Năm còn thấy cô bước nhưng ai lên tiếng, cả đám đều lén lút thành viên mới .
Đầu tiên Ngưng Dao để hành lí của cuối giường, khi cô cởi khăn che mặt , trong phòng đều đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc.
Cô gái thật xinh !
Đường nét khuôn mặt tinh xảo như ngọc mài dũa, b* ng*c và vòng eo thon thả mười phần quyến rũ, nhưng khí chất thanh lịch tao nhã, thật quá mâu thuẫn!
Khuôn mặt như tiên của cô gấp trăm so với hoa khôi của thôn là Mạnh Nghênh Oánh!
Mạc Tiểu Thanh, ngày thường vẫnluôn mối quan hệ với Mạnh Nghênh Oánh chủ động đến chỗ của Diệp Ngưng Dao và chào hỏi: “Chào cô, tên là Mạc Tiểu Thanh, xuống nông thôn hơn một năm , vui cô.”
“Chào cô, là Diệp Ngưng Dao.” Cô cô gái mái tóc ngắn mặt và mỉm , vui vẻ đáp : “ cũng vui quen với cô.”
“Oa! Trên cô thơm quá !” Mạc Tiểu Thanh đưa mũi về phía hít một thật sâu: “Cô dùng kem gì ? Mùi thơm ghê!”
“Ừm…hình như kem hiệu Hữu Nghị thì ?” Diệp Ngưng Dao nghĩ một lúc thốt lên một cái tên.
Mạc Tiểu Thanh thu hút vởi vẻ đáng yêu của cô, nháy mắt liền cảm thấy ấn tượng với nữ thanh niên trí thức mới tới .
Cô giơ tay lên và ngửi ống tay áo của , nhăn mũi hỏi: “ cũng dùng kem Hữu Nghị, mùi thơm nhỉ?”
“…” Diệp Ngưng Dao chớp chớp mắt, nên giải thích như thế nào về mùi thơm cơ thể .
Ai ngờ Mạc Tiểu Thanh truy cứu vấn đề nữa, mà móc từ trong hành lí một quả trứng luộc: “Từ hôm nay trở , chúng là đồng chí cách mạng, cái cho cô ăn đấy!”
Diệp Ngưng Dao nhận lấy quả trứng lặng lẽ một lúc lâu, cô đây là trứng gà, nhưng từng ăn bao giờ, so với thứ thì cô thích ăn trái cây tươi và nước hơn.
mà hình như mùa trái cây gì như lê đào, chả lẽ ngày nào cô cũng uống nước trong thôi?
Lần đầu tiên trong đời Diệp Ngưng Dao cảm thấy do dự…
Cô giá cả thị trường của thế giới , vì cô lấy một túi thịt bò khô từ ba lô của và tặng cho Mạc Tiểu Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-4.html.]
Những thanh niên trí thức khác đều chú ý đến bọn họ, thấy Diệp Ngưng Dao hào phóng như thì cả đám liền vô cùng kinh ngạc.
Phải rằng trong bảy năm trở đây, bọn họ vẫn đang ở trong thời đại vật dụng vô cùng khan hiếm, thậm chí còn ăn uống tiết kiệm, huống chi là ăn thịt bò khô!
Mạc Tiểu Thanh sợ tới mức vội vàng đẩy túi thịt bò : “Cái nhận ! Cô cầm lấy để tự ăn !”
“Có qua mà, nếu cô cầm thì cũng thể nhận trứng gà .”
Trong lúc hai đang đùn đẩy qua , một trong phòng nhỏ giọng thầm: “Khoe khoang cái gì ? Lối sống như của nhà tư bản sẽ cử báo đem phê đấu đấy.”
“Lưu Mỹ Ngọc, cô đang gì ? Cô mở miệng cũng ai bảo câm !” Mạc Tiểu Thanh trừng mắt cô gái đang giường, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng vì tức giận.
“ sai chắc? Chúng là giai cấp công nhân gì ăn đồ quý như , còn bảo cô nhà tư bản?” Lưu Mỹ Ngọc dậy từ giường đất, cứng cổ lườm hai bọn cô.
Có ký ức của nguyên chủ, đương nhiên Diệp Ngưng Dao nhà tư bản là gì, đây là thế giới mà lời cũng thể g.i.ế.c , cô gái mặt thực sự độc ác!
“Đồ ăn thức uống là do trai thương nặng, đồng đội đem tặng để tẩm bổ.” Anh trai của nguyên chủ vốn là một cuồng em gái, đồ gì ngon đều đưa cho cô ăn, Diệp Ngưng Dao giơ miếng khô bò trong tay lên và Lưu Mỹ Ngọc, : “Cô vu khống những quân nhân bảo vệ quốc gia thành nhà tư bản, thể cử báo cô đó.”
Lưu Mỹ Ngọc tới đây liền sợ xanh mặt, dáng vẻ “ sai đúng” ban đầu cánh mà bay, cô nắm c.h.ặ.t lấy góc chăn, dám hó hé thêm nửa câu, cảm thấy cực kì hối hận vì sự bốc đồng của .
“Cô xin Ngưng Dao!” Mạc Tiểu Thanh hiếm khi thấy bộ dạng như quả bóng xì của Lưu Mỹ Ngọc, cô cảm thấy cực kì vui, ngày thường dựa việc chơi với hoa khôi của thôn mà hống hách coi ai gì, cô sớm cô mắt!
Ngay khi Lưu Mỹ Ngọc định thốt câu “Dựa cái gì?”, cô thấy Diệp Ngưng Dao mỉm , nụ đó khiến cô tự hỏi lỡ như đối phương thật sự cử báo thì …
“Thanh niên trí thức Diệp, thật xin , cố ý .”
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tương lai còn dài, khi cô nắm điểm yếu của thì vẫn thể nhịn !
Thấy thái độ nhận của đối phương, hơn nữa cô là mới tới, Diệp Ngưng Dao cũng gây thù chuốc oán, vì liền rộng lượng xua tay đáp: “Không , nghĩ kĩ khi . Lỡ ngày nào đó cái miệng hại cái thì khổ.
Lưu Mỹ Ngọc: “…”
Cuối cùng, Mạc Tiểu Thanh lấy một miếng thịt bò khô từ trong túi của Ngưng Dao xem như quà đáp lễ thôi.