Tô Thanh Từ trừng lớn mắt: “Gì cơ?”
Tống Cảnh Chu chút hối hận vì sướng miệng nhanh quá, vội vàng bổ cứu:
“Bà già đó tâm địa đen tối, còn nhiều, phiền c.h.ế.t .”
“Sau khi tam cô mất, mấy đứa con ở tay bà chẳng ngày nào yên .”
“Anh cũng tùy tiện bắt nạt khác, mà, thể nhịn nữa mới…”
Tô Thanh Từ “chụt” một cái lên má Tống Cảnh Chu.
“Làm lắm!”
“Có đôi khi, học cách từ chối khác, học cách ăn miếng trả miếng, bọn họ ngược sẽ tôn trọng , thậm chí sợ hãi .”
“Quang Tông Diệu Tổ , nhiều lúc vô tình một chút cũng chẳng gì sai cả.”
Tống Cảnh Chu đang căng thẳng, hình tức khắc thả lỏng, ngón cái và ngón trỏ nhéo nhẹ lên má Tô Thanh Từ.
“Người thì bé tí mà đạo lý thì một bộ một bộ.”
“Ơ, hình như thịt .”
“Thật á?”
Tô Thanh Từ rút tay về, hai tay nâng n.g.ự.c ướm thử về phía .
“Đâu ?”
Tống Cảnh Chu nhếch môi bất đắc dĩ, chậm rãi dựa sát Tô Thanh Từ: “Hay là để giúp em ướm thử xem nhé?”
Tô Thanh Từ sửng sốt, hai má nóng bừng, đó vẻ mặt “bà đây dễ chọc”, liếc xéo .
“Khụ khụ, bảo là má em thêm chút thịt.”
“ mà cũng thể chỉ mặt thịt, cả đều thịt mới .”
Tống Cảnh Chu nắm lấy bàn tay nhỏ của Tô Thanh Từ mân mê, lúc thì đếm vân tay, lúc thì xem tướng tay. Hai sưởi ấm, chim chuột một hồi lâu, bong bóng màu hồng bay ngập cả căn phòng.
“Chín cái hoa tay, mười cái hoa tay, xin ăn cả đời… Ha ha ha ~”
“Em giỏi thật đấy, ngón áp út hai bên tay đều hoa tay, trời sinh phú quý!”
Tô Thanh Từ khó giấu niềm vui trong mắt: “Quang Tông Diệu Tổ ơi, thế tính là tuyên truyền mê tín dị đoan ?”
“Sao nào? Em còn dám tố cáo chắc?”
“Chỗ bọn chẳng thế. Ở quê câu: Một hoa nghèo, hai hoa giàu, ba hoa bốn hoa bán đậu phụ, năm hoa sáu hoa mở tiệm cầm đồ, bảy hoa tám hoa…”
Bùm bùm… Tiếng pháo nổ bên ngoài cửa sổ át tiếng chuyện.
Tống Cảnh Chu ngẩng đầu ngoài: “Đến giờ , đây là tiếng pháo báo hiệu khai tiệc.”
Tô Thanh Từ vội vàng dậy: “Đi , mau chiếm chỗ thôi. Em cùng bàn với , mấy bà thím ở quê tranh đồ ăn ghê lắm.”
“Không vội, theo lý thì sẽ một bàn dành riêng cho chúng , dù bây giờ chúng cũng coi như là cán bộ trấn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-270-hoa-tay-phu-quy-su-co-chuot-cong.html.]
“Thanh Từ, Thanh Từ, tớ ở đây !”
Tiêu Nguyệt Hoa tìm Tô Thanh Từ từ sớm, lúc thấy cô theo Tống Cảnh Chu liền nhảy cẫng lên vẫy tay.
Thẩm Xuân Đào đang ở cửa ngó nghiêng cũng theo ánh mắt Tiêu Nguyệt Hoa, nụ mặt khựng một chút.
“Thanh Từ ~”
“Chị Xuân Đào, chị cũng đến ?”
Thẩm Xuân Đào hạ giọng: “Trong đội hầu như hộ nào cũng đến gửi tiền mừng, đây là hỉ sự nhà Đại đội trưởng mà.”
“Thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức cũng đến hết .”
Thẩm Xuân Đào chỉ mấy cái bàn trong nhà và ngoài sân: “Nhìn thấy , mười mấy bàn đấy.”
“Còn chắc chỗ .”
Tô Thanh Từ các xã viên đang tán gẫu bên cạnh, tò mò hỏi: “Trong đội phần lớn xã viên đều phân gia, ít nhà mười mấy hai mươi miệng ăn, tiền mừng theo giá thị trường cũng chỉ 5 hào, cỗ bàn cũng thể quá sơ sài, thế thì nhà Đại đội trưởng chẳng lỗ đến mức còn cái quần đùi mà mặc ?”
“Đâu nghiêm trọng như em . Trong đội ăn cỗ chắc chắn thể cả nhà kéo đến , cơ bản đều là chủ gia đình đại diện ăn, cùng lắm là ai thương con thì dắt theo một hai đứa nhỏ.”
“Trẻ con bưng bát ăn là , cũng chiếm chỗ .”
“Nhà nào chẳng lúc việc hiếu hỉ, nếu ai cũng thế thì loạn ?”
“Hơn nữa khác đến uống rượu, bản cũng vài phần ý tứ lấy lòng Đại đội trưởng, nếu cả nhà kéo đến, chẳng rõ ràng là mượn cơ hội ăn chực ?”
“Chỉ họ hàng thiết mới cả nhà, nhưng tiền mừng của họ hàng thì khác.”
“Còn một đến giúp việc, những mới ăn cỗ.”
Thẩm Xuân Đào ghé sát Tô Thanh Từ thì thầm: “Chủ nhà hào phóng thường sẽ dư một ít thức ăn, chờ ăn xong tiệc, biếu cho những trong thôn đến giúp đỡ một bát thức ăn để cảm ơn.”
“Dù chị đến đây mấy năm nay, trong đội đều như thế cả, nhưng cũng thể vơ đũa cả nắm, mỗi nơi phong tục mỗi khác.”
“Thanh Từ, Thanh Từ, đừng nữa, mau , lát nữa là lên món đấy.”
Thẩm Xuân Đào kéo tay Tô Thanh Từ định cái bàn phía .
Tô Thanh Từ mấy gã đàn ông và phụ nữ lực điền ở bàn đó, vội vàng xua tay.
“Chị Xuân Đào, chị , Đội An phòng bọn em hình như sắp xếp bàn riêng , lát nữa ăn xong em tìm chị chơi.”
Tô Thanh Từ xong vội vàng về phía Tống Cảnh Chu.
“Tiêu Nguyệt Hoa, cô cũng chen đây thế?”
Lúc bàn Tống Cảnh Chu, Vương Đại Chùy, Vương Quốc Khánh, Phùng Kiến Quân và Tiêu Nguyệt Hoa.
“Sao thể đến? vốn dĩ cũng là đội viên Đội An phòng, chẳng qua hiện tại đang nghỉ phép thôi.”
“Hơn nữa cái bàn chẳng tám , chiếm chỗ của ai .”
“Cho dù để dành cho Tứ Thanh một chỗ, thì vẫn còn thừa hai chỗ mà.”
Tiêu Nguyệt Hoa xong, ánh mắt dừng mặt Vương Quốc Khánh một chút, như nhớ điều gì, dậy quanh quất.