Thập Niên 70: Bạch Phú Mỹ Xuống Nông Thôn Bị Trai Quê Quấn Lên - Chương 145: Ăn Dưa: Tiêu Nguyệt Hoa Có Bầu, Dư Chính Bảo Bị Phế

Cập nhật lúc: 2026-03-24 21:07:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn ngả dựa lưng bò, dùng tấm lưng rộng của đè c.h.ặ.t bức thư lên bụng con bò.

 

Tô Thanh Từ nghiêm mặt: “Tránh .”

 

“Nhanh lên, còn xong .”

 

Bàn tay cô đẩy nhẹ : “Không dậy đúng ?”

 

Tống Cảnh Chu đỏ mặt, lúng túng Tô Thanh Từ.

 

Hắn căng da đầu đáp: “, dậy.”

 

“Cái gì? rõ.”

 

Tống Cảnh Chu tránh ánh mắt của Tô Thanh Từ: “Anh đúng, dậy.”

 

Tô Thanh Từ cạn lời trời: “Cút ~”

 

Trái tim Tống Cảnh Chu thắt , hét lên: “Anh xin !”

 

“Xin , sai , về nhất định rút kinh nghiệm, bao giờ chuyện khiến em tức giận nữa.”

 

“Xin đồng chí Tô đại nhân đại lượng, đừng so đo với .”

 

Tống Cảnh Chu rống xong một , trái tim như treo ở cổ họng, khẩn trương Tô Thanh Từ.

 

“Ừ.”

 

Ừ?

 

Ý là ?

 

Rốt cuộc là tha thứ tha thứ, cũng dám hỏi .

 

“Ngày mai là ngày đầu tiên , buổi sáng chúng cùng tập hợp ở gốc cây hòe lớn nhé.”

 

“Ừ.”

 

“Anh một bí mật.”

 

Tô Thanh Từ đang đập muỗi thì tay khựng , nghĩ đến chuyện hôm qua suy nghĩ hậu quả mà lôi quả sầu riêng .

 

Cô khẩn trương hỏi: “Bí mật gì?”

 

Tống Cảnh Chu thấy Tô Thanh Từ rốt cuộc cũng chịu chuyện với , tảng đá trong lòng lập tức rơi xuống đất.

 

“Tiêu Nguyệt Hoa hình như m.a.n.g t.h.a.i , nhưng chính cô vẻ còn .”

 

“Cái gì? Tiêu Nguyệt Hoa mang thai?”

 

“Cô còn , ?”

 

“Thì hôm chúng về , thấy cô bưng cái bát bên đường hóng chuyện, Mẹ Liền Thuận chuyện trong bát con cá con mà cứ buồn nôn mãi.”

 

“Hôm qua cô ghé cửa nôn thốc nôn tháo.”

 

“Còn bảo là đậu que nấu chín nên trúng độc .”

 

Tô Thanh Từ lập tức nổi hứng thú "ăn dưa", ân oán tình thù của hai vứt đầu.

 

“Nếu thật sự mang thai, thì chuyện vui đây.”

 

“Tên Phùng Kiến Quân cũng đấy chứ, vì công việc mà liều mạng thật.”

 

“Ha ha ha, cũng Tiêu Nguyệt Hoa chuyện sẽ biểu cảm gì.”

 

“Khó khăn lắm mới chính thức, giờ mang thai, ha ha ha.”

 

“Thế thì đúng là đại oan gia.”

 

Tống Cảnh Chu thấy Tô Thanh Từ hăng say hóng chuyện, vội vàng thả thêm một quả b.o.m nữa.

 

“Còn một việc nữa.”

 

“Dư Chính Bảo phế .”

 

Tô Thanh Từ vẻ mặt khiếp sợ: “Vãi chưởng, vị thiên binh thiên tướng nào thế?”

 

“Đây quả thực là trừ hại cho dân mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-145-an-dua-tieu-nguyet-hoa-co-bau-du-chinh-bao-bi-phe.html.]

 

Tống Cảnh Chu nhanh ch.óng lục lọi kho tàng tin đồn trong đầu.

 

Nhớ đến chuyện tối qua Lưu Tứ Thanh chạy đến nhà oán giận việc dượng dây dưa với nhà họ Dư, tiếp tục :

 

“Còn một việc nữa.”

 

“Đường Lệ Bình hình như điên .”

 

“Anh cứ c.h.é.m gió , về mấy ngày nay ngày nào chẳng ở cùng một cái đại viện với cô , cô điên ?”

 

“Thật đấy, hôm qua Lưu Tứ Thanh tìm tố khổ .”

 

“Nó bảo mụ Dư ở nhà nó lóc đòi sống đòi c.h.ế.t cả buổi, bảo dượng để Đường Lệ Bình bước cửa nhà họ Dư.”

 

“Bảo là Đường Lệ Bình ở Cách Ủy Hội kinh hách quá độ nên thần kinh thác loạn .”

 

“Hình như là sáng hôm qua, nhà họ Dư mời Đường Lệ Bình ăn cơm cũng để bàn chuyện hôn sự.”

 

“Kết quả Đường Lệ Bình trực tiếp khống chế mà phát điên, chẳng những bò lên bàn cơm vệ sinh, mà còn suýt nữa tiễn mụ Dư về chầu trời.”

 

Tô Thanh Từ nghĩ liền chuyện là thế nào.

 

“Đường Lệ Bình chắc là cam lòng nhà họ Dư nên giả vờ đấy.”

 

đoán, chuyện của Dư Chính Bảo ?”

 

“Nhà họ Dư ngu đến mức , chuyện thế mà cũng nghĩ ?”

 

“Cái thì rõ, nhưng Lưu Tứ Thanh kể , hình như mụ Dư lúc đầu cũng nghi ngờ như .”

 

Đường Lệ Bình vội vã nhà họ Dư, bảo là chịu đủ lời tiếng bên ngoài .”

 

“Chủ động thúc giục nhà họ Dư mau ch.óng tổ chức hôn sự.”

 

“Lợi hại, đây rõ ràng là kế 'lấy lùi tiến'.”

 

còn tưởng Đường Lệ Bình nhận mệnh , hóa là còn hậu chiêu ?”

 

“Dù em cũng cẩn thận một chút, thanh danh cô nát bét , đừng để cô tìm cơ hội chơi em.”

 

“Yên tâm , vẫn luôn đề phòng cô mà.”

 

Tống Cảnh Chu chằm chằm Tô Thanh Từ: “Em bảo chúng nên đẩy cô một cái nữa ?”

 

Tô Thanh Từ lắc đầu: “Đường Lệ Bình hiện tại dồn đường cùng, con thỏ nóng nảy còn c.ắ.n đấy.”

 

“Cẩn thận cô ch.ó cùng rứt giậu.”

 

“Chỉ cần cô đừng tới trêu chọc , sẽ chủ động tìm cô gây phiền phức.”

 

“Tuy rằng thời gian thoạt thành thành thật thật, nhưng cứ cảm thấy cô đang nghẹn đại chiêu.”

 

Tống Cảnh Chu bĩu môi quan tâm: “Cô đều đến nước , còn thể đại chiêu gì?”

 

Hai , Tô Thanh Từ đúng là miệng quạ đen, trúng đó.

 

Lúc , trong thôn cách đó xa náo loạn cả lên.

 

Đường Lệ Bình khi lấy t.h.u.ố.c mà mụ Dư định dùng để hủy diệt cô , liền bắt đầu hành động.

 

Hiện tại chuyện của cô đang ở đầu sóng ngọn gió, cho nên mới chằm chằm một .

 

Nếu loại chuyện xảy nhiều, chuyện của cô sẽ thành chuyện cũ rích, nhanh sẽ chìm xuống.

 

nhanh ch.óng tay vì mấy nguyên nhân.

 

Thứ nhất, khuấy đục nước để bản cơ hội thở dốc.

 

Thứ hai, báo thù, kẻ nào dám khinh cô , nh.ụ.c m.ạ cô , đều gánh hậu quả.

 

Thứ ba, cô chẳng những báo thù, cô còn cho bọn họ cả đời đều thống khổ.

 

Vợ của bí thư chi bộ La - Trương Quế Anh, chính là một trong những kẻ lắm mồm mà Đường Lệ Bình hận nhất.

 

Suốt ngày vẻ sợ cô dính con trai quý hóa La Trí Sơn.

 

Nói với cô lời cay nghiệt, một bộ dạng khinh thường, cao cao tại thượng.

 

 

Loading...