Đối phương là là quỷ, ông liếc mắt một cái liền thể , kỳ thật ông cũng tiểu t.ử đang suy nghĩ cái gì.
Dù cũng là huyết mạnh của em trai ruột thịt, bình thường quá kiêu ngạo bá đạo nên ông chỉ mở một mắt nhắm một mắt ngơ.
Nghe lời giải thích thành thật , Đông Nam Lễ chỉ cau mày, chắp tay lưng và trở phòng việc.
Nhìn thấy ông cuối cùng cũng rời , Đông Chính Dương mới dám hít một , nếu bức bách gì , đến đây chịu khổ.
Sắc trời dần tối, Mạc Vãn Hề hôm nay là ngày Đông Chính Dương ở với ông ngoại, vì cô về nhà quần áo sạch sẽ chỉnh tề, đó cầm theo một rổ trứng gà đến đây.
Không giống như một xa, cô đến đây lúc nửa đêm chỉ giống như để giao đồ ăn mà thôi.
Khoảnh khắc thấy cháu gái, trong mắt Đông Nam Lễ lóe lên vẻ kích động, nhưng sự hiện diện của ngoài, ông chỉ thể và hành động một cách thận trọng.
Nhìn rổ trứng gà, trong lòng Đông Chính Dương nhịn mà bĩu môi, thầm than: Nửa đêm nửa hôm mang trứng gà đến đây gì ? Làm vẻ bản hiếu thuận ? Giả vờ giỏi thật!
Đáng tiếc khác họ thì vẫn là khác họ, theo để phân gia sản thì một cơ hội cũng !
Mạc Vãn Hề thấy vẻ mặt của , tức giận mà : “Thấy mà còn lên tiếng chào hỏi ?”
Xét về tuổi tác, cô thứ hai trong đám hậu bối, tuy họ Đông nhưng mấy đứa em trai em gái phía đều phần sợ cô .
Đông Chính Dương cũng , liếc ông hai một cái, thấy sắc mặt hai đều , bèn khéo léo gọi một tiếng “chị”.
“Không việc gì thì trở về phòng ngủ sớm một chút , đừng ở đây lắc lư khác đau đầu nữa.” Đông Nam Lễ lấy ngón tay chọc chọc giữa lông mày, chỉ đưa nhanh.
“…” Lại khác ghét bỏ, Đông Chính Dương mấp máy môi, cuối cùng dám lời nào mà rời .
Thấy , Đông Nam Lễ khẽ thở dài một , đó thì thầm với Mạc Vãn Hề: “Chúng đến thư phòng .”
Hai lượt đến phòng việc, Mạc Vãn Hề cảnh giác quan sát một lúc, thấy Đông Chính Dương thực sự trở phòng, đó tiết lộ kết quả điều tra của cô .
Từ ngày nhà họ Phó nhặt Phó Thập Đông về xảy chuyện gì và quen ai, cô điều tra rõ ràng.
Đông Nam Lễ im lặng lắng , mỗi tin tức đều khiến ông xúc động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-221.html.]
Thời gian, địa điểm, tuổi tác, ngoại hình đều trùng khớp, nếu trai trẻ tên Phó Thập Đông cũng một vết bớt hình lưỡi liềm bắp đùi thì thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng chính là mà ông tìm kiếm bao năm nay.
“Vãn Hề, ông gặp đứa nhỏ đó.” Đông Nam Lễ về phía cháu gái ngoại của , trong giọng đầy sự chân thành chút toan tính.
Mạc Vãn Hề mím môi, nhưng cô càng cẩn thận hơn: “Không bằng để cháu hỏi Ngưng Dao , xem chồng của cô vết bớt ?”
Vết bớt ở vị trí riêng tư vì những trong thôn Đại Oa ai quá rõ về việc Phó Thập Đông vết bớt .
Dường như đời chỉ đương sự mới thể cho cô câu trả lời.
Đối với việc quen Diệp Ngưng Dao lâu như , cô hai vợ chồng đều là , nếu Phó Thập Đông vết bớt thì ?
Có nên nhận họ hàng ?
Cô sợ điều đó sẽ hổ, sợ cô thậm chí sẽ thể bạn với bọn họ.
Đông Nam Lễ sự đắn đo của cô , vì ông gật đầu : “Được, cháu thể hỏi về nó một chút.”
Với sự kỳ vọng mãnh liệt của ông ngoại, ngày hôm Mạc Vãn Hề đến.
Buổi tối, Diệp Ngưng Dao đang dắt Miêu Miêu chập chững bước trong sân, thấy cô đến tìm thì kinh ngạc nhướng mày, càng ánh mắt thần bí cho khó hiểu.
“Chị Vãn Hề, hôm nay chị đến đây việc gì ?”
Trong một lúc, Mạc Vãn Hề thế nào để mở miệng hỏi về việc riêng tư như , khi đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng cô vẫn hỏi: “Chị hỏi em một điều, thể mạo , nhưng em nhất định cho chị đúng sự thật.”
Nhìn bốn phía xung quanh, ngoại trừ hai thì chỉ Miêu Miêu, thấy bóng dạng của Phó Thập Đông cả, Mạc Vãn Hề thở phào nhẹ nhõm và đồng thời liế.m môi : “Chị hỏi… Chồng em vết bớt hình lưỡi liềm ?”
Trong đầu cô hiện lên một chỗ nào đó, Diệp Ngưng Dao lập tức đỏ mặt: “Ừm, đùi của một hình, chị hỏi cái gì?”
“Có ở bên bắp chân trái của ?” Mạc Vãn Hề thấy câu trả lời thì vô cùng phấn khích, hỏi một cách háo hức, bất chấp sự dè dặt của con gái.
“Làm chị ?” Diệp Ngưng Dao nhịn mà kinh ngạc, nơi đó ngoại trừ cô và Phó Thập Đông thì ai mới đúng.
“Nó thực sự mọc ở đó ?” Khuôn mặt bình thường lạnh lùng của Mạc Vãn Hề lộ một nét vui mừng, cô vươn vai ôm lấy vai Diệp Ngưng Dao, tự nhủ: “Thật tuyệt! Cuối cùng chị cũng tìm !”