Trang Tú Xuân nửa ngày ngẩng đầu, thở phì ném hạt dưa trong tay xuống, tình nguyện mà mở miệng: “Nói cái gì bây giờ? Người kết hôn cũng cho t.h.a.i , ai bảo dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của !”
Bình thường lẽ gì để ăn vặt, cho nên lúc ném hạt dưa xong chút hối hận, tiện tay bốc một bốc bỏ trong túi.
Đó là những đồ ăn vặt mà hôm qua Phó Thập Đông mua cho bọn nhỏ, hiện giờ họ ăn và lấy hơn phân nửa hạt dưa, Diệp Ngưng Dao trầm mặc xuống, cô chút vui.
Đã lớn như thế mà còn giành đồ ăn của con nít, thật sự là hổ!
Cô đưa tay ngăn cản bàn tay còn lấy hạt dưa của Trang Tú Xuân, giọng lạnh: “Hạt dưa ăn nhiều sẽ mập đấy, cân nặng của cô thì nên ăn ít một chút .”
Trang Tú Xuân bởi vì quanh năm nông, lớn lên eo to tròn, còn phơi nắng tàn nhang, so sánh với bộ dạng của chị gái, quả thực là khác một trời một vực.
Cũng bởi vì như , hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, năm nay mới bắt đầu đến chuyện hôn sự, cho nên nhà trai cũng cho dù chỉ là một ít lễ vật, nên cô mới đáp ứng cô, đến nhà họ Phó lấy một ít đồ vật hữu dụng trở về để giữ chút thể diện.
Lúc chọc đến chỗ đau, Trang Tú Xuân nắm c.h.ặ.t đôi nắm đ.ấ.m thô ráp hữu lực , hung tợn trừng mắt Diệp Ngưng Dao: “ vui vẻ nên mới ăn! Đây là nhà chị ! Cô thì tính là gì trong gia đình mà quản rộng thế hả?!”
Thật là đồ hổ, cô thực sự xem như là kiệt xuất trong đó, Diệp Ngưng Dao giận mà : “Thật ngại quá, hạt dưa là chồng bỏ tiền mua đấy, ngược cảm thấy tò mò cô đến nhà chị gái cô thì mua cái gì cho bọn nhỏ thế hả?”
Trang Tú Xuân bất giác về phía Phó Viện, thấy tiểu cô nương đang mở đôi mắt to đen láy cô , trong lòng chút chột .
“Cô… Cô quan tâm mua gì gì chứ? Sống cho cuộc sống của riêng cô !”
“Hạt dưa ăn thơm ? Trả tiền đây!” Diệp Ngưng Dao vươn bàn tay nhỏ bé, lòng bàn tay đưa tay : “5 tệ!”
“Cái gì?! Sao cô ăn cướp !” Trang Tú Xuân đằng đằng sát khí lên từ ghế, khiến cho Phó Viện và Phó Niên hoảng sợ.
Chu Đại Hoa thấy thế thì lập tức hòa giải, đứa con gái phế vật của bà chính là đứa đầu óc linh hoạt, nếu như thật sự chọc giận vợ của Phó Thập Đông, thì về bọn họ thể cửa của nhà họ Phó nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-77.html.]
“Mày đang cái gì hả?! Mày đang gào thét cái gì hả? Chê giọng mày đủ lớn ?!” Bà tát lưng Trang Tú Xuân, vỗ xong tay còn cảm thấy đau.
Nhịn mà lắc lắc tay, Chu Đại Hoa ha hả giải vây : “Vợ của Đông T.ử , cháu đừng so đo với nó nhé, con gái thím từ nhỏ đầu óc cũng bình thường lắm.”
Nghĩ đến con rể lớn khi c.h.ế.t để ít thứ , bà lục từ trong túi lấy hai hào tiền: “Cái … Trong túi bà ngoại chỉ mang theo hai hào tiền, tiền để cho hai đứa nhỏ, Viên Viên mua chút gì ăn uống nhé, đến bà ngoại mang cho hai đứa nhiều hơn một chút nhé.”
Bà lấy tiền một cách thoải mái cho Diệp Ngưng Dao ngạc nhiên, điều tiền cần câu nệ, cô nhận tiền đưa cho Phó Viện: “Viên Viên, cháu còn mau cảm ơn bà ngoại , đây là tiền bà ngoại cho các cháu mua hạt dưa ăn đấy.”
Lần đầu tiên nhận tiền tiêu vặt của bà ngoại, Phó Viện vô cùng kích động đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, cô bé vội vàng cúi đầu : “Cảm ơn bà ngoại ạ!”
Đến nhà họ Phó một chuyến chỉ lấy cái gì mà ngược còn mất thêm hai hào tiền, mặt Chu Đại Hoa và Trang Tú Xuân đều thấy nét tươi , sợ trong chốc lát ôn thần Phó Thập Đông trở về chặn bọn họ ở đây, Chu Đại Hoa vài câu khách sáo liền dẫn con gái rời .
Nhìn theo hướng bọn họ rời , trong phòng nhà họ Phó khôi phục vẻ yên tĩnh như ngày xưa.
Thấy Phó Viện vẫn cúi đầu né tránh ánh mắt của , Diệp Ngưng Dao cảm thấy nghi hoặc: “Viên Viên, cháu chuyện gì với thím ?”
Phó Viện là một tiểu nha đầu giấu tâm sự, cô bé kinh ngạc ngẩng đầu, rõ vì thím nhỏ .
“Nói , chuyện gì hả?”
“Cháu…” Phó Viện ở nơi đó đùa nghịch ngón tay, khuôn mặt tròn trịa sắp nhăn thành hình bánh bao: “Thím nhỏ, chuyện bọn họ đến nhà chúng … Thím thể đừng với chú cháu ? Chú cháu… Ghét họ.”
Thỉnh cầu như cho Diệp Ngưng Dao thật ngờ tới, xem nhà đẻ của chị dâu và Phó Thập Đông hẳn là thật sự chuyện gì đó.
Thay vì vội vàng đồng ý, cô hỏi: “Tại chú của cháu ghét bọn họ?”
“Có thể là bởi vì bọn họ thường xuyên đến thăm chúng cháu.” Đây là lý do duy nhất Phó Viện thể nghĩ đến, cô bé gặp nhà của , tuy rằng chú của cô bé cái gì, nhưng cô bé thể cảm giác chú vui.