Được vợ che chở, Phó Thập Đông cũng phát hiện khóe môi nhếch lên, cho dù mắng là “dã chủng”, cũng ch.ói tai như ngày xưa nữa.
Bị một tiểu nha đầu mắng như , Chu Đại Hoa ngay lập tức mặt đất vỗ đùi gào : “Ôi! Đây là đạo lý gì chứ… Muốn đem con gái đón về nuôi dưỡng khó như thế chứ! còn sống nổi nữa ….”
Loại tiết mục một hai nháo ba thắt cổ diễn thường xuyên ở trong thôn.
Hàng xóm gần đó thấy động tĩnh đều chạy đến xem náo nhiệt.
Sau khi hỏi thăm, tất cả đều hiểu những gì đang xảy . Có cảm thấy Chu Đại Hoa lý, cho rằng mục đích của bà đơn giản, còn mục đích khác.
Trong lúc nhất thời gì, cửa nhà họ Phó trở nên vô cùng náo nhiệt.
lúc , cửa phòng vốn đóng c.h.ặ.t từ bên trong liền mở , chỉ thấy Phó Viện thật cẩn thận nắm tay Trang Tú Chi , đôi mắt to của cô bé sáng lấp lánh, khuôn mặt nhỏ nhắn do sự ức chế nên vui cho lắm.
“Chúng sẽ theo mụ phù thủy già như bà ! Cút khỏi nhà chúng ngay!”
Lại thêm một tiểu nha đầu mắng , Chu Đại Hoa tức giận đến thiếu chút nữa trợn trắng mắt, trong đầu bắt đầu ảo tưởng khi dẫn trở về dạy dỗ chúng mới thể giải hận thù trong lòng !
Nhiều xem náo nhiệt như , Chu Đại Hoa cho dù tức giận đến cũng chỉ thể tiếp tục giả vờ, bà chỉ Phó Viện, hướng về phía những chung quanh lóc kể lể: “Mọi thấy ? Đây chính là con sói nhỏ giáo d.ụ.c bởi con sói lớn đây, ngay cả bà ngoại của nó mà nó cũng mắng! Nếu như đón nó về sớm, nó sẽ trở thành một đứa lưu manh!”
Trong nhận thức chung của dân, những đứa bé mà hỗn hào với già, cho dù là nguyên nhân gì nữa thì chúng cũng đều sai.
Có như thì liên tục gật đầu, cũng cảm thấy Phó Thập Đông quả thật là dạy dỗ cho đứa nhỏ.
Thấy tất cả đều đồng ý với bà , Chu Đại Hoa nhếch miệng lên thể hiện một nụ đắc ý.
Trang Tú Chi vẫn xem nhẹ do Phó Viện dắt , chậm rãi tới mặt Chu Đại Hoa.
Trong lúc còn đang nghi ngờ, cô vốn mắc bệnh điên đột nhiên mở miệng: “Mấy năm chính miệng bà là đứa con gái như , mặc kệ hôm nay bà ý đồ gì, khuyên bà đừng nên loạn ở đây gì nữa.”
Thần sắc bình tĩnh, chuyện vô cùng rõ ràng.
Chu Đại Hoa trợn to hai mắt như gặp quỷ: “Con… Bệnh của con khỏi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-120.html.]
Những xem náo nhiệt khác cũng đều khiếp sợ vô cùng, điên nhiều năm như mà thể bình thường trở , thật đúng là thần kỳ!
Phó Thập Đông và Diệp Ngưng Dao cũng biểu hiện quá kinh ngạc.
Gần đây mỗi một biến hóa nhỏ của Trang Tú Chi thì bọn họ đều thấy, sáng sớm hôm nay cũng thanh tỉnh, chẳng qua bởi vì bệnh quá lâu, Diệp Ngưng Dao nấu cho cô một chén canh an thần, vốn định để cho cô ngủ một giấc thật ngon, nghĩ tới khi tỉnh dậy việc đầu tiên đối mặt chính là những cực phẩm như .
“Ừm, đúng .” Đáp án là Trang Tú Chi trực tiếp cho Chu Đại Hoa, đồng thời cũng là cho trong thôn .
“Vậy… Điều đó thật tuyệt!” Chu Đại Hoa : “Mẹ sẽ về nhà chút đồ bồi bổ cho con nhé!”
Nói xong cũng lóc om sòm nữa, xoay lên, kéo theo con trai còn đang ngây ngốc về nhà.
“Còn sững sờ cái gì? Còn mau!”
Trang Tú Lượng và Nhị Sửng T.ử đều rõ vì .
Mà Chu Đại Hoa cũng thời gian giải thích với bọn họ quá nhiều.
Trước đó, mục đích của bà là lừa nhà họ Phó đến nhà bọn họ để lấy nhà họ Phó phòng tân hôn cho con trai, đó gả Trang Tú Chi cho những góa vợ ở thôn bên cạnh để đổi chút tiền lễ vật.
tất cả những điều mà bà suy tính đều Trang Tú Chi khỏe cho trở thành bọt biển hết.
Con gái lớn của bà từ nhỏ thông minh, còn chủ kiến, cũng loại dễ chọc .
Nhìn bọn Chu Đại Hoa chạy trốn, hổ nhất ở đây ai khác chính là Mạnh Nghênh Võ.
Hắn tự nhiên mà ho nhẹ một tiếng, về phía Trang Tú Chi, phát hiện mấy năm gặp phụ nữ vẫn xinh như : “Tú Chi, bệnh của cô mới khỏi hẳn, chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn mới .”
“Cảm ơn .” Bởi vì sinh bệnh, Trang Tú Chi cũng Mạnh Nghênh Võ trở thanh đội trưởng đội sản xuất, thấy giúp của nhà họ Trang đối phó với nhà của , bản cũng cảm thấy chán ghét .
Ở sẽ chỉ cho càng thêm hổ, Mạnh Nghênh Võ chắp hai tay lưng, giận dữ mắng chung quanh: “Các còn ở đây xem náo nhiệt nữa ư? Tất cả mau về nhà !”
Tất cả vẫn còn đang sốc và chậm chạp phục hồi tinh thần. Có điều gây sự bỏ chạy, còn gì náo nhiệt để xem, đám ở cửa dần dần tan rã.