Như sẽ hao hụt nhiều, 400 cân khoai lang tươi 200 cân khoai lang khô là lắm .
200 cân thóc xát vỏ , cũng chỉ tầm 150 cân gạo, ngô hạt thì đúng là thật chất thật lượng.
Tính như , lương thực thực tế đến tay cũng đến 700 cân.
Thời buổi thiếu thốn dầu mỡ , một trưởng thành lao động chân tay một ngày ăn một cân lương thực no bụng thì còn xa mới đủ.
Huống chi sức ăn của Tiêu Nguyệt Hoa còn lớn hơn bình thường.
Chỗ lương thực bữa nào cũng ăn no, hai vợ chồng cũng chỉ ăn tầm hơn nửa năm một chút.
"Mày đây là vì giữ tiền mặt nên lấy đủ lương thực ?"
Tô Thanh Từ lắc đầu, nông dân lụng vất vả cả năm, khi ăn no quả nhiên chẳng còn dư bao nhiêu.
Ngay cả Tiêu Nguyệt Hoa và Phùng Kiến Quân coi là cực kỳ chăm chỉ, ăn no xong cũng chẳng dư mấy đồng, trừ chi tiêu hàng ngày, chậc chậc chậc...
"Tao còn đang bảo sổ sách còn dư hơn 46 đồng, mày mà lấy đủ lương thực cho cả năm thì nợ nần là may !"
Tiêu Nguyệt Hoa hề hề: "Thanh Từ, mày thông minh thật đấy."
"Chỗ tao chuẩn đại khái đủ cho hai vợ chồng tao ăn trong 8 tháng."
"Vậy còn bốn tháng còn thì ?"
Tiêu Nguyệt Hoa đảo mắt như chuột trái , hạ giọng : "Về nhà đẻ tao mà khuân."
Tô Thanh Từ kinh ngạc: "Không thể nào, mày á?"
Tiêu Nguyệt Hoa trừng mắt: "Sao thể khuân?"
"Trước khi gả cho Kiến Quân tao còn hơn một ngàn công điểm ở nhà đẻ đấy, đổi tiền cũng hơn 50 đồng. Tao đòi tiền thì đừng hòng, bố tao với thằng Tiêu Long, Tiêu Kiếm chắc chắn đời nào chịu nhả ."
"Bọn họ gật đầu, Đại đội trưởng và kế toán cũng sẽ đồng ý đưa cho tao."
"Thế nên tao giữ tiền của , vặn sang năm tao sinh con, trong tay chút tiền phòng ."
"Hai tháng nay tiền lương bên đội an phòng đều dùng để trả nợ cho mày , năm nay trả hết nợ cho mày xong, trong tay bọn tao đúng là một xu cũng ."
"Chờ tao ăn hết lương thực, tao cũng đẻ xong , lúc đó sẽ sợ đ.á.n.h nữa. Bố tao bọn họ mà cho tao khuân lương thực, tao sẽ trộm chìa khóa về bổ toang cái cửa kho lương ."
Tiêu Nguyệt Hoa tính toán, chờ chia xong 46 đồng dư sổ sách, cộng thêm việc trấn biểu hiện nên thể công nhân chuyển chính thức, mỗi tháng thể cầm về hơn 21 đồng.
Nếu trong nhà thể bớt một ăn, kiếm phần ăn cho hai , cô và Phùng Kiến Quân tiết kiệm một chút...
Sang năm là thể để dành 200 đồng, đến lúc đó thể sắm cho một món đồ lớn.
Cô nàng dường như thấy chiếc xe đạp đang vẫy gọi .
Tiêu Nguyệt Hoa đến mức đôi mắt đậu xanh híp tịt : "Thật đúng là giống như thầy giáo , cuộc sống tràn ngập ánh mặt trời."
Tô Thanh Từ nhắc nhở: "Tiểu Hoa Hoa, mày quên mất một chuyện ?"
Tiêu Nguyệt Hoa giật một cái, nháy mắt cảnh giác lên.
"Tao quên chuyện gì? Tiền của tao đều trả hết nhé, giấy nợ vẫn là do tao tự tay xé đấy."
"Mày đừng hòng lừa tao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-234-ke-hoach-dao-mo-nha-me-de.html.]
"Tao chuyện đó."
"Vậy tao còn quên chuyện gì?"
"Nửa năm đầu tuy mày việc ở nhà đẻ, nhưng mày cũng ăn ở nhà đẻ mà..."
"Mày đừng bậy, tao ăn là ăn công điểm tao kiếm từ năm ngoái."
"Mày xem lương thực tao chia bây giờ, chẳng là để sang năm ăn ?"
"Vậy năm ngoái mày ăn cái gì?"
"Đó là do tao kiếm từ năm ."
Tô Thanh Từ nghẹn lời, hình như cũng chút đạo lý...
sáu tháng cuối năm mày gả cho Phùng Kiến Quân, ăn lương thực tạm ứng của đội, chẳng vẫn còn nợ hơn ba mươi đồng ?
Cái ông Tiêu Toàn Quý và bà Tiêu Tam Anh rốt cuộc là tạo nghiệp lớn đến mức nào mới thể sinh một nhân tài như Tiêu Nguyệt Hoa thế ?
Nghĩ đến chuyện chia cá buổi sáng, Tô Thanh Từ tò mò hỏi: "Cá của mày lấy ?"
"Chưa lấy, nhưng Kiến Quân nhận phần ở bên điểm thanh niên trí thức ."
"Cá bên nhà đẻ tao, tao chờ bọn họ xong xuôi mới sang lấy."
"Mày , chị dâu tao cá khô hun khói là tuyệt kỹ một tay đấy."
"Cá hun khói xong, chẳng cần nấu, trực tiếp xé ăn là thể nuốt trôi cả lưỡi vì ngon."
Nhìn Tiêu Nguyệt Hoa vẻ mặt hưng phấn, Tô Thanh Từ rốt cuộc hiểu một đạo lý.
Chỉ cần bạn đạo đức, tố chất, điểm mấu chốt, là thể tận hưởng cuộc sống hạnh phúc thiếu đạo đức.
Tiêu Nguyệt Hoa sống sung sướng như là nguyên nhân cả.
"Thanh Từ, phụ tao một tay ."
"Nhiều như , tao giúp mày kiểu gì? Đối tượng của tao còn chẳng nỡ để tao việc , tao thể giúp mày khiêng đống đồ nặng thế á?"
Nói , Tô Thanh Từ dùng tay kéo thử cái bao tải đựng khoai lang to tướng: "Với cái thể nhỏ bé của tao, bao tải đè c.h.ế.t tao mất."
Tiêu Nguyệt Hoa mười mấy bao tải to dựa tường, ánh mắt nhanh ch.óng tìm kiếm trong đám đông.
Tốc độ chia lương thực cũng chậm, hiện tại sắp đến lượt nhà họ Tiêu cân lương thực.
Tiêu Nguyệt Hoa theo bản năng về phía đầu hẻm phía , quả nhiên, cuối con đường nhỏ, Tiêu Cúc Hương đang kéo một chiếc xe đẩy tay, bước với dáng điệu "lục bất nhận" ( nhận ) hùng hổ tiến về phía .
"Có , Thanh Từ, mày trông đồ cho tao, tao tìm lao động miễn phí ."
Tiêu Nguyệt Hoa chào một tiếng lạch bạch chạy về phía Tiêu Cúc Hương.
Tiêu Cúc Hương thấy bà chị cả chạy tới, nháy mắt cảnh giác, kéo xe đẩy tay lùi hai bước theo bản năng.
"Chị... chị gì?"
"Chị gì?"
"Đồ giáo d.ụ.c, chị cũng gọi ?"