THẬP NIÊN 70: BÁCH HOA TIÊN TỬ XUYÊN THÀNH ĐẦU BẢO BỐI CỦA VAI ÁC - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:50:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mười phút , ba mặt đất bức tường đất đen kịt, tâm tình trở nên khác .

 

Con dâu mới cửa, nhà biến thành như , bà Uông nhịn mà gào : “Triệu Tiểu Liên cô là đồ chổi! Cô khắc c.h.ế.t chồng của cô, bây giờ cô còn khắc c.h.ế.t con trai nữa đúng , c.h.ế.t luôn hả!?”

 

Tục ngữ câu cần thể diện, cây cần vỏ, mấy câu chọc nỗi đau trong lòng Triệu Tiểu Liên, cô mạnh mẽ lên chống thắt lưng quát: “Bà cho rằng vui vẻ gả đến nhà họ Uông các ? Cho dù c.h.ế.t cũng sẽ kéo theo đứa con ăn hại của bà chôn cùng!”

 

Náo loạn động tĩnh lớn như , ít tụ tập bên ngoài tường nhà họ Uông, tất cả chỉ là đến xem náo nhiệt, ai cũng nghĩ sẽ can ngăn.

 

Cùng ở đầu thôn đông, Diệp Ngưng Dao cũng đến chuyện của nhà họ Uông, bên miệng cô gợi lên một nụ xa, cũng định qua góp vui.

 

Trong thời gian bởi vì ong mật hỗ trợ, linh lực trong pháp khí của cô tích góp thêm nhiều.

 

Mới cô chẳng qua là dùng linh lực đ.á.n.h thức oán niệm trong cành cây thông, nghĩ tới thật sự cho nhà họ Uông gà bay ch.ó sủa, nghĩ đến bộ dạng ch.ó c.ắ.n ch.ó của bọn họ, trong lòng cô vô cùng vui vẻ!

 

Theo thời gian, cơn mưa lớn hiếm hoi trong cuốn sách đến.

 

Nhìn thời tiết đen tối bên ngoài, Diệp Ngưng Dao ngoài cửa sổ, cây nhỏ gió thổi cong khỏi nhíu mày.

 

Sáng nay cô khuyên bí thư của thôn đổi kế hoạch sửa cầu so với thời gian dự kiến ban đầu, tin tưởng với năng lực của bí thư của thôn chắc hẳn là thể ngăn cản Mạnh Nghênh Võ dẫn sửa cầu trong thời tiết khắc nghiệt như thế .

 

sự thật cũng như , khi Lưu Vĩnh Xuân đưa thông báo kế hoạch sửa cầu ngày hôm nay tạm dừng, nhưng cái gì Mạnh Nghênh Võ cũng nhất quyết đồng ý, cảm thấy thời tiết tuy rằng chút giông bão, nhưng thật cả.

 

Bình thường hai mỗi một vị trí, ít khi dẫn đến xảy mâu thuẫn xung đột với , một trong những nguyên nhân Mạnh Nghênh Võ đồng ý đó chính là cảm thấy ở mặt quyền lợi của tước đoạt, mất mặt! Cho dù Lưu Vĩnh Xuân bối cảnh như thế nào nữa thì cũng nên vượt quyền quản chuyện do phụ trách.

 

“Nếu thật sự xảy chuyện gì, chịu gánh vác trách nhiệm một ?” Lưu Vĩnh Xuân nghĩ tới cố chấp như , để ý đến an của , uổng công để cho trưởng đội của một đội!

 

“Chịu trách nhiệm thì chịu! Nếu thật sự xảy chuyện gì sẽ chịu trách nhiệm!”

 

Trước mặt , tiếng , điều cho vốn chút do dự, bảy tám thanh niên việc nhanh nhẹn lựa chọn về phe .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-92.html.]

 

Những khác tương đối tiếc mạng nên ở , chờ đợi những cơn mưa lớn qua…

 

Cây cầu gỗ xây dựng trong làng sông Nguyệt Nha và là đầu mối giao thông duy nhất nối làng Đại Oa với làng Cối Đá bên cạnh.

 

Do lâu năm sửa chữa gây nhiều bất tiện cho dân của hai thôn, lúc xã mới cho xây cầu, mở đường để vấn đề giải quyết.

 

Ngẩng đầu sắc trời càng ngày càng tối, Chu Thiết Quân lo lắng hỏi Mạnh Nghênh Võ: “Anh họ, là hôm nay chúng vẫn nên trở về , xem hôm nay thời tiết bất thường.”

 

“Nhát gan! Nếu như sợ thì về !” Mạnh Nghênh Võ hận thể rèn sắt thành thép, trừng mắt một cái, bắt đầu chỉ huy việc.

 

“Vậy thì về đây, các cứ từ từ mà việc.” Chu Thiết Quân tiếc mạng, trong nhà thiếu lương thực đủ để cho đủ sống qua ngày, vì thế chút do dự dứt khoát rời .

 

Người trong nhà cũng ủng hộ công việc của , thiếu chút nữa khiến Mạnh Nghênh Võ tức giận đến ngất , vì để chứng minh bản , bình thường những việc đều động tay đến, thế nhưng hôm nay chủ động cầm b.úa sửa cầu gỗ, chỉ vì để chứng tỏ bản !

 

Trong ký túc xá của thanh niên tri thức.

 

Lâm T.ử An ngậm trong miệng một cây cỏ khô, đang thong thả thẳng giường đang mơ mơ hồ.

 

Nhiều ngày trôi qua như , lời khuyên của Diệp Ngưng Dao vẫn còn khắc sâu trong đầu , tin tưởng chắc chắn chỉ cần sửa cầu sẽ xảy chuyện, đặc biệt là thời tiết như hôm nay, thích hợp ở trong phòng ngủ nướng.

 

Mưa đập “rầm rầm” vỗ cửa sổ, lúc , Giang Hoài bước nhanh phòng, mặt đầy sự lo lắng nay từng : “Lâm T.ử An, mau lên! Có chuyện xảy với cây cầu gỗ ! Mau tới giúp đỡ !”

 

“Xảy chuyện gì?” Nghe hai chữ “Cây cầu gỗ”, trong lòng Lâm T.ử An kêu lộp bộp một cái, vội vàng dậy từ giường, trong lòng chút hoảng hốt.

 

“Cây cầu đột nhiên gãy, thương nặng.” Giang Hoài cũng theo bên cầu trở về , cụ thể tình huống bên là gì thì cũng rõ ràng lắm.

 

Nghĩ đến giấc mơ mà Diệp Ngưng Dao , Lâm T.ử An chút do dự. Giang Hoài cũng việc , kéo từ giường , trong giọng hàm chứa tức giận: “Mạng quan trọng, còn do dự cái quái gì nữa hả?”

 

 

Loading...