Sắc mặt cha Cố đỏ bừng lên: “Bố, chuyện chẳng lẽ Cố Tư quá đáng ? Đều là một nhà, chút chuyện nhỏ chú cũng giúp, còn trông mong chú giúp đỡ Kim Việt bao nhiêu?”
Ông cụ Cố hừ lạnh một tiếng: “Anh còn nhớ tại ban đầu để Cố Kim Việt phụng dưỡng tuổi già tống táng cho Cố Tư ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-buoi-sang-ket-hon-buoi-chieu-dot-vang-ma-cho-chong-cu/chuong-209-nguoi-khong-vi-minh-troi-tru-dat-diet.html.]
Cha Cố : “Cho dù là của Kim Việt, cũng là chúng con nợ, liên quan gì đến con trai con. Con trai con đều phụng dưỡng tuổi già tống táng cho chú , chú nên giúp đỡ con trai con ?”
Trong lòng ông cụ Cố trầm xuống, một cảm giác bất an dâng lên.
“Các nợ, các trả ? Ngoài giả bệnh, giả c.h.ế.t, các còn chuyện gì để trả nợ? Nói xem, chủ cho các .”
Sắc mặt cha Cố lúc xanh lúc trắng.
Ông cụ Cố : “Anh tưởng bộ mặt thật của các khác thấu? Hay là cảm thấy Cố Tư tuổi còn nhỏ thấu? Cố Tư thương nặng trở về còn thể sống sót, là do mạng nó lớn vận khí , nhưng nó cũng mất khả năng sinh con. Nếu l.i.ế.m cái mặt già cầu xin nó! Cầu xin nó đừng chuyện trong nhà ngoài! Anh tưởng cái cột sống của cả nhà bây giờ còn thể thẳng ? Anh tưởng ngay cả vợ cũng quản , còn cái mặt mũi nào mà lên xưởng trưởng?”
Ông cụ Cố nhanh chậm lên mã xuất xe, từ tốn lôi chuyện năm xưa để cha Cố tỉnh táo .
Thời gian trôi qua, nhưng những trải qua chuyện năm đó đều còn sống, đen vẫn là đen, trắng vẫn là trắng.
“ để Cố Kim Việt phụng dưỡng tuổi già tống táng cho Cố Tư, là vì vợ suýt chút nữa hại c.h.ế.t Cố Tư! là để Cố Kim Việt vợ chồng chuộc tội với Cố Tư! là để Cố Kim Việt vợ chồng hiếu thuận hầu hạ Cố Tư! Vợ chồng quên mất cái tâm nguyện ban đầu ? Quên mất năm đó các quỳ mặt Cố Tư cầu xin nó như thế nào ?”
Ông cụ Cố một chiêu đắc thủ, chiếu tướng!
Khuôn mặt cha Cố vì hổ mà vặn vẹo.
“Kim Việt bây giờ cũng còn nhỏ nữa, bố ly hôn cũng ảnh hưởng đến nó.” Ông cụ Cố bỗng nhiên .
Cha Cố ngẩng phắt đầu, khó tin bố : “Bố… hà tất đến mức ?”
Ông cụ Cố thở dài một : “Nợ nó, sớm muộn gì cũng trả.”
Cha Cố cũng tình cảm sâu đậm gì với Cố.
ép ly hôn như , mặt mũi cha Cố để ?
Hơn nữa nguyên nhân còn là vì chuyện mười mấy năm ?
Thật sự quá hoang đường!
“Mấy năm nay, cả cũng bạc đãi nó. Nó nếu cố chấp như , con cũng chỉ thể coi như đứa em trai .” Cha Cố hùng hồn .
Cố Tư định là con cái.
Nó phụng dưỡng tuổi già tống táng.
Muốn cúng bái.
Còn trông cậy chi của ông .
Trong lòng ông cụ Cố cũng hy vọng Cố Tư nể tình mặt , đừng quá ghi hận gia đình trai.
“Bố, đây là ý của chú ?” Cha Cố phản ứng .
Ông cụ Cố chần chờ một chút.
Lời Cố Tư chỉ ý , nhưng bao hàm ý .
Cha Cố giận dữ tột cùng, cảm thấy sự tin tưởng và che chở dành cho em trai mười mấy năm nay đều cho ch.ó ăn.
Ông lập tức gọi điện thoại qua.