“…” Lâm T.ử An cạy góc tường, sắc mặt lập tức căng thẳng: “Là ai mà hổ như ?”
Như thì thể yên tâm trường học đây?
“Tiểu Thanh, thì em cũng thể đổi ý!”
“Em sẽ đổi ý , đừng lo lắng.” Thấy bạn trai của lo lắng như , Mạc Tiểu Thanh vui và cảm ơn sự giúp đỡ của Phó Thập Đông.
“Thật ? Anh vẫn còn lo lắng.” Trước đây hề theo đuổi bạn gái , thể cắm cổ xuống đất như đà điểu, nhưng bây giờ , trong lòng nhịn mà lẩm bẩm.
“Thực sự ai khác như .”
“Không thể nào đàn ông nào hơn so với , chúng tiên hãy giấy đăng ký kết hôn ?”
“Làm thể ? Sau khi nghiệp đại học hãy đến.”
“Sau khi nghiệp thì chúng cũng sẽ già đầu , bằng chúng kết hôn sớm hơn một chút.”
“Không , chờ khi nghiệp.” Mạc Tiểu Thanh t.r.a t.ấ.n, chỉ thể tìm cớ trốn nhà vệ sinh.
Lâm T.ử An thấy lập tức theo, hai một hồi lâu cũng .
Diệp Ngưng Dao lườm một cái, tức giận : “Anh cố ý ?”
“Cái gì?” Thấy vợ rốt cuộc cũng chú ý tới , trái tim Phó Thập Đông mới rơi xuống một nửa.
“Anh đừng mà giả ngu, là cố ý.” cô nghĩ , đàn ông tại xen chuyện của khác?
“Làm cho lo lắng một chút sẽ hơn ?” Phó Thập Đông mỉm và còn phủ nhận nữa: “Như thì khi học ở đó sẽ dễ dàng lòng đổi với Mạc Tiểu Thanh.”
Diệp Ngưng Dao nghiêng đầu suy nghĩ một chút, tựa hồ chút đạo lý.
“Ăn dưa gang , bóc một quả trứng khác cho em.” Phó Thập Đông lấy từ trong túi hành lý hai quả trứng gà luộc, quả trứng đập nhẹ một cái.
“Hai vẫn trở nhỉ? Chẳng lẽ là do cố ý đuổi bọn họ ?” Diệp Ngưng Dao quả trứng trong tay , luôn cảm thấy đàn ông sẽ đột nhiên như .
“Đương nhiên là , vô cớ đuổi bọn họ gì?” Sắc mặt Phó Thập Đông đổi, tim đập thình thịch, bóc trứng lấy ấm nước, một loạt hành động cực kỳ khách khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-236.html.]
Diệp Ngưng Dao ăn trứng gà, cô khá hài lòng với biểu hiện của , cuối cùng khuôn mặt cũng nở một nụ .
Khi Mạc Tiểu Thanh và Lâm T.ử An , đoàn tàu sắp ga.
Anh nắm tay Mạc Tiểu Thanh trong sự phấn khích, thông báo tin vui cho khi xuống xe, Mạc Tiểu Thanh mặc dù từ chối kết hôn với nhưng cô đồng ý đính hôn!
Phó Thập Đông nhịn mà nhướng mày, vốn tưởng rằng tiểu t.ử nỗ lực mấy ngày mới thể thành công nghĩ tới thể đính hôn sớm như .
Tin vui bất ngờ mang cho chuyến thêm một tầng ý nghĩa, xong đều bày tỏ sự vui mừng.
Diệp Ngưng Dao là bọn họ quen và yêu , lúc cô cũng hạnh phúc cho hai bọn họ.
Mấy xuống tàu, đối mặt chính là một nơi vắng vẻ. Khi dân địa phương thấy bên ngoài đến thì bọn họ đều tò mò, Phó Thập Đông ngẫu nhiên hỏi một qua đường để hỏi đường, khi hỏi rõ ràng, dẫn đến ngôi làng gần nhất.
Bây giờ là bốn giờ chiều, bọn họ chơi cũng chỉ thể đợi đến ngày mai, chỉ thể tìm một chỗ ở mới lên kế hoạch khác.
Thời ngành du lịch bắt đầu phát triển ở miền đất nước, những ngôi làng gần núi tỉnh Hà Bắc vẫn còn nghèo, Phó Thập Đông trả năm nhân dân tệ cho chỗ ở, một dân làng vội vã đưa bọn họ .
Cuối cùng, bọn họ chọn một ngôi nhà trong làng sân rộng nhất và nhiều phòng nhất để ở.
Sau khi tàu một ngày, một vài trong bọn họ tắm rửa sơ sài và ngủ sớm.
Diệp Ngưng Dao chứng mất ngủ khi đổi trong môi trường mới, nghĩ đến Miêu Miêu thể đang vì nhớ cô khiến cô càng mất ngủ hơn.
Thấy cô trằn trọc lăn qua lăn ngủ , Phó Thập Đông vươn cánh tay qua cổ cô, ôm cô lòng hỏi: “Ngày mai còn dậy sớm, em ngủ ?”
“Ừm, em nhớ Miêu Miêu.” Diệp Ngưng Dao đặt tay lên mu bàn tay , chút hối hận vì cô ngoài chơi quá xa, đây là đầu tiên cô xa con gái nên trong lòng cô cảm thấy lạc lõng.
“Con bé quen ngủ với , sẽ .” Anh cũng nhớ con gái , nhưng bây giờ mà sẽ chỉ đổ thêm dầu lửa.
Sợ cô sẽ , Phó Thập Đông chuyển sang chủ đề khác : “Hai Lâm T.ử An và Mạc Tiểu Thanh đính hôn, em định tặng quà gì?”
“Em còn nghĩ tới việc .” Diệp Ngưng Dao nghĩ đến dáng vẻ ngọt ngào của hai , chút hâm mộ: “Bọn họ quan hệ thật , Lâm T.ử An quả thật tệ.”
Khen ngợi đàn ông khác mặt , chút ghen tị: “Quan hệ của chúng cũng , chẳng lẽ là ?”
“Việc …” Diệp Ngưng Dao cố ý kéo dài thanh âm, giả vờ : “Không nên cái gì, lúc lúc chăng?”