Thập Niên 70: Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Đôi Nằm Thắng - Chương 70: Cám dỗ sườn xám

Cập nhật lúc: 2026-01-09 15:49:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Lê chính là hiệu quả .

Để Bạch Linh Linh tự hủy hoại tương lai, danh tiếng tiêu tan, về kẹp c.h.ặ.t đuôi mà !

Thời đại , bất kể nam nữ, tạm giam thẩm vấn mấy ngày, đó đều là vết nhơ, đặc biệt là loại tận mắt thấy chứng cứ như Bạch Linh Linh.

Có thể thấy rõ bằng mắt thường, tâm trạng Ngu Lê mấy ngày nay khá .

Thậm chí Lục Quan Sơn yêu cầu cô liên tiếp ba đêm đều mặc chiếc váy sườn xám thêu hoa kiểu Tô Châu màu đỏ mà chị dâu hai nhờ cho cô lúc , cô cũng phối hợp đồng ý.

Ngày kết hôn tuy xảy chút chuyện ngoài ý , nhưng tổng thể vẫn vô cùng mỹ.

Đêm tân hôn, Lục Quan Sơn còn chuẩn sủi cảo sống... cùng vợ hai cũng náo động phòng.

Đương nhiên, cái sự náo của thực sự khiến Ngu Lê đỏ mặt tim đập.

Chiếc váy chị dâu hai chuẩn cũng thực sự là... cắt may quá đỉnh !

Mặc lên khiến hình vốn lồi lõm quyến rũ của Ngu Lê càng thêm nóng bỏng, cúc áo căng c.h.ặ.t, eo thon mềm mại.

Từ eo trở xuống, đường cong cũng tròn trịa.

Lục Quan Sơn ấn cô lên giường, một tay vén lớp vải lụa tinh tế lên, hình thêu liền như nở rộ đống tuyết.

Toàn cô đều trắng, sự tôn lên của vải đỏ, càng khiến làn da như ngọc, trắng đến ch.ói mắt.

Chiếc sườn xám đó cứ thế vắt eo Ngu Lê.

Cúc áo rõ ràng căng c.h.ặ.t, xuống vài tấc là cảnh tượng kịch liệt thể miêu tả.

...

Buổi tối Lục Quan Sơn tắm cho Ngu Lê xong, liền giặt sạch chiếc sườn xám.

Tối hôm khô , tiếp tục bắt cô mặc.

Liền mấy ngày, Ngu Lê cuối cùng cũng phát điên!

"Không mặc nữa mặc nữa, hôm nay kiên quyết mặc nữa! Em mặc quần áo của , xem còn tẩu hỏa nhập ma !"

Ngu Lê bực bội mặc luôn áo sơ mi trắng của .

Chà chà, quá cao, áo sơ mi trắng của mặc Ngu Lê khéo đến gốc đùi, thấp thoáng ẩn hiện, đôi chân ngọc thon dài thẳng tắp, trong sự thuần khiết mang theo vẻ yêu kiều...

Yết hầu Lục Quan Sơn chuyển động hai cái, ánh mắt dần trở nên nóng rực, Ngu Lê liền xong đời !

May mà, kỳ kinh nguyệt của cô đến, thành công ngăn cản ma trảo của Lục Quan Sơn.

Kèm theo đó, cũng đón cơn mưa đầu tiên ở đoàn trú quân.

Thời tiết ở đây và miền Nam thực sự khác biệt.

Ngu Lê ban đêm thường xuyên khô đến tỉnh giấc.

Cổ họng khàn đặc, mũi đau, bắt buộc đặt mấy chậu nước trong phòng mới .

Bỗng nhiên trời mưa, cả thoải mái hơn nhiều.

Rau mầm trong sân mọc , hẹ cũng thể ăn .

Ngu Lê nhân ngày mưa cắt hai nắm hẹ, bánh bao lớn nhân trứng hẹ cho Lục Quan Sơn ăn.

Tôn Thảo Miêu ngang qua cửa, mấy thấy đám hẹ xanh mơn mởn đều chút rục rịch xin, cuối cùng mở miệng.

Ngu Lê trong lòng, cũng hiểu đây là sự kiện Bạch Linh Linh cho các chị dâu trong khu gia thuộc một sự cảnh tỉnh.

Người vô tư, sẽ cảm thấy Ngu Lê đơn thuần dịu dàng cần cù tháo vát, tướng mạo vô cùng xinh .

Người chút tâm cơ, thì sẽ hiểu, Bạch Linh Linh hôm đó là cố ý giở trò , Ngu Lê phản kích , bản cũng sẽ rén , dám dễ dàng giở trò với Ngu Lê nữa.

Ví dụ như Tôn Thảo Miêu vốn còn định mở miệng vay tiền thứ hai, còn dám mở miệng?

Nhỡ đưa đồn mới là bù nổi mất!

Ngày tháng như cũng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bi-ban-than-cuop-hon-toi-ga-cho-si-quan-mang-thai-doi-nam-thang/chuong-70-cam-do-suon-xam.html.]

Bình thường ngoại trừ Trương Văn Lệ, những khác hiếm khi đến chỗ Ngu Lê, ngược vợ Trần Đoàn trưởng là Tô Tình đến hai , đều là tháo giáo vấn đề nấu ăn.

"Quốc Bảo nhà chị ăn tiệc cưới ở nhà em, về cứ kêu mãi còn ăn món thịt kho tàu đó, chị đây chẳng đến thỉnh giáo em , chị thực sự nấu lắm."

Ngu Lê cũng từ chối, tay cầm tay dạy Tô Tình cách thịt kho tàu, thứ hai dạy xương lớn sốt tương.

Tô Tình bình thường đối với đa lạnh nhạt, nhưng thực sự tiếp xúc, vẫn là một tệ.

nhận sự giúp đỡ của Ngu Lê, đầu cũng tặng Ngu Lê một chậu ốc nhỏ, thịt ốc xào hẹ quả thực là quá tươi! Cuốn bánh tráng nhỏ, càng ăn càng thơm!

Ngu Lê và Lục Quan Sơn đều thích ăn, lúc rảnh rỗi, cô liền cùng Tô Tình ủng cao su đến chỗ nước nông bắt ốc.

Định thử b.ún ốc một nữa!

Hai ủng cao su ở con sông nhỏ bắt ốc tán gẫu.

Tô Tình nhịn nhắc đến chuyện hôm đó con trai cô là Quốc Bảo rơi xuống sông.

"Lần đó đúng là dọa c.h.ế.t chị, may mà vợ Ngô Quốc Hoa thấy, vớt Quốc Bảo lên. Cũng kẻ xa nào đẩy Quốc Bảo xuống sông, đến giờ cũng tra ."

Ngu Lê nghĩ đến con Hạ Ngọc Oánh, trong lòng căn bản tin Hạ Ngọc Oánh sẽ cứu .

Cô hiếm khi mặt Tô Tình.

Bỗng nhiên chân Tô Tình trượt một cái, cả sắp ngã, Ngu Lê vội vàng đỡ lấy cô !

Hai vốn đều gần bờ, dìu cùng ngã về phía bờ!

"Ái chà! Đau c.h.ế.t chị !" Trên Tô Tình đá trầy xước.

Khuỷu tay Ngu Lê cũng rách.

Hai ngã lấm lem bùn đất, nhịn .

Ngu Lê dừng : "Chúng ngã từ sông lên bờ, đều là vết trầy xước..."

Vậy Hạ Ngọc Oánh lúc cứu Quốc Bảo, vết rạch? Còn vết bầm tím do va đập?

Tô Tình sững sờ, đá bên bờ sông, trong nháy mắt nghĩ đến điều gì.

Sông chỗ Quốc Bảo rơi xuống là thượng nguồn sâu hơn một chút, nhưng lớn xuống cũng chỉ đến eo, Hạ Ngọc Oánh rốt cuộc thế nào mà vết thương do va đập còn vết rạch? Trông còn nghiêm trọng!

Tô Tình bỗng nhiên rùng : "Chị vốn cảm thấy trông vẻ tâm thuật bất chính, nhưng cô chắc sẽ to gan như chứ! quả thực đều thấy đẩy, là ai đẩy, trừ phi..."

Trừ phi đẩy Quốc Bảo xuống nước chính là Hạ Ngọc Oánh!

Ngu Lê an ủi cô : "An của trẻ con là quan trọng nhất, chuyện chị về nghĩ kỹ , bàn bạc với Trần Đoàn trưởng, hung thủ hãm hại Quốc Bảo phía nhất định tra , nếu vẫn còn nguy hiểm!"

Tô Tình gần như phát run, gật đầu thật mạnh: "Nếu để chị tra là ai đẩy Quốc Bảo xuống nước, chị nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đó!"

Lúc , Hạ Ngọc Oánh hắt xì mạnh hai cái, lúc mới ngại ngùng chồng Tô Tình là Trần Đoàn trưởng.

"Trần Đoàn trưởng, vốn dĩ cũng ngại tìm ngài, thực sự là chúng bây giờ kinh tế eo hẹp một chút, và Quốc Hoa định bày tiệc, trong tay còn thiếu một ít tiền. Trước thường xuyên thức đêm dán bao diêm cũng kiếm ít tiền, nhưng từ khi rơi xuống nước thường xuyên ho khan, cũng dán bao diêm nữa. Công việc ngài sắp xếp cho còn phát lương..."

Trần Đoàn trưởng nghĩ đến đối phương từng cứu Quốc Bảo, cân nhắc một chút móc hai mươi đồng: "Chuyện gì mà ngại! Cô giúp Quốc Bảo nhà chúng , cô khó khăn, chúng giúp cô cũng là nên ! Hai mươi đồng cô cầm lấy dùng !"

Trong lòng Hạ Ngọc Oánh vui mừng, hớn hở nhận lấy tiền.

mượn dì họ ba mươi đồng, từ chỗ những lính trong tay Ngô Quốc Hoa vơ vét lượt hơn một trăm năm mươi đồng, cộng thêm hai mươi đồng , là hai trăm đồng!

Nghe hôm Ngu Lê kết hôn, ít đều thấy phòng ngủ của Ngu Lê, t.h.ả.m, đèn bàn, tủ quần áo lớn, bàn , máy khâu...

cũng mua, hơn nữa đều mua đồ , đồ to!

Đợi đến ngày kết hôn cũng để đến tham quan phòng ngủ của cô , tha hồ mà ghen tị!

chỉ tiền trong tay , vẫn đủ.

Hạ Ngọc Oánh khỏi chỗ Trần Đoàn trưởng, vẫn đang xoay chuyển đầu óc nghĩ xem vay thêm ít tiền.

Bỗng nhiên, vai vỗ một cái.

"Đồng chí Hạ Ngọc Oánh, chúng chuyện chút ! Hôm đó cô ở bờ sông đẩy một đứa bé xuống nước..."

 

Loading...