Chu Chính Nghị thở dài.
Anh cách xử lý của là đang dung túng cho cái ác, nhưng công ơn nuôi dưỡng lớn hơn công ơn sinh thành. Chỉ dựa việc Trương Đan Tuyết thật lòng nuôi dạy con trai lớn mấy năm, đều thể nể tình nhà họ Trương.
Năm xưa bất kể Tiểu Thịnh , đều sẽ cưới Trương Đan Tuyết. Con Trương Đan Tuyết tuy xinh hơn vợ cũ, nhưng liếc mắt một cái thấu đối phương là thế nào.
Loại khi trở thành vợ , thể sẽ thật lòng đối xử với Tiểu Hoa. một khi trở thành vợ , Tiểu Hoa chỉ nước bắt nạt và bóc lột.
Trước khi Hồ Đức Hưng đến tìm Chu Chính Nghị, còn chút oán trách đứa trẻ Chu Anh Hoa đó hiểu chuyện.
những lời của Chu Chính Nghị, liền hiểu đứa trẻ đó cũng dễ dàng gì.
“Nhà đúng là…” Hồ Đức Hưng cũng nữa, bộ sự việc thì vô tội nhất chính là Vương Mạn Vân.
Người tổn thương cũng là Vương Mạn Vân.
“Là với Mạn Vân, nếu thể sớm giải quyết những rắc rối thì khiến cô khó xử.” Khuôn mặt Chu Chính Nghị càng lạnh lùng hơn. Anh dự cảm, Trương Đan Tuyết đến , Chu Vệ Quân chắc chắn trong 2 ngày tới cũng sẽ đến.
Hai thể là kẻ thù đội trời chung bẩm sinh.
“Lão Chu, mấy ngày nay, thấy vẫn nên tránh một chút thì hơn.” Hồ Đức Hưng suy nghĩ của .
Mục tiêu của Trương Đan Tuyết là Chu Chính Nghị, chỉ cần Chu Chính Nghị xuất hiện, cho dù muôn vàn thủ đoạn cũng giở trò gì , cùng lắm là Vương Mạn Vân chịu thêm chút ấm ức.
từ chuyện xảy ở nhà ăn, Tiểu Ngũ cũng là để mặc cho bắt nạt.
“Ngày mai sẽ về nhà.” Chu Chính Nghị khuyên, mà xong câu liền tiếp tục ăn cơm. Trong đầu nhớ đến những món ăn vợ nấu, những món ăn ngon cho lắm cũng còn đáng ghét đến thế nữa.
“Ây, bảo tránh một chút ? Sao ngày mai về luôn , sợ thật sự xảy chuyện gì ?” Hồ Đức Hưng vô cùng khó hiểu Chu Chính Nghị, hóa nãy giờ ông nửa ngày, đều thành gió thoảng bên tai hết.
“Cậu út của Tiểu Thịnh chắc sắp đến .” Chu Chính Nghị uống cạn ngụm canh trong bát, rút khăn tay lau miệng. Anh ăn no , cũng ăn xong .
“Cậu là!”
Hồ Đức Hưng vì cứ mãi vướng bận chuyện , căn bản là màng đến việc ăn cơm. Nghe Chu Vệ Quân sắp đến, nhịn đưa tay vỗ bàn một cái.
Thằng nhóc đó từ nhỏ là một kẻ nghịch ngợm phá phách.
Đã ngoài 20 tuổi đầu , vẫn một công việc đàng hoàng, suốt ngày nhàn rỗi.
“Ông tưởng Chu Vệ Quân là thật sự việc ?” Chu Chính Nghị và Hồ Đức Hưng là chiến hữu cũ, từng sinh t.ử, thấy đối phương tò mò, cũng giấu giếm.
Nói thẳng: “Ông bố vợ đó của ở Quân khu Tô lớn nhỏ gì cũng là một lãnh đạo cũ. Với các mối quan hệ của ông , cho dù Chu Vệ Quân là một kẻ học vấn nghề nghiệp, chỉ cần ông cụ bằng lòng, cũng thể ném đến đội quân gian khổ nhất để rèn luyện vài năm. Ở cái nơi đó, hoặc là trở thành nhân tài, hoặc là lập quân công. Ông tin Chu Vệ Quân bằng cấp, học thức tìm việc .”
“Vậy tại …”
Hồ Đức Hưng tò mò .
Theo như ông , những khác trong nhà họ Chu đều công việc , chỉ Chu Vệ Quân là luôn nhàn rỗi ở nhà. Lẽ nào trong chuyện còn uẩn khúc gì .
Trong mắt Chu Chính Nghị lóe lên một tia nặng nề, một lúc lâu , mới : “Thằng nhóc Vệ Quân đó và Tiểu Thịnh là sinh đôi, tình cảm hai sâu đậm. Sau khi Tiểu Thịnh xảy chuyện ngoài ý , Vệ Quân từ bỏ công việc, vì Tiểu Thịnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-me-ke-va-mat-cuc-pham-day-chong-duong-con/chuong-146-noi-kho-tam-cua-nguoi-cha.html.]
Hồ Đức Hưng chấn động.
Ông luôn cho rằng sự phản nghịch của Chu Vệ Quân là do lười biếng, chịu khổ, ngờ tình hình thực tế là như .
“Người nhà ?” Mãi một lúc lâu , Hồ Đức Hưng mới tìm giọng của .
“Đương nhiên là , thằng nhóc Vệ Quân đó còn bố vợ cũ của treo lên đ.á.n.h. tính tình thằng nhóc đó bướng bỉnh, cứng đầu cứng cổ, thà đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng thỏa hiệp.”
Bàn tay Chu Chính Nghị nhẹ nhàng ma sát mép hộp cơm, khi những lời , trong lòng vô cùng bình tĩnh.
Hồ Đức Hưng hiểu , lời đều khô khốc, “Cái c.h.ế.t của Tiểu Thịnh chỉ là một tai nạn, thằng nhóc Vệ Quân đó thể trách lên đầu . Hơn nữa lúc Tiểu Thịnh xảy chuyện, đang nhiệm vụ cơ mật, căn bản là gì cả, thậm chí còn giữ mạng trở về .”
Nhiệm vụ đó ông cũng tham gia, sự hung hiểm trong đó. Nói thì, lúc ông nên kêu oan cho chiến hữu cũ, là nên tán dương tình nghĩa của Chu Vệ Quân đối với Tiểu Thịnh nữa.
“Bây giờ hiểu tại chỉ thể trốn tránh hai nhà bọn họ, mà thể tay chứ?” Chu Chính Nghị nghiêm túc Hồ Đức Hưng.
“Hiểu .”
Hồ Đức Hưng mang vẻ mặt nặng nề gật đầu. Đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu ông gặp chuyện như , đoán chừng cũng chỉ thể đưa lựa chọn giống như Chu Chính Nghị.
“Ăn xong ?”
Chu Chính Nghị thấy Hồ Đức Hưng hỏi xong , cũng lời .
“Vẫn… vẫn .”
Tim Hồ Đức Hưng đột nhiên run lên, bưng hộp cơm lên định bỏ chạy. Ông chọc tổ ong vò vẽ , nếu chạy nữa, chắc chắn sẽ bao cát tập luyện. Đừng thấy Chu Chính Nghị Chính ủy, thủ của còn giỏi hơn ông nhiều.
“Xem ông một chút cũng đói.”
Chu Chính Nghị sớm đề phòng Hồ Đức Hưng bỏ chạy. Gây chuyện mặt chạy, cửa cũng .
Đứng dậy trực tiếp khống chế Hồ Đức Hưng, đó tay dùng sức, liền khóa c.h.ặ.t cổ tay đối phương, đầu với cảnh vệ viên ở một bên: “Tiểu Lưu, cất kỹ hộp cơm của Sư đoàn trưởng Hồ , lát nữa ông đến ăn.”
“Rõ, Chính ủy.”
Tiểu Lưu ăn xong cơm từ mấy phút , đang đợi Chu Chính Nghị. Lúc thấy mệnh lệnh, lập tức nhanh ch.óng đậy nắp hộp cơm mà Hồ Đức Hưng mới ăn vài miếng , đó gửi ở nhà bếp phía nhà ăn.
Bởi vì quân nhân bất cứ lúc nào cũng thể nhiệm vụ trở về, hoặc là huấn luyện trở về, việc cung cấp ăn uống đảm bảo.
“Lão Chu, cho , hôm nay tăng ca, sắp về . Nếu đ.á.n.h nông nỗi nào, vợ chắc chắn sẽ để yên cho !” Hồ Đức Hưng Chu Chính Nghị kéo , vô cùng cam tâm.
Giãy giụa lúc c.h.ế.t.
“Không , thì để chị dâu đến tìm . cũng xem xem một đàn ông to lớn như ông lắm mồm như , chị dâu ?” Chu Chính Nghị một chút cũng sợ hãi cái cớ của Hồ Đức Hưng.
Ngược còn kéo Hồ Đức Hưng nhanh hơn.
“ cảnh cáo , đ.á.n.h đ.á.n.h mặt. Nếu đ.á.n.h mặt , đảm bảo sẽ để yên cho … áo——” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Hồ Đức Hưng xa dần, cho đến khi còn thấy nữa.
Hai cảnh vệ viên theo xa xa phía hai vẻ mặt đều bình tĩnh.