“ , là t.h.u.ố.c để trở nên xinh hơn, thì Viên Viên cố gắng thu thập sương sớm, tranh thủ thu thập thật nhanh khi chúng biến mất nhé.”
Cảm giác giao trọng trách khiến Phó Viện càng vui vẻ hơn, cô bé hưng phấn giơ ống trúc trong tay lên cam đoan : “Được ạ, thím nhỏ, con sẽ thu thập thật nhanh ạ!”
Hai vùi đầu thu thập, một giờ mới chỉ thu thập một phần ba ống tre.
Đậy ống tre , hai họ đào thêm rau dại khi xuống núi.
Trên đường trở về, Phó Viện giống như một con chim sẻ nhỏ “ríu rít” hỏi ngừng.
Người xưa thường giáo d.ụ.c bắt đầu từ khi còn bé, Diệp Ngưng Dao kiên nhẫn kể cho cô bé nhiều kiến thức về d.ư.ợ.c lý, nếu tương lai đứa nhỏ thật sự cảm thấy hứng thú với phương diện y học, cô cũng ngại dốc hết sức dạy cho con bé.
Phó Viện nghiêm túc, lúc phía cách đó xa truyền đến một trận đối thoại cắt đứt suy nghĩ của hai họ.
So với chiều cao của Diệp Ngưng Dao, Phó Viện kiễng mũi chân xung quanh: “Thím nhỏ, là chú Giang và Mạnh Nghênh Oánh.”
Chuyện trong thôn con bé đều , tự nhiên cũng Diệp Ngưng Dao từng quen với Giang Hoài. So với chú út nhà , cô bé cảm thấy Giang Hoài hề trai dù chỉ một chút, căn bản xứng với thím nhỏ!
Nam nữ chính trong sách?
Diệp Ngưng Dao theo hướng ngón tay cô bé, vặn Giang Hoài cũng thấy bọn họ.
“Dao Dao.” Hắn theo bản năng né tránh cánh tay Mạnh Nghênh Oánh tới, si ngốc cách đó xa với vẻ thất thần.
Hôm nay Mạnh Nghênh Oánh chải hai b.í.m tóc hoa gai xinh , bên tai còn một tiểu hoa màu đỏ, bộ dạng kiều diễm một khi là đàn ông thì đều sẽ thêm hai .
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang vui vẻ nhưng tiếng gọi của Giang Hoài đầy thiết, trong nháy mắt biểu tình của cô liền cứng đờ, cô nghiêng đầu Diệp Ngưng Dao, đáy mắt lộ địch ý.
Diệp Ngưng Dao hai đến sửng sốt, cô đường cũng đến trêu chọc gì bọn họ cả, nữ chính thật sự thiếu đòn.
Đường làng vốn là một con đường nhỏ thẳng từ rừng, cho nên đường hẹn mà gặp là điều thể tránh khỏi, Diệp Ngưng Dao thẳng lưng thoải mái qua, xem như thấy tiếng của Giang Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-100.html.]
“Diệp Tri Thanh, cô lúc nào mà về sớm thế?” Để thể hiện sự hào phóng, Mạnh Nghênh Oánh bật giả chủ động chào hỏi.
“Có quan hệ gì với cô ?” Ngay cả bày khuôn mặt thiện thì Diệp Ngưng Dao cũng lười giả vờ, ánh mắt của cô đảo qua đóa hoa đỏ nhỏ bên tai cô gái , đáy mắt hiện một tia giảo hoạt.
Bị đến ngượng ngùng, Mạnh Nghênh Oánh mở to hai mắt về phía Giang Hoài, ý tứ là đang mách lẻo Diệp Ngưng Dao đối xử với cô như .
Đáng tiếc, tâm tư của Giang Hoài cũng đặt ở cô , ở một bên miệng gợi lên một nụ khổ trầm mặc .
Thấy giống như một khúc gỗ ở đó, Mạnh Nghênh Oánh sắp tức c.h.ế.t đến nơi, nhưng nghĩ đến tương lai sẽ là đại lão trong giới kinh doanh, cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, chỉ thể chịu đựng hết những ủy khuất .
“Diệp Tri Thanh! Giữa chúng thì những chuyện đó đều là do hiểu lầm cả, thật với tính cách của cô và , thể trở thành bạn .”
Trở thành bạn ? Diệp Ngưng Dao tinh tế ngẫm bốn chữ , những kết giao bằng hữu với cô gái , hình như đều kết cục gì cả.
Nếu như cô quang minh chính đại chuyện , thì Diệp Ngưng Dao còn thể kính nể cô còn xem cô như một nữ hán t.ử, nhưng mỗi ngày cô đều lợi dụng khác để đạt mục đích của , loại chính là loại tiểu nhân.
“Làm mà cô thể đừng quá dối trá như ? và cô sẽ bao giờ thể là bạn bè, và tại thì nghĩ rằng cô rõ hơn bất cứ ai.”
Cho dù da mặt dày đến , Mạnh Nghênh Oánh vẫn cho ngượng đến đỏ bừng, cô phẫn hận liếc mắt Giang Hoài vẫn thờ ơ, cô tức giận rời mà ở chỗ thêm một giây nào nữa.
“Vợ của chạy mất kìa, còn mau đuổi theo an ủi cô ?” Diệp Ngưng Dao khoanh hai tay n.g.ự.c, tựa như .
Đây là đầu tiên kể từ khi kết hôn, cô chuyện với , và bây giờ giọng càng ch.ói tai hơn. Giang Hoài giật giật môi, cuối cùng cũng gì, đó xoay đuổi theo Mạnh Nghênh Oánh.
“Thím nhỏ, thím cách xa cô gái Mạnh Nghênh Oánh một chút, nhà họ Mạnh bọn họ ai là cả.” Phó Viện ngẩng đầu, giống như lớn hiểu chuyện lời khuyên.
Thật thì vì nhà bọn họ , thì cô bé cũng rõ lắm, bởi vì cô bé trong thôn đều lưng nhà bọn họ như .
“Được, cháu yên tâm, cô thể gì tổn hại đến thím .” Bị một cô bé dễ thương như quan tâm, Diệp Ngưng Dao sờ sờ đầu cô bé, trong lòng cảm thấy ấm áp.