“Cộng trừ nhân chia cái gì ? Nhà ở ? Trong nhà mấy ? Tốt nghiệp trường nào ?”
Liên tiếp mấy câu hỏi thiếu chút nữa đem Diệp Ngưng Dao hỏi đến phát ngốc, cô lộ một mặt lễ phép mỉm từ từ giải đáp từng câu hỏi của ông : “ nghiệp cao trung, nhà ở Bắc Kinh, cha đều là công nhân, tham gia quân ngũ ở trong bộ đội.”
“Vậy rốt cuộc cuộc thể tính toán ? Tại trả lời câu hỏi ? Hay là cô cảm thấy chột ?”
Thấy đối phương bày vẻ mặt căng thẳng như đang thẩm tra tội phạm, cho Diệp Ngưng Dao tức giận ông hai câu.
“Kế toán Triệu, học mười mấy năm, toán học cũng là do giáo viên thể d.ụ.c dạy, trừ bỏ cộng trừ nhân chia , còn thể tính diện tích nữa đấy.”
“Cô……” Lần đầu khác hung dữ với , kế toán Triệu tức giận đến mức sắc mặt đỏ lên, dùng ngón tay chỉ cô nửa ngày cũng câu nào.
Một màn thật chọc Lưu Vĩnh Xuân ở bên cạnh, ông ha hả mà đối với Diệp Ngưng Dao .
“Lão Triệu chính là một bảo thủ, cô Diệp cũng đừng trách ông .”
“ cũng chỉ là hỏi gì đáp nấy thôi, nếu vấn đề gì đều sẽ hết dám giấu giếm nửa lời.” Nếu vì thiếu nơi việc để kiếm sống, cô cũng lười đến đôi co với cái bảo thủ !
Người như mà cũng thể đảm nhận vị trí kế toán ư, Diệp Ngưng Dao đột nhiên cảm thấy hứng thú với công việc nữa.
Lưu Vĩnh Xuân bất đắc dĩ mà lắc đầu, nghĩ thầm nha đầu thật đúng là một trái ớt cay nhỏ.
Mạnh Nghênh Võ đem hết thảy chuyện thu trong mắt, bên miệng nở một nụ đắc ý, vốn dĩ còn tính toán tìm một cái lý do nào đó để đem Diệp Ngưng Dao đuổi , hiện giờ xem chẳng cần tốn sức cũng bớt việc.
Diệp Ngưng Dao rồng bay phượng múa tên của lên tờ báo danh, đó khỏi thôn ủy, cảm thấy cả cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhìn mặt trời cùng lúc đó cũng đang khuất dần về phía chân trời, cô định rời liền thấy cảnh tượng Phó Thập Đông vội vàng đụng .
“Anh đường kiểu gì thế? Đi đường mà ?” Diệp Ngưng Dao xoa xoa bả vai đang đau nhức của , trề môi với vẻ trách móc.
“Thực xin .” Phó Thập Đông nghĩ tới ở chỗ đụng cô, về phía bên thôn ủy, trong lòng cũng đại khái đoán lí do vì cô xuất hiện ở chỗ .
Thấy vẻ mặt của bình tĩnh giống khi, Diệp Ngưng Dao nhíu mày hỏi: “Anh ? Có xảy chuyện gì ?”
“Viên Viên phát sốt, tới trạm y tế để lấy t.h.u.ố.c.” Bởi vì chạy bộ mà đến, trán Phó Thập Đông sớm một tầng mồ hôi mỏng, tùy ý lau mồ hôi ướt nhẹp bên thái dương, đáy mắt cũng thể hiện rõ sự lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-15.html.]
Phó Thập Đông như , còn giống như con nhím xù lông thường ngày nữa.
Tên ở nhà của Phó Viện là Viên Viên, Diệp Ngưng Dao cũng cảm thấy sốt ruột.
“ mới ngang qua trạm y tế, ở đó khóa cửa , ở chỗ t.h.u.ố.c hạ sốt, theo .”
“Được, cảm ơn cô.”
Hai một đường chạy chỗ ở của các thanh niên tri thức, Phó Thập Đông dừng bước ký túc xá của nữ thanh niên trí thức, Diệp Ngưng Dao một trở phòng, từ túi hành lý tìm kiếm hộp t.h.u.ố.c sơ cứu, vội vội vàng vàng ngay cả túi khóa kéo kéo cũng chú ý tới.
Cô cầm hộp t.h.u.ố.c bước nhanh đến mặt , : “ cùng với cho chắc ăn.”
Nghĩ đến bản là tên quê mùa, viên t.h.u.ố.c nào uống nhiều uống ít chỉ cô rõ ràng, nên Phó Thập Đông gật gật đầu: “Được, chúng nhanh .”
Khi tới nhà họ Phó, Phó Niên ở giường đất chăm sóc cho Phó Viện, bởi vì phát sốt, khuôn mặt của cô gái nhỏ đỏ bừng, cả trông yếu ớt.
Trang Tú Chi của bọn họ ngơ ngác ở giường sưởi bên , đối những chuyện đang xảy mắt điếc tai ngơ, phảng phất đem hết thảy chuyện đều liên quan đến thế giới của bà.
“Anh lấy nước , cho cô bé uống t.h.u.ố.c.” Diệp Ngưng Dao dùng lòng bàn tay xoa trán Phó Viện, nóng đến dọa .
“Được.” Phó Thập Đông xoay phòng bếp lấy nước, trong nhà phích nước nóng, buổi sáng mới nấu một ấm, hiện tại vặn thể cho con bé uống.
Bưng chén rót đầy nước, một nữa trở giường đất cho cô bé uống: “Để cho con bé uống.”
Diệp Ngưng Dao đem t.h.u.ố.c hạ sốt để trong tay , lui sang một bên.
Chỉ thấy chậm rãi nâng đầu đứa nhỏ dậy, cho cô bé uống t.h.u.ố.c, động tác liền mạch lưu loát, là thường xuyên chăm sóc bệnh.
Dáng vẻ ôn nhu săn sóc của Phó Thập Đông Diệp Ngưng Dao nhướng mày.
Phó Niên sắn tay áo bưng tới một chậu nước ấm tới, đem khăn lông nhúng ướt đó bắt đầu lau trán cùng tay chân cho Phó Viện.
Một một , mặt biểu cảm, động tác thật cẩn thận.
“Cảm ơn cô giúp đỡ , trả tiền t.h.u.ố.c cho cô nhé.” Phó Thập Đông đem bát nước đặt sang một bên, liền móc túi lấy tiền trả cho cô.