Thấy bộ dạng ngốc nghếch của , Diệp Ngưng Dao khẽ mỉm , giọng ngọt ngào như thể vắt nước, “Anh ăn nhanh , vất vả cho , Đông Tử.”
“Khụ khụ khụ…” Phó Thập Đông suýt chút nữa nghẹn c.h.ế.t bởi lời , vội vàng đem trứng gà ăn xong, đó lập tức sải bước về phía cổng sân như thể chạy trốn.
Diệp Ngưng Dao vốn chỉ trêu chọc một chút, nghĩ tới chính sẽ hù dọa , vì cô vội vàng vươn tay nắm lấy góc áo của , hỏi: “Anh ?”
Trên môi vẫn còn cảm xúc mềm mại đó, cũng đầu liền : “ trở về lấy công cụ.”
Ở nơi mà Diệp Ngưng Dao thấy, sắc mặt của Phó Thập Đông dần trở nên đỏ bừng, đôi mắt đầy vẻ hoảng sợ.
Chỉ trong một ngày, hai sửa chữa xong ngôi nhà. Nhìn thấy ngôi nhà nhỏ tồi tàn thoáng cái trở nên mới toanh, Diệp Ngưng Dao chân thành cảm ơn Phó Thập Đông: “Cảm ơn giúp .”
“Hôm nay chuẩn gì. Để ngày mai đãi bữa tối, gọi cả chị dâu cùng những khác nữa nhé.” Mấy năm qua, cô là duy nhất xem chị dâu là bình thường. Trong lòng Phó Thập Đông cảm thấy ấm áp, giọng cũng vô thức mềm xuống, “Không cần, về đây.”
Anh dùng mu bàn tay lau mồ hôi mỏng trán, chịu đựng nhớp nháp , chỉ mau ch.óng về nhà tắm. “Anh mang bọn họ tới đây, tự mua đồ qua tìm cũng .”
Diệp Ngưng Dao cho Phó Thập Đông cơ hội phản bác, đẩy khỏi cửa viện. “Quyết định như . Tối mai chờ ở nhà.”
“…” Phó Thập Đông sợ cùng cô tiếp xúc thể nhiều, chỉ thể tùy ý để cô đẩy .
Mãi cho đến khi đẩy khỏi cửa viện, mới nhớ lời từ chối của cô gái phản bác.
Nói cách khác, mối quan hệ giữa họ sẽ tiếp tục dây dưa dứt, Phó Thập Đông cau mày thả lỏng, thậm chí còn nhận khóe miệng của nở nụ từ lúc nào.
Sáng sớm hôm , khi cho con thỏ béo mập trắng nõn ăn xong. Diệp Ngưng Dao liền cái cây khô bên cạnh ổ thỏ hấp dẫn.
Hôm qua bận việc thời gian chăm sóc, nay nó trơ trụi trong sân, bộ dạng mục nát, khô héo khiến khỏi xót xa.
Cây hoa đào hơn mười năm tuổi, cô đưa tay v.uốt ve cây, cây cứng đờ còn sức sống.
Diệp Ngưng Dao trầm mặc một lát, rót từng tia linh lực từ pháp khí cây, “Chúng duyên nên mới gặp , hi vọng một ngày mi thể nở rộ, khôi phục phong cảnh ngày xưa.”
Thẳng cho đến khi Diệp Ngưng Dao cảm thấy một tia sức sống xuất hiện trong cây, cô mới thu hồi chút linh lực còn sót .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-26.html.]
Pháp khí trong ý thức trở về màu tím nhạt ảm đạm.
Lúc , tại huyện thành cách đó hơn mười cây , Phó Thập Đông đang cửa của cung tiêu xã, nghiêm túc tìm kiếm thứ .
Cô bán hàng thấy cái áo ngắn của Phó Thập Đông giặt đến bạc màu, bên chi chít những mảnh vá thì lộ vẻ khinh thường trong mắt. cô sợ khí thế trầm uy nghiêm của nên dám trắng trợn tỏ khinh thường.
“Đồng chí, tìm nửa ngày đấy, rốt cuộc mua cái gì?”
Phó Thập Đông tìm đồ , lúc mới cẩn thận móc từ trong túi một cái khăn tay sạch sẽ, đưa cho bán hàng mặt. “Ở chỗ các loại khăn tay ?”
Người bán hàng liếc chiếc khăn tay, đó Phó Thập Đông và lắc đầu, “ Ở chỗ chúng loại hàng như như , nó giống như sản phẩm thêu ở Tô Châu, loại khăn tay đắt lắm đấy.”
“Cảm ơn.” Phó Thập Đông cất chiếc khăn tay đút túi, mua một cân kẹo trái cây bước khỏi cung tiêu xã đến chợ đen cách đó xa.
Nếu thể mua chiếc khăn tay tương tự, chỉ thể mua một đồ ăn thức uống để bù tiền đó.
Còn tiền đống đồ hộp cùng t.h.u.ố.c hạ sốt … Nghĩ hình như nợ cô gái đó nhiều.
Ba cân thịt lợn và năm cân mì trắng tiêu tốn hết tiền của .
Xách theo chúng bộ trở thôn là ba giờ chiều. Về đến nhà Phó Thập Đông liền bắt đầu rửa tay và nhào bột.
Khi bột lên men, lấy một củ cà rốt đem băm nhỏ cùng với thịt heo trộn trong nhân.
Phó Viện thấy tiếng thái rau liền bước khỏi nhà, miếng thịt lợn nhồi thớt khỏi nuốt nước bọt : “Chú, còn đến tết Nguyên Đán mà, chú đồ ăn ngon như gì?”
“Đây là quà đáp lễ, cháu cùng Phó Niên mỗi một cái, để cho cháu thêm hai cái nữa.” Phó Thập Đông đem tất cả các loại nhân bỏ một cái chậu nhôm lớn trộn đều, cho thêm đủ gia vị mà ngày thường dám dùng nhiều.
Phó Thập Đông dùng chiếc đũa gắp lên một miếng nhỏ nếm thử vị mặn, cuối cùng hài lòng đặt đũa xuống để xem bột lên men như thế nào.
“Chú, phần của cháu chú cứ ăn .” Mỗi trong nhà gì ngon, chú đều nhường cho bọn họ ăn, lúc Phó Viện còn nhỏ hiểu chuyện, hiện tại cô bé rõ, chú thích ăn mà là luyến tiếc nên mới ăn.