Thập Niên 60: Xuyên Thành Mẹ Kế Vả Mặt Cực Phẩm, Dạy Chồng Dưỡng Con - Chương 646: Lên Đường Đi Ninh Thành
Cập nhật lúc: 2026-05-03 23:06:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ừm.”
Vương Mạn Vân gật đầu, tỏ vẻ .
“Anh sẽ cố gắng che chắn gây thêm rắc rối cho em.” Chu Chính Nghị lời hứa của .
“Chú ý kẻ đẩy thuyền phía .”
Người một nhà, một vinh thì cả nhà cùng vinh, một nhục thì cả nhà cùng nhục, Vương Mạn Vân thể nhắc nhở Chu Chính Nghị một câu.
“Biết .” Trong mắt Chu Chính Nghị lóe lên ý , ngay vị trí của trong lòng vợ mà.
“Ngày mai Tiểu Hoa về Ninh Thành một chuyến.” Vương Mạn Vân nhớ tới tâm nguyện của Chu Anh Hoa, báo cáo với Chu Chính Nghị.
“Thằng bé quả thực nên về xem .” Chu Chính Nghị suy nghĩ một chút, : “Vừa ngày mai cả Chu về Ninh Thành việc, ngày về, để Tiểu Hoa cùng , đường bạn, cũng an .”
“Tiểu Thịnh về ?”
Vương Mạn Vân nhớ tới Chu Hiểu Hiểu, cảm thấy Chu Anh Thịnh cũng cần thiết về một chuyến.
Chu Chính Nghị lắc đầu, giải thích: “Tiểu Thịnh đó xin nghỉ ít, xin nghỉ nữa, hiệu trưởng thật sự sẽ đuổi đến tận nhà mắng những phụ đáng tin cậy như chúng mất, đợi , đợi đến mùa hè, khi nghỉ hè, thằng bé Ninh Thành cũng muộn.”
“Cũng .”
Vương Mạn Vân cũng yên tâm để Chu Anh Thịnh Ninh Thành, khi xảy chuyện bắt cóc , cô kẻ chút nhân tính nào, trong tình huống , vẫn là nên tâm lý ăn may.
Còn về Chu Anh Hoa, cô yên tâm.
Dù Chu Anh Hoa cũng là quân nhân, một quân nhân năng lực tồi, cộng thêm Chu Vệ Quốc cùng, chỉ cần kẻ não úng nước, sẽ dễ dàng tay.
Buổi tối, Chu Chính Nghị cuối cùng cũng trộn phòng ngủ chính.
Ôm Vương Mạn Vân, chân thành xin một lúc lâu, Vương Mạn Vân mới tha thứ, nhưng cũng đừng hòng phúc lợi gì, thể giường ngủ là lắm .
Sáng hôm , khi Chu Anh Thịnh Chu Anh Hoa sắp Ninh Thành, sắc mặt cũng khó coi thấy rõ, la hét: “Mẹ, con cũng .” Mộ bé ở Ninh Thành, bé cũng thể .
“Có , cũng buộc em thắt lưng ?” Chu Anh Hoa trêu chọc em trai.
“Em viếng mộ em!”
Chu Anh Thịnh tức giận đến đỏ bừng mặt.
“Xin nghỉ nữa, trường học sẽ đuổi học con đấy.” Vương Mạn Vân thông báo cho Chu Anh Thịnh một sự thật tàn khốc nhất.
Chu Anh Thịnh biến sắc.
“Học hành cho t.ử tế, đợi nghỉ hè thời gian , em , đến lúc đó nếu phép, sẽ cùng em.” Chu Anh Hoa đưa tay dùng sức xoa xoa mái tóc đầu em trai.
Mềm mại, mỗi xoa, trái tim cũng mềm một phần.
“Không nuốt lời.” Chu Anh Thịnh thời thế, thấy thể cưỡng cầu, liền lùi một bước.
“Đảm bảo.”
Chu Anh Hoa đưa tay ngoắc tay đóng dấu với em trai, đó lên xe.
Bởi vì Chu Vệ Quốc đến , đang đợi lên xe là xuất phát Ninh Thành.
“Trên đường hai cẩn thận một chút, việc lấy an trọng.” Vương Mạn Vân dặn dò hai .
“Biết .”
Chu Vệ Quốc và Chu Anh Hoa đồng thanh đáp một câu, đó xe liền rời , để Vương Mạn Vân cùng Chu Anh Thịnh ở cổng viện lâu.
“Mẹ, con sẽ bắt cóc chứ?” Chu Anh Thịnh nỗi lo lắng của .
Vương Mạn Vân: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-me-ke-va-mat-cuc-pham-day-chong-duong-con/chuong-646-len-duong-di-ninh-thanh.html.]
Vương Mạn Vân tưởng sự lưu luyến của Chu Anh Thịnh đối với Chu Anh Hoa, là vì bé Ninh Thành, kết quả nửa ngày, là lo lắng Chu Anh Hoa sẽ bắt cóc, nhất thời cô cũng trả lời thế nào.
“Mẹ, con lo lắm!”
Chu Anh Thịnh thấy Vương Mạn Vân trả lời, nghiêm túc thêm một câu.
“Có bác cả cùng, con sẽ xảy chuyện .”
Vương Mạn Vân thực càng trả lời con mau ngậm cái miệng quạ đen , nhưng nghĩ đến đứa trẻ cũng là vì quan tâm, nên cũng đổi cách trả lời.
“Bác cả việc, thể 24 giờ ở bên cạnh con , haizz.” Chu Anh Thịnh lo lắng bồn chồn, đừng thấy bé nhỏ, thực bé hiểu nhiều chuyện .
“Anh con là quân nhân.”
Vương Mạn Vân nhẫn nhịn thể nhẫn nhịn nữa, một tay véo lấy tai Chu Anh Thịnh, để thằng nhóc tiếp, vốn dĩ cô lo lắng cũng sắp mất ngủ .
“Hiểu .”
Chu Anh Thịnh véo tai cũng tức giận, bởi vì Vương Mạn Vân căn bản dùng sức.
“Hiểu cái gì ?”
“Mẹ, con quân nhân , cũng thể giống như trai một ngoài .” Chu Anh Thịnh mong đợi Vương Mạn Vân.
Vương Mạn Vân lúc mới tâm tư Ninh Thành của thằng nhóc vẫn c.h.ế.t, dở dở : “Sao, con quân nhân ?”
“Đó là điều chắc chắn!”
Chu Anh Thịnh vỗ n.g.ự.c khẳng định, nhà họ ba bé là quân nhân, trai là quân nhân, bé chắc chắn cũng quân nhân.
“Vậy thì con học hành cho t.ử tế, rèn luyện cho , nếu thì thể giống như con, tuổi còn nhỏ quân nhân .” Vương Mạn Vân nhân cơ hội khuyến khích và khích lệ đứa trẻ yêu thích học tập.
Chu Anh Thịnh im lặng.
Thực bé nhiều với Vương Mạn Vân như , vẫn là Ninh Thành.
Vương Mạn Vân sớm thấu tâm tư của đứa trẻ, trong lòng thầm , ngoài miệng cố ý khích tướng: “Nhìn dáng vẻ của con, là đổi chủ ý quân nhân nữa ?”
“Muốn!”
Chu Anh Thịnh lập tức lớn tiếng trả lời.
“Vậy chăm chỉ học tập ?” Vương Mạn Vân sự xoắn xuýt mặt đứa trẻ, vui đến mức suýt bật , nhóc con, mới tí tuổi đầu gài bẫy , xem ai trúng bẫy.
Chu Anh Thịnh chỉ xoắn xuýt vài giây, cuối cùng đành ủ rũ trả lời: “Muốn.” Nói xong, cũng Vương Mạn Vân, mà bổ sung một câu, “Con tìm Tiểu Quân chạy bộ buổi sáng đây.”
Chu Vệ Quốc Ninh Thành từ sớm, tiếng kèn báo thức mới vang lên, bọn họ vẫn tập thể d.ụ.c buổi sáng.
“Đi , bữa sáng cho con.” Vương Mạn Vân xoa đầu đứa trẻ coi như khích lệ, đó theo Chu Anh Thịnh sang nhà hàng xóm gọi Triệu Quân.
Triệu Quân hôm nay dậy sớm, tiếng kèn báo thức vang bé tỉnh, đó hào hứng vạch rèm cửa sổ sang nhà họ Chu sát vách.
Hai nhà tuy là hàng xóm sát vách, nhưng vì hai nhà đều sân, thực cách gần lắm, chuyện nhỏ tiếng một chút, là thấy, nhưng tuyệt đối thể thấy tình hình cổng nhà hai bên.
Triệu Quân dụi mắt, liền thấy bóng lưng Chu Anh Hoa lên xe rời , lập tức tỉnh táo.
Đợi lúc Chu Anh Thịnh về phía nhà , bé vội vàng mặc quần áo đ.á.n.h răng rửa mặt.
Chưa đầy 2 phút, bé hội họp với Chu Anh Thịnh ở cổng nhà, đón ánh nắng ban mai mới ló dạng, hai đứa trẻ từ từ chạy bộ, mục tiêu của họ là bãi tập.
“Cậu vui ?” Triệu Quân chạy chậm, lén góc nghiêng của Chu Anh Thịnh.
“Cậu thấy tớ vui ở con mắt nào?” Chu Anh Thịnh tâm trạng sa sút, chuyện cũng dễ như bình thường.
Triệu Quân lập tức xác định Chu Anh Thịnh đang tức giận, dám tùy tiện chuyện nữa, nhưng lo lắng, một lúc lâu , mới nhỏ giọng : “Cậu đừng tức giận nữa, tiểu thúc thúc là quân nhân, cần việc, thể ngày nào cũng ở nhà chơi với .”
“Ai tớ ...”