Thập Niên 60: Xuyên Thành Mẹ Kế Vả Mặt Cực Phẩm, Dạy Chồng Dưỡng Con - Chương 217: Vương Hưng Học Ra Tay Đả Thương Người

Cập nhật lúc: 2026-05-03 22:47:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô bậy bạ gì đó, chúng là nhận tin báo các buôn lậu tư bản mới đến Vương Dương Thôn, căn bản hề chuyện miếu đất s.ú.n.g, cô đừng mà vu oan giá họa lung tung.” Ngũ Kiến Quốc vội vàng lên tiếng biện bạch.

 

Hắn dứt lời, trong miếu đất đột nhiên bùng nổ một trận ồ lên dứt.

 

Hồng Vệ Binh vốn quen thói chụp mũ vu oan cho khác, 1 ngày chỉ trích khác đừng vu oan giá họa lung tung, lời thế nào cũng thấy nực .

 

“Ai vu oan chứ, bây giờ chúng đang chuyện dựa sự thật, bày mưu tính kế ? Yên tâm, tuyệt đối vu oan giá họa, chỉ sự thật dựa bằng chứng xác thực mà thôi.” Vương Mạn Vân lạnh lùng Vương Hưng Học và Ngũ Kiến Quốc.

 

Cô đang đ.á.n.h cược.

 

Đánh cược kết quả mà cần.

 

“Con khốn, tao cho mày hươu vượn.” Vương Hưng Học tỳ khí , ngược , tỳ khí của nóng nảy, chịu nổi sự khiêu khích, Vương Mạn Vân liên tiếp chiêu, cuối cùng chọc giận .

 

Hắn vung một đ.ấ.m hung hăng nện thẳng n.g.ự.c Vương Mạn Vân.

 

Lúc Vương Hưng Học tung cú đ.ấ.m mất lý trí, chỉ cho Vương Mạn Vân mau ch.óng ngậm miệng, cho nên lực đạo vô cùng lớn, từng đ.á.n.h như , đ.á.n.h đến mức suýt c.h.ế.t.

 

Vương Mạn Vân là phụ nữ, cơ thể vốn dĩ yếu ớt, nếu thật sự trúng một đ.ấ.m như , chắc chắn là cửu t.ử nhất sinh.

 

Chu Anh Thịnh sớm theo đám Vương Hưng Học lén lút trốn ở xung quanh, lúc Vương Mạn Vân xuất hiện, bé suýt chút nữa nhảy , cuối cùng vẫn nhịn xuống, ná cao su nắm c.h.ặ.t trong tay hề nới lỏng nửa phần lực đạo.

 

Khoảnh khắc Vương Hưng Học tay với Vương Mạn Vân, viên đá trong tay Chu Anh Thịnh liền b.ắ.n .

 

Chiếc ná cao su của Triệu Quân là do chú út của bé tìm vật liệu nhất , chỉ vô cùng chắc chắn, lực đạo viên đá b.ắ.n cũng vô cùng mạnh mẽ.

 

Viên đá mang theo luồng gió lạnh buốt lao thẳng về phía Vương Hưng Học.

 

Bên , Chu Anh Hoa cũng chạy tới, thấy dám đ.á.n.h Vương Mạn Vân, thiếu niên nhỏ lập tức thủ nhanh nhẹn xông tới.

 

Trong miếu đất, đám Trương Thư Lan căn bản ngờ Vương Hưng Học sẽ đột nhiên tay, bọn họ tưởng hai bên giao lưu một lúc như , phận của cũng rõ, đối phương chắc chắn dám hành hung bàn dân thiên hạ, nên lơ là.

 

Sau đó liền thấy Vương Hưng Học tay.

 

Khoảnh khắc , chỉ cần là tất cả những mặt ở đó đều toát một mồ hôi lạnh.

 

Súng trong tay đám trẻ Thái Văn Bân càng giơ lên cao, bọn chúng đều nhắm Vương Hưng Học, nhưng nhanh hơn bọn chúng là bàn tay Vương Hưng Học nện về phía Vương Mạn Vân.

 

Tay của Vương Hưng Học đ.á.n.h trúng n.g.ự.c Vương Mạn Vân, nhưng cũng vì viên đá Chu Anh Thịnh kịp thời b.ắ.n , mắt của đ.á.n.h trúng, cơn đau tột cùng khiến lực đạo của giảm 8 phần.

 

, Vương Mạn Vân cũng một đ.ấ.m đ.á.n.h ngã xuống đất.

 

Thậm chí còn vì cơ thể yếu ớt, trực tiếp phun một ngụm m.á.u, ngụm m.á.u kích thích tất cả .

 

Chu Anh Thịnh dùng tốc độ nhanh nhất b.ắ.n bộ những viên đá trong tay, những viên đá viên b.ắ.n về phía Vương Hưng Học, cũng viên b.ắ.n về phía Ngũ Kiến Quốc, còn nhiều viên hơn b.ắ.n về phía những Hồng Vệ Binh ở gần Vương Mạn Vân nhất.

 

Tất cả Hồng Vệ Binh đều ngây .

 

Không ai ngờ phản ứng của những phe Vương Mạn Vân lớn như , lớn đến mức bọn họ căn bản kịp phản ứng.

 

Vương Hưng Học ôm con mắt thương ngã lòng Ngũ Kiến Quốc.

 

Máu tươi từ bàn tay đang ôm c.h.ặ.t của chảy xuôi xuống, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết cũng kiềm chế mà gào thét.

 

Hắn thể cảm nhận con mắt .

 

Chu Anh Thịnh là đứa trẻ lớn lên trong đại viện quân khu, từ khi tiểu học, tiếp nhận nền giáo d.ụ.c quân sự hóa, b.ắ.n s.ú.n.g, quyền , chiến đấu tay , những thứ đều khó bé.

 

Độ chuẩn xác của ná cao su đương nhiên cũng thành vấn đề.

 

Cậu bé chỉ dùng một viên đá phế một con mắt của Vương Hưng Học, nếu Vương Mạn Vân kịp thời gọi tên bé, con mắt còn của đối phương thể cũng sẽ bé b.ắ.n mù.

 

“Mẹ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-me-ke-va-mat-cuc-pham-day-chong-duong-con/chuong-217-vuong-hung-hoc-ra-tay-da-thuong-nguoi.html.]

 

“Bà nội!”

 

“Tiểu Ngũ!”

 

âm thanh vang lên, nhiều phe Vương Mạn Vân đều xông về phía cô.

 

“Không nổ s.ú.n.g, quân lệnh ai cũng nổ s.ú.n.g, ai nổ s.ú.n.g đó tù!” Vương Mạn Vân ôm n.g.ự.c, lớn tiếng hô lên câu quan trọng nhất, một cướp cò là tai nạn, nhưng nếu hai bên thật sự nổ s.ú.n.g b.ắ.n , đó chính là sự kiện trọng đại.

 

Lớn đến mức Quân phân khu thể che giấu .

 

Cho nên nhất định để sự việc leo thang, để chuyện trở thành ngòi nổ.

 

“Văn Bân, đừng nổ s.ú.n.g.”

 

Trương Thư Lan sớm toát một mồ hôi lạnh, mặc dù cô cũng lo lắng cho Vương Mạn Vân, nhưng nhiều hơn vẫn là suy xét sự việc thể leo thang, cho nên lúc Thái Văn Bân nhắm Vương Hưng Học, tay cô mạnh mẽ nâng họng s.ú.n.g trong tay con trai lên.

 

“Không nổ s.ú.n.g, nổ s.ú.n.g.”

 

Vương Hưng Học mặc dù mù một con mắt, nhưng cơn đau tột cùng cũng khiến lý trí của về, lúc Vương Mạn Vân kêu lên nổ s.ú.n.g, cũng vội vàng lớn tiếng lệnh cho phe nổ s.ú.n.g.

 

Địa vị của cao hơn đám Hồng Vệ Binh nhiều, càng hiểu rõ hậu quả của việc động đến s.ú.n.g đạn.

 

Chu Anh Hoa là đầu tiên xông đến mặt Vương Mạn Vân.

 

Thiếu niên nhỏ bình thường là một đứa trẻ tinh tế kiêu ngạo, nhiều lúc đều tỏ vô cùng trầm , nhưng thiếu niên hôm nay còn sự trầm nữa, bé dùng sức vung vẩy cây gậy gỗ trong tay.

 

Chỉ cần là gậy gỗ chạm , lập tức ngã rạp một mảng lớn.

 

“Bắt lấy nó, bắt lấy nó.”

 

Đám Hồng Vệ Binh sợ hãi , mấy kẻ cầm s.ú.n.g thậm chí còn chĩa họng s.ú.n.g về phía Chu Anh Hoa.

 

Đây là hành động theo bản năng sự sợ hãi tột cùng của bọn họ.

 

“Vương Hưng Học, chỉ cần của các dám nổ s.ú.n.g, hôm nay sẽ nhiều c.h.ế.t, đừng bảo vệ bọn họ, ngay cả chức vụ cao nhất của các cũng bảo vệ , Hồng Vệ Binh nhất định sẽ tiêu diệt bộ.”

 

Vương Mạn Vân lớn tiếng cảnh cáo Vương Hưng Học.

 

Lúc khuyên can thiếu niên nhỏ đang nổi giận, thì chỉ thể hạn chế Hồng Vệ Binh.

 

“Không nổ s.ú.n.g.”

 

Vương Hưng Học hận đến cực điểm, nhưng cũng Vương Mạn Vân đúng, sự việc quả thực thể leo thang, nhưng một con mắt của mù, sẽ buông tha cho kẻ thương.

 

Bởi vì mấy quan trọng nhất ở hiện trường đều giữ lý trí, khả năng cướp cò cũng ngăn chặn.

 

Người của hai bên đều căng thẳng đối đầu, thần kinh của tất cả đều căng như dây đàn.

 

“Đồng chí Hưng Học, mắt… mắt của .”

 

Lúc , Ngũ Kiến Quốc cuối cùng cũng rõ bộ dạng thê t.h.ả.m của Vương Hưng Học, đối phương dùng tay ôm c.h.ặ.t con mắt thương, m.á.u những ngừng chảy, thậm chí còn thấy một nửa nhãn cầu vỡ nát.

 

“Vương Mạn Vân, giao kẻ đả thương đây.”

 

Vương Hưng Học hôm nay thể vu oan cho đám Vương Mạn Vân nữa, chỉ thể lùi một bước cầu thứ hai.

 

“Vậy cũng nên giao đây .”

 

Vương Mạn Vân sự dìu đỡ của Chu Anh Hoa và Từ đại nương chậm rãi dậy, trong lúc chuyện, cô phun một ngụm m.á.u tươi.

 

Lúc cô chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, n.g.ự.c đau từng cơn, ngay cả huyệt thái dương cũng giật giật khó chịu, nhiệt độ cơ thể vất vả lắm mới hạ xuống dường như cũng đang tăng vọt nhanh ch.óng.

 

 

Loading...