Thập Niên 60: Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm, Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 340: Khôi Phục Thi Đại Học
Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:57:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng mười, gần như tất cả các tờ báo, loa phát thanh, đài radio đều đang tuyên truyền một tin tức chấn động lòng , kỳ thi đại học khôi phục, hơn nữa kỳ thi đại học khóa đầu tiên sẽ tổ chức 1 tháng .
Thanh niên quốc gần như đồng loạt phấn chấn hẳn lên, thi cầm sách vở lao học tập, học ngôi trường đại học hằng ao ước.
Sách giáo khoa mà Hà Hiểu Hữu mang theo lập tức trở thành món đồ săn đón trong đội sản xuất, những kẻ vốn dĩ âm thầm bôi nhọ là mọt sách, bộ tịch lúc ở mặt lấy lòng kể khổ, mượn sách của xem, bởi vì sách trong tay thực sự quá đầy đủ, sách giáo khoa cấp hai cấp ba đều ghi chép đầy ắp.
Lúc , Hà Hiểu Hữu về nông thôn cắm đội 4 năm, cảnh gian khổ và cuộc sống trồng trọt nhọc nhằn mài mòn ý chí chiến đấu của , suy cho cùng gia đình giúp đỡ, dựa công điểm để ăn cơm, mỗi ngày qua loa ba bốn công điểm là thể về nhà, chỉ lúc thu hoạch vụ mùa mới nặng nhọc hơn một chút.
Năm 74, vì Triệu Mãnh luôn nửa đêm ăn trộm thịt khô và bánh quy của , bắt quả tang báo cáo cho đại đội trưởng, sự giúp đỡ của đối phương, thuê căn nhà trống trong làng, cùng Hứa Thạc dọn ở.
Bọn họ thà kiếm củi chăm chỉ hơn một chút, cũng ở điểm thanh niên trí thức chịu tội, vốn dĩ cuộc sống đủ khó khăn , còn suốt ngày chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n về mặt tinh thần, cứ tiếp tục như con sớm muộn gì cũng phát điên.
Trong thời gian đó từng nghĩ đến việc thư thỏa hiệp với gia đình, cầu xin họ sắp xếp một công việc để về thành phố, nhưng 2 năm đầu là vì lòng tự trọng chịu cúi đầu, nghĩ đến những lời thề non hẹn biển khi xuống nông thôn, nghĩ đến sự chế nhạo của chị em khi về nhà, cứ thế kìm nén một cố gắng trụ .
2 năm là Hà Thụy Tuyết thư cho , bảo cố gắng thêm 2 năm, trong thời gian đó ít việc đồng áng , giữ thể diện cho qua chuyện là , nhiều sách , đặc biệt là “Bộ sách Tự học Toán Lý Hóa” mà cô gửi qua, ghi nhớ thật kỹ những kiến thức trong đó, lật sách đến nát bươm, con mới lăn lộn trong vũng bùn.
Trọn vẹn nửa năm thư từ đều ám chỉ chuyện , khiến khỏi suy nghĩ viển vông.
Cô nhỏ xưa nay bản lĩnh thạo tin tức, chẳng lẽ thể kiếm cho một công việc cần văn hóa, là thể đưa trường đại học công nông binh?
Ôm ấp một loại kỳ vọng nào đó, học tập càng động lực hơn, thỉnh thoảng còn kéo Hứa Thạc cùng học, đáng tiếc đối phương chỉ lớn sức chứ lớn não, đối với việc kính nhi viễn chi, thà trồng thêm mấy mẫu ruộng cũng những ký hiệu xiêu vẹo đó, đau đầu.
Hà Hiểu Hữu ép buộc nữa, đem một phần đồ cô nhỏ gửi đến biếu xén cho đại đội trưởng, tìm cho một công việc trông coi nông cụ, đến năm 76, là sách rời tay, suy cho cùng ở nông thôn thực sự thú vui gì, sách trở thành thói quen theo bản năng của .
Đợi đến khi tin tức khôi phục thi đại học chính thức truyền đến làng, Hà Thụy Tuyết mới chân thành cảm thán cô nhỏ của thực sự là xa trông rộng, , chính sách mà các lãnh đạo nửa đầu năm mới quyết định, chừng là dượng nhỏ liệu sự như thần, tính toán .
Bất kể thế nào, đều là món hời cho , thông báo xuống mới 1 tháng bước kỳ thi, rõ ràng là lợi hơn cho học sinh mới nghiệp và những chuẩn từ sớm, nhưng dù thế nào, thanh niên trong đội đều đổ xô lên huyện đăng ký.
Sau khi trở về với ánh mắt đều đỏ ngầu, sự ghen tị gần như hóa thành thực chất, Hà Hiểu Hữu lấy một bộ tài liệu khá mới, ghi chép gì, là cho mượn trong đội, mỗi đều thể chép một bản.
Sự đỏ mắt của bọn họ lập tức chuyển thành sự ơn, một lòng lao học tập, suy cho cùng Hà Hiểu Hữu giỏi đến cũng liên quan đến bọn họ, kiến thức học đầu mới là của .
Triệu Mãnh ngược ngừng những lời chua ngoa, Hà Hiểu Hữu lười để ý, lật những kiến thức sớm thuộc lòng.
Trong căn nhà nhỏ riêng biệt
Hứa Thạc vội vàng xua tay, “Hiểu Hữu, giống em, thấy chữ là ch.óng mặt, miễn cưỡng lọt qua cái bằng nghiệp cấp hai, còn thi đỗ cấp ba, đừng đến chuyện thi đại học. Anh tự , căn bản là khối nguyên liệu đó, nỗ lực thêm nữa cũng uổng công.”
“Anh Thạc, thử ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-340-khoi-phuc-thi-dai-hoc.html.]
“Em đừng khuyên nữa, lòng chuẩn thi, đại đội trưởng đăng ký 1 tháng cần đồng việc, thấy trong đám thanh niên trí thức chúng chỉ em là hy vọng nhất, những khác đều là để trốn tránh lao động. Mấy năm đến một trang sách cũng từng xem, còn thi đỗ đại học, mơ .”
“Lời thể ở bên ngoài đấy.”
“Anh hiểu, tâm nhãn nhỏ lắm, Hiểu Hữu, em đừng bận tâm nữa, 1 tháng công việc cứ để hết, còn cả Triệu Mãnh nữa, thấy thằng nhóc đó ý , e là giở trò mèo gì đó, 2 ngày nay em cứ theo sát , đừng ăn uống đồ nó đưa, nhỡ đau bụng, thì đúng là toại nguyện cho nó.”
Hà Hiểu Hữu với vẻ ơn, “Cảm ơn Thạc, bên em còn khá nhiều thịt khô và cá khô, xem hết , coi như là bổ sung dinh dưỡng cho hai , nếu em thi đỗ tự nhiên đều dùng đến, thi đỗ em mở miệng xin gia đình.”
Một cẩn thận một chút cũng thể chuẩn thi, nhưng đề phòng kẻ tiểu nhân tay, gấp rút ôn tập, nghi ngờ gì là một việc vô cùng hao tổn tinh thần, nếu trạng thái lỡ dở kỳ thi đại học mới là chuyện lớn.
Hứa Thạc vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, hào sảng , “Chuyện nhỏ, cứ giao cho , đảm bảo nuôi em béo lên vài cân.”
Tiền đồ của thể thi đỗ đại học cũng tồi, cũng tham lam, thể dựa mối quan hệ của Hà Hiểu Hữu về thành phố tìm một công việc là mãn nguyện .
Ở nhà, Hà Thụy Tuyết đang vùi đầu khổ học, Triệu Mai Nha gọt một quả táo để trong tay, cầm đũa đút cho cô từng miếng, đảm bảo cô đầu là thể ăn .
“Con lên cán bộ , còn học đại học gì, tự dưng mệt bở tai.”
“Mẹ, nếu con thể thi đỗ, kết hợp với kinh nghiệm việc , chừng thể ở kinh thành cán bộ đấy.”
Triệu Mai Nha xong trong lòng vui, mới sống cùng con gái 2 năm, trơ mắt cô sắp rời xa , còn chắc về.
“Haizz, bay càng cao, cách ba càng xa, chị hai con 3 năm về, nửa năm mới gửi một bức thư, cứ coi như đứa con gái đó. Đông Bảo, đổi là con, ở nhà ăn cơm cũng ngon, một lòng nhớ thương con a.”
“Mẹ, con nghĩ kỹ , đợi con đến kinh thành tiên mua một cái sân rộng một chút, đón qua đó ở.”
“Anh cả và ba con đều ở bên , vất vả lắm mới quen thuộc khu , qua bên đó chẳng ai chuyện.”
“ , con xa a.”
Triệu Mai Nha lập tức chẳng màng đến cái gì nữa, ôm lấy cô , “Vậy để ba con ở , bất kể con ở đều theo con.”
Cái gì mà lão đại lão tam, trong mắt bà đều quan trọng.
Hà Thụy Tuyết mắt chằm chằm sách, bớt chút thời gian với bà, “Mẹ, yên tâm, con kế hoạch cả , trong thời gian học con định ở bên ngoài, đợi khi nghiệp xác định đơn vị phân công, con sẽ mua nhà đón qua.”
Nói cho cùng, tình hình hiện tại vẫn nới lỏng, thần kinh của tất cả vẫn đang căng thẳng, mua nhà chỉ khó khăn trùng trùng, mà còn dễ nhắm tới.
Đợi đến đầu những năm 80, mới thực sự là thời điểm , đến lúc đó cô tích trữ thêm vài bất động sản cũng ai gì.