Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 8: Lão Già Chết Tiệt Và Người Bố Yêu Dấu Nhất

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:51:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng bao lâu , Cố Diệc buồn bực bận rộn bên bếp lò, hai con tìm một chiếc ghế dài trong căn phòng trống trải , cực kỳ ngoan ngoãn.

 

“Mẹ ơi, đợi ngày mai lão già c.h.ế.t tiệt , con sẽ sang chỗ thím hàng xóm xin cơm nuôi .”

 

Chiêu Muội dùng móng vuốt nhỏ che miệng, dựa Thời Chi Nhan, lén lút báo cáo với cô một tiếng.

 

Nghĩ đến những món bánh xốp đào, đồ hộp mà từng ăn bao giờ, thèm chảy nước miếng.

 

Thời Chi Nhan liếc ánh mắt lanh lợi của nhóc con, vội vàng ngăn cản:

 

“Lão già c.h.ế.t tiệt đó… …”

 

Thời Chi Nhan suýt nữa thì Chiêu Muội cho lệch sóng.

 

“Ý là bố con… điểm đúng, đòi đồ ăn quý giá của lắm, ghét.

 

Mẹ chẳng dạy con , ở đây là nơi lý lẽ, ngang ngược, ghét thì sống .”

 

Chiêu Muội thể chấp nhận, bé thà ghét cũng ăn!

 

mà nhé…” Thời Chi Nhan bổ sung.

 

Chiêu Muội thấy chuyển biến lập tức mắt sáng lên: “Mẹ ơi, nhưng mà cái gì?”

 

mà nhé, ông bố oan đại đầu của con trông vẻ nhiều tiền.”

 

Thời Chi Nhan tuy thời gian ngóng rõ ràng tình hình gia đình Cố Diệc, nhưng cả một phòng sách của , tuyệt đối là gia đình thư hương thế gia, mua nổi nhiều sách như kinh tế chắc chắn tệ.

 

Duy nhất lo lắng là gia đình quá khả năng họ hàng nước ngoài các kiểu, vấn đề nhạy cảm tương lai sẽ nổ lôi.

 

Lại chức vị của , cho dù từng chiến trường; cộng thêm trong tình huống ít sĩ quan đều học trường quân đội xóa mù chữ, ưu thế về trình độ văn hóa, cũng là tất cả nguyên nhân khiến đến ba mươi thăng lên vị trí .

 

Quy tắc thế giới đều giống , dù ưu tú đến ở bất cứ nơi nào cũng chỗ dựa mới dễ việc, cho nên: hoặc là trong nhà , hoặc là lãnh đạo coi trọng năng lực của trợ lực.

 

tóm , trong tình huống gì bất ngờ, tên oan đại đầu là một tên oan đại đầu béo bở hơn cô dự đoán đó… chụt chụt ~

 

“Bây giờ con là con trai duy nhất của , lời dỗ vui vẻ, ăn cái gì mà mua cho con?” Thời Chi Nhan giáo d.ụ.c.

 

Nhóc con nuôi lệch lạc một chút, công việc uốn nắn bé giao cho bố nó .

 

Mắt Chiêu Muội đảo lanh lợi, móng vuốt nhỏ xoa xoa, ước chừng ý đồ .

 

 

Cố Diệc cuối cùng cũng vất vả đun xong một nồi nước nóng, bỗng nhiên cảm giác buồn bực vì háo sắc mà tự chuốc lấy khổ.

 

Phải rằng cả cái khu gia thuộc , đàn ông nào ở bên ngoài vất vả trở về còn hầu hạ thế ?

 

Ai mà chẳng ở nhà phụ nữ của hầu hạ thoải mái dễ chịu?

 

Kết quả, nữ lưu manh Thời Chi Nhan miệng thì hầu hạ , chớp mắt cái biến thành hầu hạ ?

 

Chuyện lon ton giúp đun nước cũng dám ngoài, sợ chê.

 

Buồn bực đầu , hai con ghế dài đợi cực kỳ ngoan, Chiêu Muội vì chân ngắn treo lơ lửng còn đung đưa từng nhịp, cực kỳ đáng yêu.

 

Thấy sang, Thời Chi Nhan lập tức lộ ánh mắt sùng bái: “Bố nó , giỏi quá !”

 

“Bố thật lợi hại, con sùng bái bố nhất!” Chiêu Muội cũng lập tức lộ mắt lấp lánh.

 

Trong nháy mắt, vốn chút buồn bực hiểu tâm trạng hơn ít: “Nước nóng , cô đưa con tắm .”

 

Thời Chi Nhan dậy khỏi ghế, đó bế nhóc con bẩn thỉu Chiêu Muội lên nhét thẳng lòng Cố Diệc.

 

“Con trai bồi dưỡng ý thức giới tính từ nhỏ, thể tắm cùng chứ? Em tắm của em, tắm cho Chiêu Muội.”

 

Thời Chi Nhan lúc chuyện cẩn thận quan sát biểu cảm của đối phương, chỉ sợ ‘nhiệt độ nước quá nóng khiến ếch xanh phát hiện’, thế là cô bổ sung:

 

“Ở thôn em đều là bố chăm sóc con cái, Chiêu Muội từ nhỏ bố tắm cho, trong thôn đều nhạo thằng bé.”

 

Chiêu Muội cũng lập tức mở miệng: “Người cũng bố tắm cho thơm tho, trẻ con trong thôn đều là bố tắm cho thơm tho, chỉ Chiêu Muội là … Hu hu hu…”

 

Cố Diệc lời của hai con, nhịn mềm lòng thêm một chút.

 

Thời Chi Nhan giao cục nợ nhỏ bẩn thỉu cho Cố Diệc xong, vui vẻ múc nước pha nhiệt độ thích hợp xách nhà vệ sinh tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-8-lao-gia-chet-tiet-va-nguoi-bo-yeu-dau-nhat.html.]

 

“Trong nhà vệ sinh cái màu trắng là xà phòng thơm, màu vàng là xà phòng, bình thường cầu kỳ như , hôm nay tạm bợ , lát nữa đưa hai đến trạm dịch vụ sắm thêm dầu gội đầu các loại đồ dùng sinh hoạt.”

 

Trạm dịch vụ quân nhân là trạm dừng chân ấm áp phục vụ mua sắm, đời sống, vui chơi giải trí do doanh trại quân đội mở để đảm bảo xã hội hóa ở thời đại .

 

Nói đơn giản chính là hợp tác xã mua bán trong quân đội.

 

“Còn nữa…”

 

Cố Diệc bỗng nhiên chút đỏ mặt.

 

“Chỉ một cái khăn mặt, cô dùng tạm , lát nữa mua cái mới cho cô.”

 

Thời Chi Nhan đôi tai đỏ bừng của , tên nhóc còn ngây thơ thật đấy!

 

Cô vẫn vẻ mặt dịu dàng sùng bái đồng ý: “Bố nó , , em chê khăn mặt dùng qua, chỉ cần chê em là .”

 

Trong nháy mắt, Cố Diệc càng tự nhiên hơn.

 

 

Nhà vệ sinh thời đại đa là hố xí tự hoại, cũng chỉ một đơn vị và trường học ở thành phố lớn mới lắp bồn cầu xả nước.

 

Còn nhà vệ sinh nhà Cố Diệc , Thời Chi Nhan đó chú ý kỹ, bây giờ chuẩn tắm mới phát hiện tường gỗ chỗ nào cũng khe hở lọt gió, sơ sài hết sức.

 

Cũng may đây là ở trong sân nhà , ai ghé khe hở trộm.

 

Mộng Vân Thường

Chỉ là lọt gió thế , nếu là mùa đông, gió lạnh lùa thì rét buốt bao!

 

Trọng sinh xong một đường phong trần mệt mỏi, cả khó chịu, giờ khó khăn lắm mới tắm rửa chẳng màng đến chuyện khác, thoải mái tắm sạch sẽ ngợm xong, cả đều tỉnh táo.

 

Đợi cô đôi dép lê của Cố Diệc từ nhà vệ sinh , chắc là trong nhà chậu thừa, thấy Cố Diệc trực tiếp thả Chiêu Muội trong nồi tắm, đó dùng một cái áo cộc tay khăn mặt.

 

Nhóc con còn cảm thấy trải nghiệm đặc biệt chơi cực kỳ vui vẻ, liên tục đạp chân Cố Diệc ướt hết cả .

 

“Mẹ ơi, , con nấu thành canh , ha ha ha…” Chiêu Muội vui vẻ .

 

Thời Chi Nhan gần , nước trong nồi đều biến thành màu xám , đó Chiêu Muội tắm sạch sẽ xong trắng mấy tông, càng giống một bé gái xinh .

 

là nấu thành canh , nấu thêm chút nữa màu canh sẽ hơn.” Thời Chi Nhan trả lời.

 

Cố Diệc vốn dĩ tắm sạch sẽ cho nhóc con bẩn thỉu chuẩn vớt , kết quả câu của Thời Chi Nhan khiến Chiêu Muội lì trong nồi chịu dậy nữa.

 

Anh bận rộn tắm rửa sạch sẽ thêm cho Chiêu Muội, miệng còn ngừng phàn nàn: “Cô mà chỉ dung túng con nghịch nước!”

 

“Bố nó , em sai … Bây giờ trong nhà chẳng ! Em tin giỏi như nhất định thể dạy dỗ con trai chúng thành đứa trẻ ưu tú!”

 

Thời Chi Nhan ngoài miệng nhận sai nhanh, thuận tiện đội mũ cao cho Cố Diệc, nhưng mà, lập tức về phòng Cố Diệc xuống.

 

Vì tóc ướt, cô chỉ thể đầu mép giường hong tóc ngủ.

 

Tắm sạch sẽ xuống càng thoải mái hơn!

 

 

Ông bố bỉm sữa mới nhậm chức Cố Diệc loay hoay hồi lâu, cuối cùng cũng tắm sạch sẽ mặc quần áo xong cho Chiêu Muội.

 

“Phù…”

 

Anh mệt đến mức thở hổn hển, cảm giác còn mệt hơn hành quân dã ngoại đây.

 

“Bố ơi, tắm thơm tho thể đến trạm dịch vụ mua đồ ngon ?”

 

“Chụt chụt, Chiêu Muội nếm thử bánh xốp đào mùi vị thế nào quá, Chiêu Muội yêu bố nhất, bố mua cho con một cái… , mua nửa cái cho Chiêu Muội nếm thử là …”

 

Cố Diệc Chiêu Muội cái miệng liến thoắng , nước miếng sắp chảy .

 

Anh : “Không con ăn cơm xong ? Lát nữa đợi con dậy chúng mua…”

 

Anh còn xong, Chiêu Muội kịp chờ đợi chạy đến bên giường gọi ruột: “Mẹ , đừng ngủ nữa, lão già c.h.ế.t… bố yêu dấu nhất của con đưa chúng mua đồ ngon !”

 

Chiêu Muội sốt ruột nha, chỉ sợ tên oan đại đầu lão già c.h.ế.t tiệt đó đổi ý.

 

 

 

Loading...