“Cô thật sự về nhà họ La, bất quá hình như cô m.a.n.g t.h.a.i .”? Cô đây là dẫm vận cứt ch.ó gì thế ?
“Mang thai?”
“ , hôm qua thấy cô trốn đống củi nôn thốc nôn tháo, giống hệt bộ dạng nghén ngẩm của lúc !”
Tô Thanh Từ mở to hai mắt, nghĩ đến những lời Trần Hải Anh lúc giao phòng ở Điểm thanh niên trí thức, trong lòng đều cảm thấy nghẹn khuất cho cô .
Thời gì phá t.h.a.i đau. Hơn nữa La Trí Sơn xảy loại chuyện , thanh danh hỏng bét, là đời vợ hai, đá văng vấn đề sính lễ thì tìm vợ mới, cũng chắc tìm cô nương nhà lành.
Nhà họ La hẳn là sẽ dễ dàng để Trần Hải Anh bỏ đứa bé .
Vậy cả đời của cô ... Đường Lệ Bình cái đồ ch.ó c.h.ế.t cũng quá hại .
“Thế Lưu Quần Phúc ? Có ầm ĩ với Trần Tú Hương ?”
Tiêu Nguyệt Hoa đặt cái rổ lên bàn việc của Đội An phòng, thuần thục xách ấm nước nóng bên cạnh rót nước cho .
“Không nháo, cho nên mới , Trần Tú Hương thật đúng là .”
“Đều nháo thành cái dạng mà Lưu Quần Phúc còn che chở cô .”
“Lúc lên đài tiếp thu giáo d.ụ.c, kiểm điểm tỉnh , xin , Lưu Quần Phúc đều cùng một chỗ che chở cho cô đấy.”
“Hơn nữa còn rêu rao trong đội, cái gì mà ai cũng lúc sai.”
“Nói cái gì mà cuộc đời, dù chính là đừng quá đáng.”
Trần Tú Hương tuy rằng chịu xử phạt, nhưng Tô Thanh Từ một chút cũng thương hại cô .
Đó là cô đáng đời. Cô ít nhất còn một Lưu Quần Phúc rời bỏ ở bên cạnh.
Vương Sơn Cờ và Lưu Nguyên Sóng cũng che chở.
Chỉ phụ nữ tính tình quái gở cao ngạo, khó ở chung ...
Bất quá mỗi mỗi mệnh, loại chuyện cô cũng chỉ thể lén cảm thán một phen thôi.
Cùng Tiêu Nguyệt Hoa bát quái một trận, theo cô nàng phòng tài vụ lĩnh lương, Tô Thanh Từ quàng khăn tuần tra.
Bên trong bưu cục, Lưu Ân Vũ thấy bóng dáng quen thuộc bên ngoài, vội vàng dậy.
“Đội trưởng Tô, từ từ ~ Đội trưởng Tô.”
“Đội trưởng Tô ~”
Tô Thanh Từ đầu : “Đồng chí Lưu? Gọi ?”
Lưu Ân Vũ thẹn thùng : “ , Đội trưởng Tô, thư và bưu kiện của cô .”
Tô Thanh Từ sửng sốt. Lần cô gửi cho Kinh Đô và huyện X hai đợt vật tư, bao lâu liền nhận 200 đồng do Lý Nguyệt Nương gửi .
Bà cụ ở Kinh Đô cũng nguồn thu nhập, Tô Thanh Từ cũng 200 đồng bà móc ở .
cô thật sự cảm nhận tấm lòng yêu thương chân thành của bà cụ.
Vì thế cuối tháng 11, Tô Thanh Từ gửi cho bà một túi lớn thịt heo muối, thịt khô, lạp xưởng, bột mì, đường đỏ các loại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-258-tin-don-mang-thai-va-anh-mat-tu-than.html.]
Hai bà cháu cách xa ngàn dặm, thư từ qua thường xuyên, nửa năm xuống , đảo thật đúng là bồi dưỡng tình cảm bà cháu thắm thiết.
Lần , chẳng lẽ bà cụ gửi cái gì tới?
Tô Thanh Từ xoay theo Lưu Ân Vũ bưu cục, cũng chú ý tới Tống Cảnh Chu đang vẫy tay với ở đằng xa.
Thủ tục lưu trình một lượt, cô nhận một phong thư thật dày và một cái bưu kiện nhỏ.
Tô Thanh Từ dùng tay xách thử thấy khá nặng, xem địa chỉ gửi, thật đúng là từ Kinh Đô gửi tới.
“Đội trưởng Tô, bưu kiện nặng, để đưa đến Đội An phòng cho cô nhé, dù đang rảnh rỗi.”
“Không cần phiền toái, cần phiền toái!”
“Không việc gì việc gì, cũng xa mà.”
“ , đây là đơn vị chúng phát phúc lợi, vặn gặp gỡ, cô nếm thử xem.”
Lưu Ân Vũ xong liền nhét lòng Tô Thanh Từ một quả táo to.
“Không , quá tốn kém, chị Hoàng , các một cũng mới phát bốn năm quả.”
“Không việc gì, đều quen cả khách sáo cái gì!”
Lưu Ân Vũ xong nhanh nhẹn xách bưu kiện đẩy cửa . Vừa bước khỏi cửa, lúc đối diện với ánh mắt t.ử thần của Tống Cảnh Chu...
Nụ mặt nháy mắt đông cứng .
“Đây là đang gì thế?”
“Tiểu Từ Từ, bưu kiện xách nổi cũng gọi , em xem còn phiền toái đồng chí Lưu giúp em đưa.”
Tô Thanh Từ Tống Cảnh Chu đang như , cả nổi da gà.
Tiểu Từ Từ cái khỉ gió .
Lưu Ân Vũ hổ : “ lúc cũng đang rảnh, bưu kiện khá nặng, liền bảo giúp đưa qua đó.”
“Ái chà, thật là quá cảm tạ đồng chí Lưu.”
“Đồng chí Lưu thật là chân thành nhiệt tình, thích giúp đỡ , đưa than ngày tuyết, giống như ánh mặt trời chiếu khắp nơi, ấm áp rọi xuống nhân gian ~”
“Cậu chính là đóa hoa hướng dương của nhân gian, ấm áp chiếu rọi , và em .”
Tống Cảnh Chu vỗ tay một cái, cảm động thôi: “Ui chao, nhất định một bức thư cảm ơn gửi bưu cục để khen ngợi đồng chí Lưu mới .”
Lưu Ân Vũ vẻ mặt cứng đờ: “Ấy, cần, cần, vì nhân dân phục vụ, đây đều là việc nên .”
“Cần chứ, nhất định , tinh thần của đồng chí Lưu cần thiết phát huy quang đại, cho lãnh đạo và Đảng , cũng để cho càng nhiều học tập mới .”
Tô Thanh Từ hổ Tống Cảnh Chu những lời chua loét , vội vàng cắt ngang hai .
“Khụ khụ khụ, cái đồng chí Lưu, thật là quá cảm tạ . Hiện tại đối tượng của tới , để giúp xách là , còn đang trong giờ việc, phiền nữa.”
Lưu Ân Vũ Tô Thanh Từ , hổ đặt bưu kiện xuống.
Tô Thanh Từ thấy Tống Cảnh Chu như chằm chằm , vội vàng cầm quả táo trong tay nhét trả lòng Lưu Ân Vũ.