Nghĩ như , liền nhanh ch.óng ngoài.
“Viên Viên tìm thấy thể yên ở đây chờ chứ, nhiều lực lượng lớn, chúng cùng tìm thể tìm nhanh hơn một chút.” Nghĩ đến kết cục bi t.h.ả.m của Phó Viện trong sách, Diệp Ngưng Dao sợ vận mệnh của cô bé sẽ lặp vết xe đổ, thậm chí thể còn sớm hơn như trong sách .
Cô cầm đèn pin, hai đầu tiên là lật hết bộ phía Đông ở đầu thôn, sắc trời càng ngày càng tối, bọn họ cũng kiếm thấy con bé.
Dọc theo con đường nhỏ, hai về hướng Tây của cửa thôn mà tìm.
“Cách cũng , là chúng tách tìm thì tốc độ thể nhanh hơn đấy.” Đường làng dần dần trở nên rộng rãi hơn, Diệp Ngưng Dao duỗi cổ quanh bốn phía, nơi thêm hơn , còn âm u tĩnh lặng như ở phía Đông đầu thôn nữa.
“Cùng tìm .” Phó Thập Đông nghiêm mặt, thể yên tâm để cho cô một tìm chứ, bọn họ sóng vai cùng , Diệp Ngưng Dao tiếng hít thở của , một loại cảm giác an ở đáy lòng: “ về hướng Nam, về hướng Bắc, nửa giờ chúng gặp ở tàng cây lớn ở cửa thôn nhé.”
Nói xong, cô nhanh như chớp mà chạy mất.
Gió xuân tháng tư so với thời gian ấm áp hơn nhiều, buổi tối lúc , đường còn thể thấy dân làng nhóm năm nhóm ba cùng xem phim.
Diệp Ngưng Dao tìm một vòng xung quanh, theo thời gian trôi qua, trái tim cô dường như vọt lên cổ họng.
Càng về phía càng nhiều bộ, lúc cô mới phát hiện thôn hôm nay gì đó .
“Cô Diệp, cô cũng tới xem phim ?” Có trong thôn thấy cô, ha hả lên tiếng chào hỏi.
Nghe hai chữ “xem phim”, trái tim cô hoảng hốt: “Phim gì cơ? Chiếu phim ở thế?”
“Nghe tên là Sao Đỏ gì đó? Chiếu bãi đất trống phía !” Người nọ còn vội vàng xem phim, thời gian giải thích quá nhiều: “ đây, nếu sẽ còn chỗ nữa!”
“Được…” Nhìn về phía cái ghế nhỏ trong tay xung quanh đang cầm, Diệp Ngưng Dao ngơ ngác ở đó, cảm giác trời đất cuồng.
Rõ ràng trong sách bộ phim là chiếu ở sân ở phía bắc của thôn, thể đột nhiên biến thành chiếu ở nơi chứ?
Thiên Đạo g.i.ế.c thiên đao!
Đợi tâm trạng dần bình phục, nghĩ đến Phó Viện khả năng xem phim, cô do dự trong nháy mắt, vẫn dứt khoát tới nơi chiếu phim.
Trên đường , cô thuận tay cầm một tảng đá lớn sắc bén bỏ trong túi xách, đáy lòng chuẩn đầy đủ.
Nếu cô thể trốn thoát thì cứ hãy đón nhận nó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-66.html.]
Sân đất vốn trống trải, giờ đây đầy đầu nhúc nhích.
Trong làng thật vất vả mới chiếu một bộ phim, hầu như cả thôn đều đến xem phim.
Bộ phim bắt đầu phát sóng, trong bóng đêm đen nhánh chỉ màn hình của bộ phim lúc sáng lúc tối, âm thanh chấn động quanh quẩn bên tai, Diệp Ngưng Dao khom lưng mỗi chỗ đều sẽ tìm một , nhưng vẫn thấy bóng dáng Phó Viện.
Cô thất vọng khỏi khu vực , chỉ thể dựa theo lời hẹn lúc nãy về phía cửa thôn, về phần kế tiếp thể xảy chuyện gì nguy hiểm , chỉ trời mới .
Tiếng phim dần dần biến mất bên tai, Diệp Ngưng Dao nắm c.h.ặ.t đèn pin trong tay, cô như ngừng thở.
Trong đêm tối, chỉ cây cối vẫn còn phát tiếng động “xào xạc”.
Lúc , mấy con chim kinh ngạc vỗ cánh bay khiến cô giật nảy , trong lúc sợ hãi, một đạo thanh âm cắt ngang: “Ôi, đây là cô Diệp ? Hai chúng thật sự là duyên với .”
Nhìn về phía gương mặt ghê tởm của Uông Đại Thuận, Diệp Ngưng Dao nhíu mặt nhỏ với vẻ đầy nghi vấn.
Vì cái gì mà lúc nãy cô cảm nhận thở của chứ?
Chẳng lẽ là Thiên Đạo quấy nhiễu?
Mặc kệ , cô thu hồi ánh mắt thẳng về phía .
“…???” Như giống như trong tưởng tượng của chứ, Uông Đại Thuận sửng sốt một chút, trong lòng tức giận.
“Cô gì chứ? Không thấy lão t.ử ?” Hắn tiến lên một bước ngăn cản cô, kết quả còn kịp đến gần, Diệp Ngưng Dao lấy cục đá đ.á.n.h nổ đóm đóm đầu óc cuồng.
“Cứu mạng!!!” Diệp Ngưng Dao hung hăng ném túi xách chứa đá lên , nếu ngang qua nhất định sẽ nghĩ tới Diệp Tri Thanh bình thường ôn nhu nhỏ nhẹ còn một mặt tàn nhẫn như .
“Con nó cô đ.á.n.h chứ?” Uông Đại Thuận từ trạng thái mơ màng ban đầu bắt phản ứng , cả đều tức đến sắp nổ tung, vết thương cũ mới khỏi nay thêm vết thương mới, mấy cô gái thiếu đ.á.n.h .
Trong lòng nghĩ như , nhưng một nắm đ.ấ.m vung tới chút do dự.
Năm giác quan của Diệp Ngưng Dao nhạy cảm, cô định né tránh công kích của , nắm đ.ấ.m khác dùng sức nắm lấy ngăn , ngay đó vặn một cái, chỉ Uông Đại Thuận “A” một tiếng, trong nháy mắt sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Anh Đông, buông tay ! Đau, đau quá!”