THẬP NIÊN 70: BÁCH HOA TIÊN TỬ XUYÊN THÀNH BẢO BỐI CỦA VAI ÁC - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-04-07 02:25:43
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , một đêm phân tích, Mạc Vãn Hề tự tin đạp xe tìm ông ngoại.

 

Ở Bắc Kinh buổi sáng sớm, mùi thơm của những miếng bột chiên giòn lan khắp các con phố, tiếng rao của những bán hàng rong góp phần tạo thêm nét cho thành phố lịch sử .

 

Đông Nam Lễ tập thể d.ụ.c ở công viên về, tình cờ gặp Mạc Vãn Hề.

 

Thấy cô vội vàng, ông vội ngăn cô : “Nha đầu! Cháu ? Không thấy ông ?”

 

Trên đường , Mạc Vãn Hề cứ nghĩ ngợi lung tung để ý đến ông , khi thấy đang tìm, cô dừng xe đạp , dùng đôi chân dài bước xuống, thẳng chủ đề: “Ông ngoại, cháu đang tìm ông, cháu chuyện quan trọng với ông.”

 

“Làm ?” Hiếm thấy cháu gái nghiêm túc đối mặt với , Đông Nam Lễ cố nén , trong lòng đột nhiên một trực giác mạnh mẽ.

 

Có thể là đứa trẻ tìm thấy?

 

Bên ngoài chuyện quá nhiều, chỗ chuyện, Mạc Vãn Hề tới mặt ông , chung quanh: “Chúng về nhà .”

 

“Về đứa bé ?”

 

“Vâng.”

 

Cách đó vài phút, Đông Nam Lễ ngập ngừng thôi, ông tìm kiếm hơn hai mươi năm, bây giờ cuối cùng cũng tin tức nhưng thể ngay , thật sự nghẹn khuất!

 

Ông thể chất cường tráng, bình thường thích vận động, sải bước dài chạy về nhà, ngay cả Mạc Vãn Hề cũng đuổi kịp.

 

Một đường bình thường cần mười phút thì chỉ năm phút.

 

Hai lượt một một thư phòng, vững vàng xuống, Đông Nam Lễ kịp chờ đợi, liền hỏi: “Mau cho ông chuyện gì ?”

 

Biết ông ngoại chờ đợi ngày từ lâu, Mạc Vãn Hề mô tả tình hình của Phó Thập Đông bằng những từ ngữ ngắn gọn nhất một .

 

Nghe thông tin như , trong một thời gian Đông Nam Lễ vẫn thể bình tĩnh, ông lấy chiếc khăn tay trong túi áo khoác lau nhẹ khóe mắt xác nhận: “Đứa trẻ mà cháu nhắc đến lớn lên thực sự trông giống ông bác ?”

 

“Sao ông cho cháu xem tấm ảnh đó để cháu xác nhận nữa.” Lần cuối cùng cô thấy bức ảnh đó là mấy năm , thấy ông ngoại cô kích động như , cô đột nhiên dám xác nhận đúng một trăm phần trăm.

 

Đông Nam Lễ cẩn thận lấy một chiếc hộp gỗ từ phía tủ sách, trong đó một vài bức ảnh đen trắng bên cạnh một chồng thư.

 

Một trong đó là bức chân dung gia đình ba thế hệ cùng chung sống một mái nhà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-219.html.]

Giữa đám đông một đàn ông mặc bộ áo dài Tôn Trung Sơn đang bế tay một đứa trẻ hai tuổi, môi nở nụ rạng rỡ.

 

Mặc dù Đông Nam Lễ nhắc đến tên của những trong bức ảnh nhiều nhưng ông vẫn duỗi ngón tay với Mạc Vãn Hề: “Đứa trẻ là đứa nhỏ ôm trong lòng, cháu nên gọi mặc bộ quần áo Tôn Trung Sơn .” Chỉ trưởng lão ở bên cạnh đàn ông : “Đây là ông bác của cháu.”

 

Nhìn bức ảnh cũ, Mạc Vãn Hề thể thoáng qua và khẳng định rằng Phó Thập Đông trông giống hệt trong ảnh.

 

Đặc biệt là đôi mắt phượng xinh , chúng giống hệt .

 

“Hẳn là , thể sai!”

 

“Thật ?” Trong lòng mừng rỡ, khóe miệng Đông Nam Lễ khẽ run, vội vàng hạ lệnh: “Cháu giúp ông đến thôn Đại Oa một nữa, nhất định điều tra rõ ràng việc.”

 

Trong bộ mấy vãn bối, Mạc Vãn Hề là duy nhất mà ông thể tin tưởng, vì ông chỉ thể yên tâm khi cô bản giải quyết vấn đề .

 

“Được! Hôm nay cháu sẽ luôn.” Mạc Vãn Hề gật đầu, trong đầu tính sẵn cách điều tra chuyện như thế nào.

 

Sau khi tiễn , Đông Nam Lễ ghế, vẻ mặt buồn bã v.uốt ve bức ảnh cũ, miệng tên của bọn họ.

 

Trong nháy mắt một tuần qua, chớp mắt đến lúc bắt đầu học.

 

Tiền Thục Hoa sắp nghỉ việc nên giờ đây bà thể giúp chăm sóc Miêu Miêu, đây là một công việc nhàn hạ hơn.

 

, Diệp Ngưng Dao và Phó Thập Đông mới thể yên tâm học, để giảm bớt gánh nặng cho , Diệp Ngưng Dao còn đặc biệt thuê một cô giúp chăm sóc đứa trẻ.

 

Hoa Đại ở ngoại ô phía tây bắc của Bắc Kinh, cả hai thường đến trường bằng xe đạp.

 

Vì bọn họ ở cùng khu vực nên Phó Thập Đông rời bằng xe đạp khi đưa vợ đến khoa Hóa học.

 

Đón gió xuân ấm áp, dạo trong khuôn viên trường rực rỡ , môi Diệp Ngưng Dao nở nụ . Sau vài ngày thích ứng, cô tràn đầy kỳ vọng cuộc sống tương lai của bản .

 

Trên con đường qua kẻ , dáng xinh của cô quyến rũ mê , trong mỗi cử chỉ đều cảm giác lộ tiên khí. Cô chỉ mùa xuân trong vườn ngày càng đẽ như tranh, nhưng cô rằng bản trở thành trong bức tranh đó.

 

Đông Chính Dương Diệp Ngưng Dao cách đó xa, trái tim bất giác đập lỡ một nhịp.

 

Anh thấy nhiều cô gái xinh , nhưng ai thể khiến cảm thấy như .

 

Bạn bên cạnh thấy đến ngây ngốc, vội vàng vung tay đẩy đẩy một cái, vẻ mặt bỡn cợt: “Đang cái gì ? Nếu như đối tượng của thấy dáng vẻ , cẩn thận cô sẽ một hai nháo ba treo cổ.”

 

 

Loading...