“Tứ Nương, Tứ Nương~”
“Hai ?”
lúc bịt miệng , hoảng sợ xổm trong khe đá ngầm, thì bên ngoài vang lên tiếng gọi của bố.
“Là, là bố tụi nhỏ ?”
“Mình ơi, ơi, con em ở đây~”
Cảm xúc của trong chốc lát lên xuống thất thường, bắt đầu nức nở.
“Ây da, nông nỗi ?”
Mẹ tiếng kinh hô của bố, vội vàng kéo ngoài.
đón chờ họ là một cái tát trời giáng từ bố.
Bố đầy mặt giận dữ, lớn tiếng mắng mỏ , bế thiếu gia mặt đất lên về hang động.
Vương Cảnh Đào lúc đó vẫn hiểu lắm về cảm xúc giữa lớn với , nhưng từ cuộc đối thoại của bố và , cũng thiếu gia .
Lúc đó sợ hãi, bởi vì khi tuyển chọn bạn chơi cùng thiếu gia, đại quản gia từng cảnh cáo họ, bảo họ chăm sóc thiếu gia cho , bảo vệ chủ, thiếu gia mà mệnh hệ gì, bọn họ cũng chôn cùng!
Mặt trời lên , ở làng chài phía xa xa còn ít cưỡi ngựa lớn .
Bố cõng thiếu gia, bế , tránh hướng làng chài bên , vội vã men theo đường núi bên hông để chạy thành.
May mà, bọn họ đủ tiền, trải qua một ngày một đêm cứu chữa, mạng của thiếu gia coi như giữ .
Đáng tiếc, chẳng nhận ai nữa, những chuyện đều quên sạch.
Biểu cảm mặt bố từ lo lắng căng thẳng lúc ban đầu dần dần biến thành giằng co và do dự.
Đêm hôm đó, nửa đêm mơ màng tỉnh , thấy tiếng bố mắng mỏ cùng tiếng lóc.
“Bà phu nhân lai lịch thế nào … Bây giờ bên ngoài đều đồn ầm lên …..”
“Nếu tại bà, thiếu gia thể xảy chuyện ? Nói chừng, chúng đều thể theo thiếu gia cùng về Kinh Đô!”
“Bà nghĩ xem, bên cạnh thiếu gia còn nào nữa, nhà chúng chính là thiết nhất của , mà là giọt m.á.u duy nhất của hùng Vương Tố Quân.”
“Nếu xảy chuyện , chúng cần gì trốn chui trốn nhủi thế ?”
“Bây giờ ông trách , trải qua biến cố lớn như , trẻ con hoảng sợ, phát sốt cũng là chuyện thường tình, lúc đó cõng xuống biển hạ nhiệt, thấy tiếng động, thể sợ ?”
“ cũng là một , con của , bảo vệ con của , sai ở ?”
“Hu hu hu~……”
“Thôi bỏ bỏ , đừng nữa! Để cho yên tĩnh một chút!”
“Mình ơi, bây giờ ?”
“Vợ chồng chúng ở trong phủ tướng quân bao nhiêu năm nay, ít từng gặp chúng , nếu bên tìm, sớm muộn gì cũng thể tìm chúng .”
“Mình ơi, chúng mà về chuyến , thì còn cơ hội ngoài nữa , con của chúng , cũng thành đám chân lấm tay bùn ở nông thôn mất.”
“Cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sớm về khuya, cũng chỉ cầu cái no bụng…..”
“Ông xem, con sinh , bất công như ? Đều trần truồng đến với thế gian , kết quả…..”
“Ông xem Diệu Tổ nhà chúng lớn lên cũng kháu khỉnh, cũng lanh lợi, còn theo thiếu gia học chữ, đầu t.h.a.i bụng chúng , một xuất ……..”
Vương Cảnh Đào chìm giấc ngủ trong tiếng thở dài của bố và tiếng than vãn của .
Ngày hôm tỉnh , bố đều mang vẻ mặt tiều tụy, là cả đêm ngủ, càng sưng húp đôi mắt như quả đào, ôm c.h.ặ.t lòng, như một con thú hoang sắp mất đứa con non.
“Diệu Tổ, con trai của , hu hu hu, con đừng trách bố , bố như đều là vì con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bat-dau-tu-nhay-song-ket-thuc-tren-giuong-nam-chinh/chuong-326-ly-mieu-hoan-thai-tu.html.]
“Nếu con theo bố trở về, cả đời , thể bước khỏi ngọn núi lớn đó nữa cũng khó , con là cục cưng của bố , vì con, bố sẵn sàng bất cứ chuyện gì!”
Vương Cảnh Đào lờ mờ nhớ , bố ôm lòng nhiều nhiều chuyện.
“Con , hãy quên tất cả thứ, cứ coi như là dọa sợ, cái gì cũng nhớ, chỉ nhớ của con tên là Vương Tố Quân.”
“Con là con trai của Vương Tố Quân, đây từng với con, ông ngoại là một đại hùng lợi hại, nhất định sẽ đến cứu các con.”
“Biết ? Nhớ kỹ ?”
“Những thứ khác con đều , con đều quên hết , chỉ của con tên là Vương Tố Quân, lớn lên vô cùng xinh , với con, con một ông ngoại lợi hại, sẽ đến cứu con!”
Anh ép lặp lặp câu hết đến khác.
“Con gì hết, con gì hết, của con là Vương Tố Quân, con một ông ngoại đại hùng lợi hại, ông nhất định sẽ đến cứu chúng con!”
Ngày hôm đó, bố ngừng , dỗ dành , dụ dỗ , đ.á.n.h , hỏi chuyện .
“Cháu là ai, cháu tên là gì? Mấy tuổi ?”
“Cháu tên là Tống Diệu Tổ, năm nay…..”
Lời còn xong, lòng bàn tay đ.á.n.h một thước.
“Nào, đừng sợ, cho , cháu tên là gì? Năm nay cháu mấy tuổi ? Bố tên là gì?”
“Cháu tên là Tống….”
“Chát~”
“Hu hu hu hu……”
“Con , nhớ kỹ lời bố , cho dù khác dỗ dành con thế nào, hỏi con , cũng .”
……
Anh một ngày một đêm, nửa đêm còn kéo dậy, hỏi tên là gì.
Lúc sắp phát điên , miệng ngừng lặp lặp , “Cháu , cháu , cháu chỉ nhớ cháu tên là Vương Tố Quân, cháu một ông ngoại đại hùng lợi hại, ông ngoại sẽ đến cứu chúng cháu, hu hu hu…..”
Ngày hôm , bố đưa về cái làng chài nhỏ đó, một đàn ông mặc quân phục khí thế oai hùng chạy ôm chầm lấy .
Anh sợ hãi hét lên kinh hoàng, “Cháu , cháu gì hết, cháu chỉ cháu tên là Vương Tố Quân, cháu một ông ngoại đại hùng lợi hại, ông ngoại sẽ đến cứu chúng cháu, cháu sợ, cháu sợ.”
Người đàn ông đội trời đạp đất đó, , ngay tại chỗ liền đỏ hoe hốc mắt.
Bố và hề ngoảnh đầu mà rời .
Sau đó một thời gian dài, bất kể là ai đến gần , bất kể là ai chuyện với , thậm chí bất kể khác gì.
Anh đều mang vẻ mặt hoảng sợ lặp , “Cháu , cháu , cháu chỉ cháu tên là Vương Tố Quân, cháu một ông ngoại đại hùng lợi hại, ông ngoại sẽ đến cứu chúng cháu~”
Sau đưa đến Kinh Đô, đưa khám bác sĩ, đó còn ai nhắc đến chuyện mặt nữa.
Anh một cái tên mới, tên là Vương Cảnh Đào, còn bố , nhưng ông ngoại bà ngoại, nhiều chú, chị em.
Ban đầu hiểu, thậm chí một thời gian dài, đều mơ thấy bố cần nữa lúc nửa đêm, lóc giật tỉnh dậy từ trong mộng.
đợi khi dần dần lớn lên, hiểu sự hy sinh và bất đắc dĩ của bố .
Bao nhiêu năm nay, và bố cốt nhục chia lìa.
Bao nhiêu năm nay, tận trung tận hiếu mặt ông bà ngoại, là để nhiều năm trả cái tên Vương Cảnh Đào cho khác.
Cả nhà họ Tống bọn họ, trả một cái giá quá đắt.
Nghĩ đến hồ sơ của Tống Cảnh Chu hôm nay, ở mục tên từng dùng ba chữ Tống Diệu Tổ.
Ánh mắt Vương Cảnh Đào tối sầm , lẽ cũng nên một chuyến đến phía nam tỉnh Tương .