Thập Niên 70: Bắt Đầu Từ Nhảy Sông, Kết Thúc Trên Giường Nam Chính - Chương 407: Vương Cảnh Đào sắp tức chết rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-04 02:09:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Cảnh Chu theo lệ thường đến bệnh viện thăm Trương phó viện trưởng, khỏi bệnh viện liền thẳng đến Tổng cục Công an Kinh Đô.
“Đồng chí xin chào, xin hỏi một chút, đội trưởng Vương Trung Nhẫm ở đây ?”
Hoàng Khôn bộ quân phục Tống Cảnh Chu, hòa nhã hỏi, “Đồng chí, là?”
Tống Cảnh Chu nở một nụ giả tạo, “ là bạn của ông .”
Hoàng Khôn đưa tay về phía phòng tiếp khách bên cạnh, “Anh qua bên đợi một lát, đội trưởng Vương bây giờ đang tiếp khách, qua đó với ông một tiếng.”
Nói còn chu đáo rót cho Tống Cảnh Chu một cốc nước.
Một văn phòng khác, Vương Cảnh Đào và Vương Trung Nhẫm đẩy cửa từ từ .
Hoàng Khôn thấy , đón lên, “Đội trưởng Vương, một đồng chí Tống đến tìm ngài, là bạn của ngài, đang đợi ở phòng tiếp khách.”
Vương Cảnh Đào theo bản năng về phía phòng tiếp khách bên cạnh, đôi mắt đang mang theo ý lập tức lạnh lẽo.
“Ông ngoại nhỏ, rắc rối đến , nữ đồng chí mất tích mà ông với ông ngoại, chính là đối tượng của .”
“Người tính tình , là ông cứ tránh mặt một chút , bên cháu cản cho ông?”
Vương Trung Nhẫm đồng tình , “Loại chuyện sớm muộn gì cũng đối mặt, nhưng bên sư đoàn trưởng Tô thông báo ? Sao còn tìm đến cục công an ?”
Vương Cảnh Đào nhếch khóe môi, “Cái còn hỏi , bên đó cũng giấu mà.”
“Vương Trung Nhẫm thở dài, “Chuyện mà trốn , bây giờ vẫn đang tìm, bất kể kết quả phía thế nào, với tư cách là đối tượng của đồng chí Tô, quyền .”
lúc , Hoàng Khôn tới, “Đội trưởng Vương, điện thoại của ngài.”
Vương Trung Nhẫm gật đầu với Vương Cảnh Đào, “Cháu , chỗ ông đang bận, là chuyện của đối tượng cháu, ông chắc chắn sẽ thỏa đáng cho cháu.”
Vương Cảnh Đào gật đầu, “Vậy thì phiền ông ngoại nhỏ , ngoài , chuyện , hy vọng ông ngoại nhỏ đừng để ông ngoại cháu , ông đấy, ông ghét nhất cháu trò , nếu chuyện liên lụy đến con đường quan của Mỹ Phương, cháu cũng sẽ tìm đến chỗ ông.”
Vương Trung Nhẫm cụp mắt xuống, với địa vị của Vương gia, cô gái phận thế nào mà chẳng tìm , con gái nhà sư đoàn trưởng Tô cũng coi như xứng đôi, nhưng gia phong nhà cũng chẳng .
loại chuyện ông cũng tiện lắm mồm, gật đầu với Vương Cảnh Đào, lúc mới vội vàng về phía phòng thông tin.
Vương Cảnh Đào bóng lưng ông ngoại nhỏ rời , trong mắt lóe lên một tia tính toán.
Đây chính là Tổng cục Công an Kinh Đô, nếu ở đây mất kiểm soát cảm xúc đ.á.n.h cảnh sát, đó chính là tội hành hung cảnh sát, thể phạt tù ba năm.
Tống Cảnh Chu mà đó , tay, thì tiện hơn nhiều .
Cho dù thể kiềm chế cảm xúc tay đ.á.n.h , một tội danh phá hoại tài sản cục công an hoặc cản trở thi hành công vụ, cũng thể khiến hồ sơ lý lịch chính trị của lưu vết nhơ.
Nghĩ đến đây, Vương Cảnh Đào liền về phía phòng tiếp khách nơi Tống Cảnh Chu đang ở.
Tống Cảnh Chu tiếng bước chân phía , vội vàng lên.
“Đội trưởng Vương.....”
Nhìn thấy khuôn mặt cợt nhả đó của Vương Cảnh Đào, biểu cảm mặt Tống Cảnh Chu lập tức lạnh lẽo.
“Sao là mày?”
“Vương Trung Nhẫm ?”
Vương Cảnh Đào cao ngạo Tống Cảnh Chu, tùy tiện kéo một chiếc ghế xuống, “Ông ngoại nhỏ của tao bận lắm, gì thời gian gặp mày.”
“Mày chuyện gì, với tao cũng giống thôi.”
Mắt Tống Cảnh Chu tối sầm , “Tao với mày gì để cả, tao tìm là Vương Trung Nhẫm, từ khi nào Vương Cảnh Đào mày cũng thể chủ cái cục công an Kinh Đô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bat-dau-tu-nhay-song-ket-thuc-tren-giuong-nam-chinh/chuong-407-vuong-canh-dao-sap-tuc-chet-roi.html.]
Vương Cảnh Đào lạnh một tiếng, “Hừ, tao thì , nhưng Vương Trung Nhẫm họ Vương, tao cũng họ Vương.”
Thấy Tống Cảnh Chu thèm để ý đến , định , Vương Cảnh Đào lạnh lùng , “Tao mày vì cái gì mà đến.”
Quả nhiên, bước chân của Tống Cảnh Chu dừng .
Vương Cảnh Đào như nhớ chuyện gì đó vô cùng hả hê, vẻ mặt đầy khoái trá.
“Mày là vì đứa con gái nhà sư đoàn trưởng Tô mà đến đúng ?”
“Người khác đều giấu mày, tao thấy mày là một quân nhân, chút khả năng chịu đựng vẫn , hơn nữa mày cũng quyền .”
Tống Cảnh Chu , “Mày ý gì?”
Vương Cảnh Đào lên, đối mặt với Tống Cảnh Chu, khóe miệng nở một nụ tàn nhẫn.
“Đến đây còn hiểu ? Cô về nữa , c.h.ế.t thấy xác, nhưng đây cũng là một vinh quang ? Cô trở thành một liệt sĩ quang vinh.”
“Nói mày còn cảm ơn tao đấy, lúc nếu tao cực lực tiến cử đồng chí Tô, ông ngoại nhỏ của tao chừng còn đem chuyện như .....”
Bốp!
“A~”
Hai mắt Tống Cảnh Chu đỏ ngầu, đợi Vương Cảnh Đào hết câu, nắm đ.ấ.m sắt hung hăng nện thẳng mặt đối phương.
Một tiếng "bốp" vang lên, Vương Cảnh Đào nhất thời kịp phòng , trực tiếp đ.á.n.h bay ngoài, loảng xoảng kéo đổ một mảng lớn ghế dựa.
Hoàng Khôn và mấy bên ngoài phòng tiếp khách, thấy tiếng động bên trong, vội vàng xông , liền thấy Tống Cảnh Chu đang cưỡi lên Vương Cảnh Đào, đôi nắm đ.ấ.m sắt vung vẩy như cánh quạt trực thăng, trong trung là tàn ảnh.
“Làm gì ? Mau dừng tay.”
“Tiểu Lưu, A Thổ, mau tách bọn họ .”
“Dừng tay, đ.á.n.h nữa.”
Tiểu Lưu và A Thổ một trái một kìm kẹp hai cánh tay của Tống Cảnh Chu, Tống Cảnh Chu trong khoảnh khắc kéo lên còn tung một cước đạp mạnh n.g.ự.c Vương Cảnh Đào.
“Tao nhổ , đồ hèn, mày là để ông đây mang tội hành hung cảnh sát ? Muốn hại ông đây, ông đây cố tình mắc mưu đấy, ông đây cứ nhắm cái đồ hèn tâm địa đen tối nhà mày mà đ.á.n.h.”
Hai mắt Vương Cảnh Đào đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u, chật vật bò dậy liền giơ nắm đ.ấ.m xông về phía Tống Cảnh Chu.
Hoàng Khôn một tay kéo Vương Cảnh Đào , Tống Cảnh Chu thấy nắm đ.ấ.m của đối phương dừng bên má , cái đầu to nhẹ nhàng cọ sát nắm đ.ấ.m của đối phương.
“Ây da da ây da da, nó đ.á.n.h , các đều thấy đấy, nó đ.á.n.h một đ.ấ.m, ây da đau quá , mặt cảnh sát mà còn đ.á.n.h ..... kiện nó.....”
“Không , cũng tay , chúng đây là đ.á.n.h lẫn , đúng , chúng là đ.á.n.h lẫn .”
Tiểu Lưu và A Thổ vẻ mặt ngơ ngác, “ đúng đúng, thể kiện , mặc dù đ.á.n.h một đ.ấ.m, nhưng cũng tay , hai là đ.á.n.h lẫn .”
“Hòa !”
“A a a a a~”
Vương Cảnh Đào giãy giụa kịch liệt trong lòng Hoàng Khôn, sắp tức c.h.ế.t , sỉ nhục, đây là sự sỉ nhục trắng trợn đối với .
Hắn g.i.ế.c , g.i.ế.c cái tên khốn kiếp Tống Cảnh Chu .
Tống Cảnh Chu chiếc ghế Vương Cảnh Đào giẫm gãy, lớn tiếng hét về phía Vương Trung Nhẫm bước cửa, “Nó phá hoại tài sản quốc gia, cản trở công an thi hành pháp luật, đội trưởng Vương, ngài là trưởng bối của nó, ngài sẽ cái chuyện tổn hại của công lợi cho tư đó chứ?”
Nói đến đây, Tống Cảnh Chu giả vờ như sai, giơ bàn tay nhỏ lên, nhẹ nhàng vỗ miệng , “Ây ây ây, đáng đ.á.n.h, đáng đ.á.n.h, thể nghi ngờ gia phong của Vương gia chứ, Vương gia chính là một tấm biển sống trong giới quân đội và cảnh sát, chắc chắn thể loại chuyện tổn hại đến lợi ích quốc gia .”
“Nếu , phục chúng ? Để em chiến khu 5 chúng , nhận Vương gia thế nào, nhận tham mưu trưởng Vương thế nào đây~”