Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 283: Màn Kịch Hiếu Thảo Và Những Phong Bao Lì Xì

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:08:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Tương Tương vẫn luôn giấu giếm một đôi con cái về xuất của Tô Nghị.

 

Hơn nữa, bà vô cùng tin tưởng vững chắc rằng, đại thương gia vùng Tây Bắc - Tô gia khả năng đem bộ gia sản quyên góp hết.

 

Tô Nghị nhất định còn cất giấu kho báu to lớn do tổ tiên để !

 

Tương truyền, khi đó nhà Tô gia ở đều là kiểu tam tiến tam xuất (ba sân ba lớp nhà), trong nhà nô bộc thành đàn, còn nuôi cả lính hộ vệ.

 

Chỉ riêng tài sản Tô Nghị quyên góp cũng đủ để ông lập công nhất đẳng bao nhiêu !

 

Cho nên bọn họ nhất định thể để Tô Trường Khanh so bì xuống .

 

Lúc cái Tô Nghị cần nhất là gì? Chắc chắn là tiền!

 

Dệt hoa gấm vĩnh viễn bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!

 

Hai em c.ắ.n răng, mỗi lì xì cho Tô Nghị một phong bao 66 đồng!

 

Lý Nguyệt Nương Tô Trường An và Tô Mỹ Phương cầm phong bao lì xì từ trong phòng , đôi mắt hưng phấn sáng rực lên.

 

“Bố, năm mới chúc bố thể khỏe mạnh, vạn sự như ý!”

 

Tô Trường An dâng lên phong bao lì xì dày cộp cho Tô Nghị, đó rút một cái khác đưa cho Tần Tương Tương!

 

“Mẹ, cũng chúc năm mới vui vẻ, hạnh phúc an khang!”

 

Tô Mỹ Phương theo trai, cũng học theo vài câu cát tường!

 

Lý Nguyệt Nương khỏi cảm thán: “Chao ôi, quả nhiên trưởng thành , hiểu chuyện quá!”

 

Tần Tương Tương vẫn là đầu tiên Lý Nguyệt Nương khen con , cổ ngẩng cao, đắc ý thôi!

 

Tô Nghị sờ sờ độ dày của phong bao lì xì, cũng vui đến mức mắt híp thấy . Ông lâu lắm tiền tiêu vặt.

 

Quỹ đen cũng đào rỗng , hiện tại thật sự là hút một điếu t.h.u.ố.c cũng tiếc, dám hút hết một .

 

Hút vài cho đỡ thèm, lập tức dập , để dành hút tiếp!

 

“Con ngoan, đều là con ngoan!”

 

“Bố cũng bắt đầu hưởng phúc của các con !”

 

Lý Nguyệt Nương vẻ mặt hâm mộ Tần Tương Tương, thỉnh thoảng hai câu ca ngợi, khí ngược trở nên một phái dung hòa!

 

Tô Nghị cảnh tượng hiền con hiếu mắt, trong lòng là vui mừng.

 

Nếu thể vẫn luôn như , ông đều thể càng già càng dẻo dai, an hưởng tuổi già. Cho dù là khi trăm tuổi, ông cũng thể nhắm mắt an tường mà !

 

Tô Kim Đông trường dùng hành động để giải thích cho thế nào gọi là “thùng cơm”. Tất cả đều đang đắm chìm trong toan tính của riêng , chỉ một ăn như thể thả từ nhà lao.

 

Tô Nghị cháu đích tôn ăn khỏe như , còn vui hơn cả ăn bụng.

 

Lý Nguyệt Nương cùng Tô Nghị ôn một phen về sự vinh hoa phú quý của Tô gia năm đó.

 

Trong nhà hầu kẻ hạ, cửa tùy tùng, sản nghiệp Tô gia trải rộng, cùng với các loại kỳ trân dị bảo, cuộc sống xa hoa lãng phí.

 

Nghe mà ba con Tần Tương Tương mắt đều đỏ lên. Tô Mỹ Phương cùng Tô Trường An vốn đang đau lòng cái phong bao lì xì, hiện tại hận thể m.ó.c t.i.m để lấy lòng Tô Nghị.

 

Ăn uống no say xong, Lý Nguyệt Nương sắc trời, chuẩn rút lui.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-283-man-kich-hieu-thao-va-nhung-phong-bao-li-xi.html.]

Bà nắm tay Tần Tương Tương, vẻ mặt tỷ tình thâm.

 

“Tương Tương , nhiều năm như , may mà cô!” Nếu , cuộc sống của buồn chán bao nhiêu!

 

Tần Tương Tương vẫn là đầu tiên hòa hợp với Lý Nguyệt Nương như thế, nhớ tới 20 năm qua đối chọi gay gắt, cũng là cảm khái nhiều.

 

Lý Nguyệt Nương lên: “Chúng cũng cần về , cảm ơn chiêu đãi, vất vả cho Tương Tương quá!”

 

“Không vất vả, vất vả, thêm một lát nữa ?”

 

Tần Tương Tương Lý Nguyệt Nương hồi ức về sự phồn hoa của Tô gia đến say mê, còn moi thêm chút tin tức.

 

“Thôi, tuổi lớn , chịu nổi nữa, về nghỉ ngơi thôi.”

 

Lý Nguyệt Nương xong, từ trong túi rút hai cái phong bao lì xì phân biệt đưa cho Tô Mỹ Phương cùng Tô Trường An.

 

“Bác cả tiền gì, các cháu đừng chê ít nhé!”

 

Tô Trường An vẻ mặt ngơ ngác Tần Tương Tương.

 

Tần Tương Tương cũng hiểu . Bà già Lý Nguyệt Nương chẳng lẽ đầu óc đột nhiên Phật Tổ cảm hóa? Bắt đầu thiện lương ?

 

Chờ Tô Trường An cùng Tô Mỹ Phương nhận phong bao lì xì xong, Tô Kim Đông liền hai mắt tỏa sáng chằm chằm Tô Nghị cùng Tần Tương Tương.

 

Ánh mắt rõ ràng : Đến lượt cháu !

 

Tô Nghị thấy Tần Tương Tương mãi động tĩnh, chỉ thể móc ba cái phong bao lì xì , chuẩn mở rút lấy hai đồng tiền cho Tô Kim Đông tiền mừng tuổi.

 

Không đợi ông mở phong bao , bàn tay to của Tô Kim Đông nhanh như tia chớp vung qua, giật lấy bộ.

 

“Cảm ơn ông nội, chúc ông nội sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy đàn, hạnh phúc an khang, thọ tỷ Nam Sơn...”

 

“Cái ~ á... Ta, , cháu ngoan, lòng .”

 

Mấy cái phong bao lì xì dày cộp cả một xấp đấy, Tô Nghị đau lòng thôi, nhưng trường hợp ông cũng ngại đòi !

 

Chỉ thể đem tiếng kinh hô mới khỏi miệng nuốt trở về, khô khốc vài câu.

 

Tô Kim Đông vuốt độ dày của phong bao, khỏi cảm thán Tô Mỹ Phương cùng Tô Trường An thật là đủ hào phóng!

 

Không chờ Tô Nghị hồn, tay mất cái phong bao lì xì còn !

 

“Ơ, ơ kìa ~”

 

“Ông nội, cháu mặt Thanh Từ chúc tết ông luôn, tiền lì xì của Thanh Từ cháu sẽ gửi cho nó, cảm ơn ông nội!”

 

Tô Nghị còn gì, Lý Nguyệt Nương liền vỗ một cái bốp đầu Tô Kim Đông.

 

“Vội cái gì, ông nội mày còn thể thiếu phần của Thanh Từ ?”

 

“Hiện tại hàng cháu cũng chỉ một đứa cháu gái, một đứa cháu trai, ông nội thì chính ăn cũng sẽ ưu tiên cho các cháu !”

 

“Kìa, Tương Tương, mắt cô thế?”

 

“Nghe mắt trái giật là tài, mắt giật là tai. Cô giật mắt , gần đây cẩn thận một chút đấy.”

 

“Chúng về đây, cần tiễn, cần tiễn!”

 

Không đợi hồn, Lý Nguyệt Nương liền lôi kéo Tô Kim Đông mất.

 

 

Loading...